Chương 374: Dị giáo đồ

Di tộc có hai thứ trứ danh nhất. Một là các loại vật phẩm nhỏ bé thuộc dạng kỳ kỹ dâm xảo, có thể khai sáng một lối tư duy hoàn toàn khác; hai chính là nữ nhân. Nữ tử đến từ Di tộc, mang theo phong tình dị vực, luôn là đối tượng săn đón của giới thượng lưu trong đế quốc. Nghe nói, trong cung của Minh Đế cũng có một vị Hồ phi đến từ Di tộc.

Trong hai thứ này, Trình Đại Lôi không mấy để tâm đến vế sau... À, chắc là không để tâm đâu. Nhưng vế trước lại chính là thứ hắn đang cần.

Trình Đại Lôi nhìn chằm chằm nam nhân anh tuấn đến mức khiến người khác phát hờn trước mặt. Gã Kane Doyle này, e là đã giấu ta không chỉ một chuyện.

"Này!" Trình Đại Lôi đột nhiên nổi giận: "Thiên triều thượng quốc ta bao dung vạn vật, nhưng không dung thứ lừa gạt. Ngươi đã không chịu thành thật khai báo, xem ra ta chỉ đành bán ngươi đi làm nô lệ."

Kane sợ đến mức sắc mặt tái nhợt, dĩ nhiên, da hắn vốn đã trắng sẵn. Nghe Trình Đại Lôi nói vậy, hắn vội vàng phân bua: "Trình đương gia, ta đã kể hết cho ngài mọi chuyện, không dám có một câu lừa gạt."

"Ồ, ha ha ha, ngươi thật sự cho rằng ta dễ lừa gạt vậy sao?" Trình Đại Lôi cười lạnh một tràng, tiếng cười khiến Kane không rét mà run.

Từ Thần Cơ đứng bên cạnh nói chen vào: "Ngươi có chuyện gì thì cứ nói thật ra, mọi việc đều có thể thương lượng. Đại đương gia của chúng ta ghét nhất là bị người khác lừa gối."

Kane thở dài, lúc này mới chịu nói ra sự thật. Chuyện đại thể cũng không khác mấy so với những gì hắn vừa kể, chỉ là có vài chi tiết đã bị giấu đi.

Vương triều Norton tuyệt không dung thứ cho dị giáo đồ, điểm này hoàn toàn không thể so sánh với đế quốc. Ở đế quốc, chỉ cần không tạo phản, mọi chuyện khác đều dễ nói chuyện. Dĩ nhiên, đế quốc cũng có đủ loại ngu phu ngu phụ, tín ngưỡng các loại thần minh. Nhưng họ đều rất thực tế, thần nào linh thì thờ thần đó, thậm chí ngấm ngầm loại bỏ các thần linh khác cũng không chút nương tay.

Điểm này, ở vương triều Norton lại không thể được. Nếu ai dám ở vương triều Norton nói một câu bất kính với thần minh, kẻ đó sẽ bị đưa lên đài hành hình xử tử.

Thần linh mà vương triều Norton tín ngưỡng là Tạo Vật Thần vạn năng. Theo lý niệm của giáo đình, Tạo Vật Thần quản lý tất cả, trên tới tinh thần, dưới đến ngọn cây cọng cỏ.

Thế nhưng, ở tầng lớp dưới cùng vẫn có người tín ngưỡng các loại thần linh khác. Ví dụ như: Đại Địa chi thần, Sinh Mệnh chi thần, Hàn Băng chi thần, Hỏa Diễm chi thần.

Tín ngưỡng Tạo Vật Thần có thể gọi là Cựu giáo, còn tín ngưỡng chư thần có thể gọi là Tân giáo. Tân giáo ở vương quốc đã là một thế lực không nhỏ, không phải là đám ô hợp, thậm chí còn được vương triều ngấm ngầm ủng hộ. Dù sao thì, vương quyền cũng không nguyện ý khuất phục dưới thần quyền.

Chuyện bên trong vô cùng phức tạp, Kane cũng không giải thích cặn kẽ với Trình Đại Lôi, chỉ biết kết quả cuối cùng là Tân giáo đã thất bại.

Thế lực còn sót lại của Tân giáo, dưới sự dẫn dắt của thủ lĩnh trẻ tuổi, đã đột phá tầng tầng nan quan, vượt qua muôn vàn hiểm địa, môi trường khắc nghiệt, trốn chạy về phương đông. Chỉ vì họ nghe nói rằng phương đông có một đế quốc khổng lồ: giàu có, phồn hoa, hòa bình, sở hữu một nền văn hóa cường đại. Điểm quan trọng hơn cả là: không có tôn giáo.

Cho nên, mục đích nhóm người này đến đế quốc là để: truyền giáo.

Trình Đại Lôi có chút cạn lời, đám người dị vực này sao lại có chấp nhất với việc truyền giáo đến vậy.

Hiện tại, người của Tân giáo còn lại rất ít, chỉ độ năm, sáu mươi người, bao gồm đủ mọi ngành nghề: thợ rèn, thợ giày, luyện kim thuật sư, dược tề sư, nhà hàng hải, nhà mạo hiểm, thợ nấu rượu... thậm chí còn có cả Ma Pháp sư.

Trình Đại Lôi nghe mà hai mắt sáng lên, liệu những người này có mang theo kỹ thuật mà đế quốc không có hay không?

"Cái này... vương quốc Norton còn có Ma Pháp sư sao?"

"Vâng."

"Là thật à?" Trình Đại Lôi tò mò hỏi.

"Dĩ nhiên là thật." Kane kích động nói: "Họ dùng linh hồn tế lễ chư thần, nhận được năng lượng do chư thần ban cho, có thể triệu hoán lôi điện, khởi tử hồi sinh."

"Ngươi tận mắt thấy rồi à?"

"Tôi đã tận mắt thấy. Tôi xin lấy tín ngưỡng của mình ra thề, tôi tuyệt không nói dối."

"Vậy ngươi cũng tín ngưỡng phong chi tinh linh, có thể thi triển cho ta xem một chút không?" Trình Đại Lôi hiếu kỳ hỏi.

"Cái này... nghề của tôi là ngâm du thi nhân, không am hiểu chuyện ma pháp."

Trình Đại Lôi bĩu môi. Mỗi dân tộc đều có các loại thần chức, ví như đế quốc cũng có đạo sĩ, hòa thượng, vu bà. Trong truyền thuyết, đạo sĩ có thể khởi tử hồi sinh, hòa thượng có thể khu ma, vu bà có thể thỉnh thần nhập thân... Nếu tùy tiện hỏi một người dân đế quốc, chắc chắn họ còn kể sinh động hơn Kane, còn chuyện có thật hay không, thì phải xem người nghe có đủ thông minh để phán đoán hay không.

"Được rồi, người của các ngươi có thể ở lại Cầm Xuyên quan." Trình Đại Lôi nói: "Bọn họ hiện giờ đang ở đâu?"

"Họ đang ở trong một sơn cốc, vì vùng phụ cận đều là người Nhung tộc..."

Trình Đại Lôi gật đầu, cũng hiểu được lời của Kane. Nhung tộc mà gặp phải đám người này, chẳng phải là đàn ông thì bắt làm nô lệ, đàn bà thì bắt về làm vợ sao. Đám người man rợ trên thảo nguyên này làm gì có tâm tình đi tìm hiểu xem ngươi tín ngưỡng thần linh nào.

Thật ra không chỉ Nhung tộc, đế quốc đối với Di tộc cũng chẳng thể gọi là thân thiện. Dĩ nhiên, đế quốc vẫn rất bao dung, nhưng ai mà chịu nổi sự quyến rũ của những nữ nhân Di tộc xinh đẹp. Ai mà không mong trong nhà có một nàng Hồ Cơ thân kiều thể mị, mang ra ngoài cũng nở mày nở mặt.

Nghe Kane nói vị trí cụ thể của sơn cốc, khoảng cách tới Cầm Xuyên quan cũng không xa. Theo lời Kane, tình hình của họ không được tốt lắm, sau khi xuyên qua sa mạc vô tận, đã chết và bị thương không ít, hiện tại lại thiếu nước thiếu lương thực.

Chuyện không thể trì hoãn, Trình Đại Lôi cho người gọi Tần Man tới, mang theo một ít lương khô và nước sạch, cùng Kane đi đón người. Đồng thời, hắn cũng bảo Từ Thần Cơ sắp xếp vài tòa viện tử để cho những người này đến ở.

"Cái này... Trình đương gia có muốn mang thêm người đi không ạ?" Kane thấp thỏm hỏi.

"Để làm gì?" Trình Đại Lôi không hiểu, phái mấy chục người đi, còn có mấy cỗ xe ngựa để đón những người đi lại không tiện, vậy là đủ rồi.

"Lỡ như trên đường chúng ta gặp phải Nhung tộc... Nhung tộc hung hãn lắm đấy ạ." Trong lời nói của Kane có chút lo lắng.

Trình Đại Lôi liếc hắn một cái, vẻ mặt có chút cạn lời.

"Được rồi, ngươi yên tâm, chỉ cần là người của Cầm Xuyên quan chúng ta, trên thảo nguyên này không ai dám cướp." Từ Thần Cơ nói: "Bây giờ toàn bộ Cầm Xuyên, có ai mà không biết danh xưng Cáp Mô đại vương của chúng ta."

Trình Đại Lôi khoát tay: "Khiêm tốn, khiêm tốn, đừng làm rùm beng như thế."

Đối với những người sắp đến, trong lòng Trình Đại Lôi vẫn rất chờ mong. Không biết đám người đến từ vương quốc Norton này sẽ mang đến dòng máu mới nào cho Cáp Mô trại.

Biết đâu người ta thật sự có Ma Pháp sư thì sao... Truyền thuyết không thể tin hết, nhưng cũng không thể hoàn toàn không tin. Nếu ma pháp là thật, vậy thì cấp độ sức mạnh của thế giới này phải được đánh giá lại từ đầu.

Trình Đại Lôi ẩn ẩn có chút mong đợi, nhưng đoán chừng... là khó.

Trời đã tối, Trình Đại Lôi rẽ vào viện của Phàn Lê Hoa. Bây giờ nàng đang ở trong phủ tướng quân, cách chỗ của Trình Đại Lôi cũng khá gần.

Gõ cửa đi vào, trông thấy Phàn Lê Hoa, Trình Đại Lôi bất giác có chút đau đầu.

Thức ăn trên bàn vẫn còn nguyên, nàng không động đũa, đang ôm cây tỳ bà, để Liễu Chỉ dạy nàng gảy đàn.

Thấy Trình Đại Lôi tiến vào, Liễu Chỉ khẽ thi lễ rồi thức thời lui ra ngoài.

Nhìn cây tỳ bà trong tay Phàn Lê Hoa, Trình Đại Lôi thật sự không biết phải nói gì cho phải.

Đề xuất Tiên Hiệp: Vừa Thành Tiên Thần, Con Cháu Cầu Ta Xuất Sơn
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN