Chương 382: Hôm nay lại lặp lại

Trong công phường của Shiman, Trình Đại Lôi dùng kẹp gắp một tờ giấy màu xanh từ trong dược thủy ra.

"Loại giấy này được làm từ gì vậy?"

"Là hái một loại thủy tảo dưới sông lớn để chế tác, sau đó lại ngâm qua dược thủy đặc chế." Shiman nói: "Làm vậy có thể giữ màu rất lâu không phai."

"Người khác có thể phỏng chế được không?" Trình Đại Lôi hỏi.

"Đại đương gia, ngài xem." Shiman kẹp một tờ giấy đã hong khô, soi dưới ánh mặt trời, tờ giấy vốn màu xanh liền hiện ra sắc màu ngũ thái ban lan, chói lọi như cầu vồng.

Trình Đại Lôi nhãn tình sáng lên, trang giấy hiện ra đặc tính này, trước kia đừng nói là thấy qua, ngay cả nghe hắn cũng chưa từng nghe.

"Chi phí có cao không?" Trình Đại Lôi hỏi.

"Là dùng dịch chiết của mấy loại thực vật pha chế. Nguyên liệu có sẵn tại bản địa, có thể thu thập tại chỗ. Còn phối phương thuốc màu là độc quyền của chúng ta."

Trình Đại Lôi gật gật đầu, giao chuyện này cho Shiman quả nhiên là một quyết định chính xác. Chưa đầy ba ngày, bọn họ đã đưa ra một phương án khả thi. Đương nhiên, kỹ thuật chế tạo giấy vốn là của sơn trại, nhưng thuốc màu là do Shiman và Kane nghiên cứu ra.

Kane dẫn Trình Đại Lôi sang một bên khác, đây là mấy bản ngân phiếu đã chế xong, nhưng kiểu dáng cuối cùng vẫn phải do Trình Đại Lôi quyết định.

Tổng cộng có bảy bản, bao gồm cả mệnh giá lớn, đồ án thì cơ bản giống nhau, có Phi Thiên Thiềm, có Thôn Nguyệt Thiềm, có Thủy Trung Thiềm... Họa tiết này là do Trình Đại Lôi đưa ra ý tưởng, mạo hiểm giả Tây Trạch vẽ, nét bút không cách điệu mà thiên về tả thực, trông sống động như thật.

Trình Đại Lôi nhất thời như lạc vào biển cóc, hắn chọn một bộ đồ án Thôn Nguyệt Thiềm rồi nói: "Cứ lấy bộ này, dù sao cũng không khác nhau nhiều lắm, mang đi in đi."

Rất nhanh, tiền trang Cầm Xuyên Quan liền chính thức thành lập, bắt đầu cho lưu hành tiền giấy. Bất cứ ai cũng có thể gửi vàng bạc đồng tiền vào tiền trang để đổi lấy ngân phiếu, cũng có thể tùy thời rút ra. Kể cả tiền thưởng của huynh đệ trong sơn trại và các giao dịch hàng hóa trong trại đều được thay thế bằng ngân phiếu.

Kết quả... y hệt như Cùng Thân đã dự đoán, gần như không có tác dụng gì. Bách tính vẫn quen giữ bạc trong tay hơn, huống chi trong tay họ cũng không có nhiều của cải tích góp. Trong nhận thức của họ, thật khó để lý giải một tờ giấy mỏng nhẹ lại có thể thay thế vàng ròng bạc trắng. Trình Đại Lôi đương nhiên có thể dùng mệnh lệnh ép buộc lưu hành ngân phiếu, nhưng Cầm Xuyên Quan hiện đang trong giai đoạn gây dựng uy tín, trâu không uống nước không thể ghì đầu, cuối cùng chỉ phản tác dụng.

Vì lần thất bại này, tâm tình Trình Đại Lôi có chút sa sút, cả ngày than ngắn thở dài. Hắn bây giờ chẳng khác nào Lưu Bị, có lẽ cũng cần chư thần cứu vớt.

Cùng Thân còn cố ý đến an ủi Trình Đại Lôi, nói nào là: "Chuyện không vội được nhất thời, từ từ rồi sẽ có cách. Cuộc sống của mọi người hiện tại cũng coi như không tệ rồi. Thực sự không được thì trước mắt cứ đúc ít tiền đồng cũng được."

Những lời này chẳng những không an ủi được Trình Đại Lôi, ngược lại còn khiến hắn thêm bực bội. Nhìn cả phòng ngân phiếu màu xanh, Trình Đại Lôi chỉ đành bất lực thở dài, đúng là đến chùi mông còn chê cứng.

Cùng Thân không thể nào hiểu được Trình Đại Lôi. Cầm Xuyên Quan trước mắt quả thực được coi là binh hùng tướng mạnh, đã là một thế lực không thể xem thường ở Tây Bắc. Nhưng, cũng chỉ có vậy mà thôi. Muốn yên ổn sống sót trong thời loạn lạc này, chỉ dựa vào những thứ trước mắt thì còn xa mới đủ, cho nên Trình Đại Lôi mới hy vọng mở khóa thành trì cấp một.

Thế nhưng, vạn sự vạn vật đều có quy luật của nó, một vài thứ vượt thời đại mang đến thế giới này chưa chắc đã phù hợp. Trải qua chuyện này, Trình Đại Lôi xem như nhận được một bài học...

Thời gian thấm thoát, lại một năm thu sang. Bấm tay tính ra, đây đã là năm thứ ba Trình Đại Lôi đến Tây Bắc.

Hiện tại, trong tay Trình Đại Lôi có ba vạn tinh binh, tám trăm dặm đất Cầm Xuyên, năm sáu vạn lưu dân an cư lạc nghiệp. Thương đội vãng lai không ngớt, tất cả đều đi vào nề nếp, Trình Đại Lôi cũng coi như được làm một gã chưởng quỹ khoanh tay.

Chỉ có điều, Trình Đại Lôi vẫn chưa thăng cấp được thành trì cấp một, nguyên nhân chủ yếu nhất là nhân khẩu không đủ.

Một ngày cuối thu, khí trời se lạnh, Trình Đại Lôi đang buồn chán ngồi phơi nắng dưới mái hiên, trong lòng vẫn suy nghĩ làm sao để phát hành ngân phiếu. Chuyện này không giải quyết được, chung quy vẫn là khúc mắc trong lòng, khiến hắn không thể an tâm.

"Đại đương gia." Cùng Thân hôm nay cố ý tìm tới: "Có một nhóm người đến đầu quân."

"Ngươi giao cho Lưu Bi đi, xem hắn sắp xếp thế nào, chuyện nhỏ như vậy không cần phiền đến ta." Trình Đại Lôi nâng chén trà lên nhấp một ngụm. Bây giờ sơn trại đã đi vào quỹ đạo, những việc này vốn không cần hắn phải xử lý.

"Nếu là người thường, tự nhiên sẽ không đến làm phiền Đại đương gia, chỉ là nhóm người này nói rằng họ quen biết ngài."

"Quen biết ta ư? Là ai vậy nhỉ?" Trình Đại Lôi trong lòng có chút hiếu kỳ, dù sao hôm nay cũng đang rảnh rỗi, hắn đứng dậy nói: "Đi, ra ngoài xem thử."

Còn chưa đến nơi đã nghe thấy trên quảng trường của sơn trại một mảnh huyên náo.

"Các ngươi có biết chúng ta với lão đại nhà các ngươi là quan hệ gì không!"

"Còn dám vô lễ với bọn ta, cẩn thận bọn ta trở mặt đấy!"

"Nếu không phải nể mặt lão đại, ngươi tưởng chỉ bằng mấy người các ngươi mà giữ được bọn ta chắc?"

Trình Đại Lôi theo tiếng nói lại gần, đợi đến khi nhìn rõ những người này, không khỏi giật nảy mình. Người đúng là không ít, ước chừng hơn trăm vị, ai nấy đều quần áo rách rưới, giống như đám ăn mày đầu đường xó chợ. Mấu chốt là những người này kẻ nào kẻ nấy nghèo mà còn la lối om sòm, giương nanh múa vuốt, bộ dạng hung tợn.

Nhìn thấy Trình Đại Lôi xuất hiện, hơn trăm người đồng loạt đứng dậy, cùng hô lớn: "Đại ca!"

Cùng Thân cũng giật mình, đám ăn mày này thật sự quen biết Trình Đại Lôi.

Phi Thiên Thiềm Bạch Nguyên Phi, A Hỉ, A Sầu... quả thực đều là những huynh đệ mà năm đó Trình Đại Lôi kết giao ở thành Trường An. Bọn họ đến tìm Trình Đại Lôi, hắn không thấy lạ, nhưng họ lại sa sút đến mức này, Trình Đại Lôi thật sự có chút không dám tin.

"Các ngươi... sao lại ra nông nỗi này?" Trình Đại Lôi nghẹn ngào hỏi.

"Nhìn dáng vẻ của lão đại, lại phất lên rồi."

"Lão đại không hổ là lão đại, đi đến đâu cũng ăn trên ngồi trốc."

"Ta đã sớm nói, đến đầu quân cho lão đại là không sai mà."

"Được rồi, được rồi." Trình Đại Lôi khoát tay: "Mấy lời tâng bốc thì miễn đi. Các ngươi đến đây thế nào? Ta nhớ lúc trước bạc để lại cho các ngươi không ít kia mà."

Ánh mắt Trình Đại Lôi quét một vòng, tuy đã ba năm xa cách, nhưng gương mặt mỗi người vẫn quen thuộc như vậy. Biểu cảm của hắn bỗng sững lại, lắp bắp nói: "Sao thiếu mất vài người? Đỗ Đạt sa cơ thất thế, đầu trọc A Cửu... bọn họ sao không đến?"

Năm đó Trình Đại Lôi ở thành Trường An cũng có một đám huynh đệ. Sau này hắn muốn đến Tây Bắc, có người vướng bận gia đình, không tiện đi theo, thế là những người này liền ở lại thành Trường An. Hôm nay tái ngộ, tuy gặp lại rất nhiều huynh đệ cũ, nhưng cũng thiếu đi không ít người. Nếu muốn tới, đáng lẽ phải cùng nhau tới, sao chỉ có hơn trăm vị?

Trình Đại Lôi vừa dứt lời, đám người đang huyên náo bỗng im bặt, ánh mắt ai nấy đều lấp lóe, dường như đang né tránh điều gì.

"Lão đại," A Hỉ lên tiếng, "Thành Trường An xảy ra chuyện rồi."

Đề xuất Ngôn Tình: Cẩm Nguyệt Như Ca (Dịch)
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN