Chương 420: Một cái ghế

Long ỷ đặt trên những bậc thềm bằng ngọc thạch. Mỗi một khối ngọc thạch đều được khai thác từ đại sơn phương nam, sau đó dùng thuyền lớn ngược dòng vận chuyển đến Trường An. Để làm được điều này, phải khai thông đường sông, huy động hơn vạn dân phu. Chi phí vận chuyển trung bình cho một khối ngọc thạch đủ cho một tiểu trấn bình thường sinh sống trong ba năm. Còn về giá trị của bản thân ngọc thạch… thực ra cũng chẳng có giá trị gì, bởi vì ngoài Hoàng tộc ra, không một ai dám dùng đến.

Thế nào là Hoàng tộc? Thứ Hoàng tộc dùng không cần phải tốt nhất, cũng chẳng cần phải quý nhất. Hoàng tộc, đơn giản là thứ chỉ mình ta được có, còn kẻ khác thì không.

Bây giờ, chiếc long ỷ ấy đang ở ngay trước mặt Lâm Thiếu Vũ. Trong đế quốc chín vạn dặm này, hắn là người đứng gần nó nhất. Long ỷ chạm trổ uy long, thếp vàng ròng, chín con rồng như đang vươn mình khỏi mặt nước, thôn vân thổ vụ.

Lâm Thiếu Vũ chưa từng nghĩ tới việc xưng đế, bản thân có bao nhiêu bản lĩnh, trong lòng hắn tự biết rõ. Ngay từ đầu, mục đích hắn đánh chiếm Trường An chính là để phụng Trình Đại Lôi làm vua. Hắn đã nói như vậy, nghĩ như vậy, và cũng định sẽ làm như vậy.

Thế nhưng, chiếc ngai vàng này giờ đây lại ở quá gần hắn, gần trong gang tấc. Nó là biểu tượng cho quyền lực tối cao của đế quốc, mà đối với hàng tỷ con dân trong đế quốc mà nói, đừng nói là được ngồi lên, ngay cả diễm phúc nhìn một lần cũng không có. Không ai có thể chống lại sự dụ hoặc này, Lâm Thiếu Vũ cũng không ngoại lệ. Trong một thoáng, huyết dịch trong người hắn sôi trào, trái tim đập lên mạnh mẽ.

Từ núi Thanh Ngưu đến Dương Châu, từ Dương Châu đến Lương Châu, từ Lương Châu lại về núi Thanh Ngưu, cuối cùng quay lại Trường An. Hắn tay không tấc sắt, dựng nên một đội ngũ, mười vạn người phụng hắn làm chủ. Trên đường đi, hắn đã đánh bại vô số danh tướng của đế quốc, công phá tòa thành Trường An vốn được cho là bất khả xâm phạm. Giờ đây, ai nhắc đến cái tên Lâm Thiếu Vũ mà không phải nghiêm nghị đối mặt? Hắn đã không còn là gã trai trẻ lỗ mãng không có gì trong tay ở núi Thanh Ngưu ngày nào, hắn hiện tại là Lâm Thiếu Vũ khiến người trong thiên hạ phải kinh hồn bạt vía.

Hắn có tư cách ngồi lên chiếc ghế đó, dù chỉ là ngồi một lát.

Lâm Thiếu Vũ bước lên mười bậc thềm, từng bước một đi trên những phiến ngọc thạch, hô hấp càng lúc càng trở nên nặng nề khi dần tiến lại gần long ỷ.

A, thật đúng là không phải chuyện dễ dàng gì. Cũng không biết Minh Đế mỗi ngày đi trên con đường này là với tâm tình thế nào. Cả một đế quốc do con người tạo nên, nhưng cũng chỉ có một người duy nhất được phép ngồi trên chiếc ghế kia. Nói đơn giản, nếu ai có cơ hội leo lên tòa kim điện này, khấu đầu với Minh Đế một cái, cũng đã được xem là quang tông diệu tổ, huống hồ là được ngồi trên chiếc ghế đó.

Hôm nay, Lâm Thiếu Vũ đã ngồi xuống chiếc ghế ấy.

Thật đúng là cứng đến không thoải mái, Lâm Thiếu Vũ vô thức thẳng lưng lên. Đại điện trống rỗng, không một bóng người. Nhưng trước mắt hắn lại là giang sơn chín vạn dặm.

Tầm mắt hắn chậm rãi nâng lên, xuyên qua mái vòm đại điện, bay lên trên không trung hoàng cung. Nghĩa quân đã công phá cửa cung, đang đuổi tận giết tuyệt Ngư Long vệ đã tan tác. Trong cung, từ cung nữ, thái giám, cho đến công chúa, hoàng phi, đều trở thành con mồi trong tay những tên ma đầu khát máu. Những căn phòng tinh xảo bị phá tan, những vị công chúa sống trong nhung lụa bị lột sạch y phục, ấn xuống mặt đất…

Tầm mắt lại nâng cao hơn nữa, toàn bộ thành Trường An chìm trong chiến đấu, đào vong, lửa cháy và những kẻ thừa nước đục thả câu. Đầu lâu của một đứa trẻ bị xiên lên ngọn giáo, giương oai diễu qua phố. Cửa lớn kim khố của các tài chủ bị phá tung, vàng bạc châu báu, phỉ thúy ngọc thạch vô số kể. Những nàng thiên kim tiểu thư từng cẩm y ngọc thực, cao quý như sống trên mây, giờ đây bị đè nghiến xuống bùn đất, hèn mọn còn hơn heo chó.

Trên ngọn núi ngoài thành, có hai bóng người đứng đó, một già một trẻ, một tăng một đạo. Tiểu đạo sĩ Hồng Trần nhìn cảnh tượng trước mắt, tiếng khóc của những người phụ nữ, tiếng than gào của cha mẹ dường như có thể xuyên qua màn đêm vọng đến tận nơi này.

“Sao bọn họ có thể làm vậy, sao bọn họ có thể làm vậy!” Tiểu đạo sĩ nghiến răng nghiến lợi.

“Nhìn cho kỹ đi, đây chính là loạn thế. Loạn thế nhân bất như cẩu, vốn dĩ là như vậy.” Thanh Diệp Phật chậm rãi nói.

“Thì ra loạn thế…” Tiểu đạo sĩ ngây người: “Lại đáng sợ đến vậy.”

Thành Lương Châu, trong phủ thành chủ.

Lý Hành Tai nằm nghiêng trên giường La Hán, nghe Tống Bá Khang thuật lại tình báo liên quan đến thành Trường An. Hai nơi cách nhau quá xa, tình hình ở Lương Châu hiện tại ra sao, thực ra Tống Bá Khang cũng không biết. Nhưng chỉ dựa vào suy đoán, Lý Hành Tai cũng có thể đoán được đại khái.

“Bây giờ thành Lương Châu là một mớ hỗn loạn, chỉ còn chờ điện hạ xuất binh, chủ trì đại cục.”

Lý Hành Tai khẽ cười một tiếng, nói: “Vậy khi nào có thể xuất binh? Không lẽ lại phải kéo dài mấy tháng nữa.”

Tống Bá Khang ngẩng đầu: “Ba ngày sau.”

Lý Hành Tai thoáng giật mình: “Nhanh vậy sao!”

“Quốc nạn đương đầu, phỉ tặc tác loạn, đừng nói là ba ngày, thần còn thấy quá chậm.” Tống Bá Khang thở dài một hơi.

Chuẩn bị lương thảo, điểm binh mã, mười vạn binh lính Lương Châu được huy động, thẳng tiến đến thành Trường An. Vẻ sốt ruột của Tống Bá Khang, ngay cả Lý Hành Tai cũng cảm thấy kinh ngạc. Một cuộc xuất binh quan trọng như vậy, hắn thậm chí còn không chuẩn bị bất cứ nghi thức tế trời nào.

Chuẩn bị mất ba ngày, nhưng đường đi lại cần nhiều thời gian hơn, phải mất hơn một tháng mới có thể đến phụ cận Trường An. Đội quân mười vạn người này, do Lý Hành Tai dẫn đầu, người người đầu quấn khăn trắng, dưới danh nghĩa báo thù cho Minh Đế. Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, Lý Hành Tai chỉ là một tấm bình phong, ngay cả chính hắn cũng hiểu rõ điều này.

Hắn mỗi ngày đi lại loanh quanh trong quân doanh, cùng ăn cùng ở với binh lính, cùng vận chuyển lương thảo, chân đạp bùn lầy, mồ hôi bẩn nhễ nhại cũng không hề để tâm. Lý Hành Tai không phải là người không chịu được khổ, những cái khổ hắn từng nếm trải thậm chí còn nhiều hơn rất nhiều binh lính bình thường. Mọi người cùng nhau làm việc, cùng nhau chửi bới, cùng nhau bàn tán về đàn bà…

Đối với dụng ý của Lý Hành Tai, Tống Bá Khang không phải không hiểu, thậm chí đã sớm liệu được, có điều đôi bên đều không nói rõ ra. Có những khi hành quân gặp phải vấn đề nan giải, mọi người đều bó tay, ngược lại Lý Hành Tai lại có thể đưa ra được những biện pháp khả thi. Ngay cả vị tướng lĩnh quân Đới Bạch cũng phải nhìn hắn bằng con mắt khác, đây rõ ràng không phải là một tên phế vật.

Lý Hành Tai từng lang thang thiên hạ, khảo sát phong thổ các nơi, ở Cáp Mô trại lại chủ yếu phụ trách thương đội. Khi đó, mục đích của hắn không phải là trở thành một đại tài chủ, mục đích của hắn ngay từ đầu đã là mưu đồ thiên hạ.

Tống Bá Khang chiêu cáo thiên hạ, rằng Lục hoàng tử của đế quốc muốn diệt tặc báo thù, hiệu triệu các bậc trung quân ái quốc trong thiên hạ cùng nhau giết giặc. Đồng thời, Lý Hành Tai vẫn cẩn trọng kinh doanh chuyện của riêng mình. Hắn lúc này cũng hiểu rõ, sau khi đến thành Trường An, e rằng mình phải cùng các vị ca ca đệ đệ ngày xưa tranh đoạt một phen.

Tống Bá Khang là địch nhân, nhưng bây giờ là bằng hữu. Mà muốn tranh đoạt thiên hạ này, chỉ dựa vào cái danh Lục hoàng tử là vô dụng, nhất định phải có thế lực của riêng mình. Bậc đế vương phải có tấm lòng hải nạp bách xuyên, bạn bè hay kẻ địch, yêu hận tình thù, bất cứ thứ gì có thể dùng được, đều là công cụ.

Một tháng sau, binh lính Lương Châu đến được thành Trường An, Lý Hành Tai cũng đã gặp được vị Thôi tướng đại nhân kia. Hắn vậy mà không chết, thật khiến Lý Hành Tai trong lòng phải thầm kêu đáng tiếc. Thôi tướng nhìn thấy Lý Hành Tai, còn chưa kịp nói gì nước mắt đã tuôn rơi. Lý Hành Tai cũng mang vẻ mặt bi thương, hai người đàm luận rất lâu, đều bày tỏ quyết tâm diệt tặc bảo vệ giang sơn.

Còn về Lâm Thiếu Vũ trong thành Trường An…

Bọn họ đã bị liên quân các lộ chư hầu tấn công đến tan tác, chẳng chống đỡ nổi mười ngày.

Đề xuất Tiên Hiệp: Trạch Nhật Phi Thăng (Dịch)
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN