Chương 86: Uất ức chứng Lưu Bị

Xuân gieo hạ trồng, thu gặt đông tàng. Mùa đông ở U Châu luôn đến sớm hơn những nơi khác một chút. Qua tháng mười, gió bấc hun hút thổi, tiết trời cứ thế ngày một lạnh hơn.

Đến mùa đông, đa số dân chúng đều gác lại công việc, lui về trong nhà quây quần bên vợ con, chuẩn bị cho một mùa đông dài. Chỉ có một số ít kẻ thiếu ăn thiếu mặc, mới phải đội gió bấc mà bôn ba khắp chốn, liều mạng vì miếng ăn của cả gia đình già trẻ.

Nói chung, nhịp sống thời đại này rất chậm. So ra, Trình Đại Lôi vẫn được xem là kẻ cần cù. Dưới sự nỗ lực hơn nửa năm của hắn, Cáp Mô Trại đã đi vào quỹ đạo. Nói cách khác, đến gấu chó mùa đông còn ngủ đông, cớ gì mình phải quần quật như chó chứ? Vì vậy, Trình Đại Lôi quyết định nghỉ ngơi một phen, làm chút chuyện mình hứng thú.

Hắn quyết định gây chuyện, kiếm thêm một ít điểm khủng bố. Cứ mỗi mười nghìn điểm khủng bố là có thể triệu hoán một lần tại Điểm Tướng Đài. Chiêu mộ liên tiếp mười lần còn được tặng thêm một lần, lại chắc chắn nhận được nhân vật phẩm chất ưu tú. Trình Đại Lôi định bụng nhân lúc mùa đông rảnh rỗi, tích đủ mười vạn điểm khủng bố, làm một cú chiêu mộ mười một lần liên tiếp.

Lần trước rút được huynh đệ Lưu-Quan-Trương, tuy đẳng cấp ba người hiện tại còn thấp, nhưng tiềm lực lại không hề thấp. Điều này nhắc nhở Trình Đại Lôi, muốn có được mãnh nhân phẩm chất cao, vẫn phải dựa vào hệ thống. Lần này làm một cú mười một lần, biết đâu lại rút được một Gia Cát Lượng phiên bản thu nhỏ, thật sự không được thì một Lữ Bố phiên bản thu nhỏ cũng tốt.

Nhưng làm thế nào để nhanh chóng thu được điểm khủng bố lại khiến Trình Đại Lôi đau đầu. Hiện tại, uy danh Cáp Mô Đại Vương của hắn đã vang xa. Chuyện cũng qua lâu rồi, thỉnh thoảng vẫn có người cống hiến cho hắn chút điểm khủng bố. Khoảng thời gian này, Trình Đại Lôi lại tích cóp được ba nghìn điểm. Nhưng so với mục tiêu mười vạn, quả thực chỉ như muối bỏ bể.

Làm sao để có thể thu về mười vạn điểm khủng bố trong thời gian ngắn nhất? Làm sơn tặc, dường như chỉ có con đường cướp bóc. Lạc Diệp Thành đã gần như là hậu hoa viên của Trình Đại Lôi, vì sự phồn vinh của nó, mình tạm thời không thể đến gây rối.

Hay là... mình đến Hắc Thạch Thành thử vận may? Nói đến, mình cũng đã lâu không liên lạc với Tiết Bán Xuyên, quả thực có chút nhớ hắn.

Nhưng Hắc Thạch Thành cũng có một vấn đề: khoảng cách đến Cáp Mô Lĩnh quá xa. Hai nơi cách nhau ba trăm dặm, khoái mã cũng phải đi mất một ngày, không cách nào đánh nhanh thắng nhanh được, đi rồi lại sợ bị người ta tóm gọn. Nghĩ mãi không ra cách giải quyết, đành tạm thời gác lại chuyện này.

Một ngày nọ, Trình Đại Lôi đến gặp Đỗ Mậu. Vừa tới địa lao, đã nghe một trận chửi rủa ầm ĩ của hắn.

"Thằng họ Trình kia, có giỏi thì một đao giết quách ta đi! Nếu không, dù có làm quỷ ta cũng không tha cho ngươi!"

Nhìn thấy Đỗ Mậu, Trình Đại Lôi giật nảy mình. Chỉ thấy hắn tóc tai bù xù, hai mắt đỏ ngầu, không biết đã bao nhiêu ngày chưa ngủ.

"Đỗ lão đại, ngươi sao vậy, không nghỉ ngơi tốt à? Ta cho người mang thêm chăn đệm đến cho ngươi."

"Họ Trình, ngươi muốn tra tấn ta đến bao giờ!"

"Tra tấn? Lời này từ đâu ra vậy? Ưu đãi tù binh luôn là nguyên tắc của chúng ta. Mỗi ngày rượu ngon thịt ngọt, còn có người chuyên đến trò chuyện với ngươi, đến ta còn không có đãi ngộ này đâu."

Nghe đến bốn chữ ‘trò chuyện với ngươi’, đáy mắt Đỗ Mậu thoáng hiện lên một tia sợ hãi khó giấu.

Lưu Bi ngoài việc xem bệnh cho mọi người, ngày nào cũng dành thời gian đến tâm sự với Đỗ Mậu. Hắn quả thực là một mầm bệnh chứa đầy năng lượng tiêu cực, ngay cả Trình Đại Lôi khi tiếp xúc thường ngày với hắn, thỉnh thoảng cũng nảy ra ý nghĩ hay là mình đi nhảy núi cho rồi.

Còn Đỗ Mậu thì ngày nào cũng phải đối mặt với Lưu Bi, đàm đạo những vấn đề liên quan đến nhân sinh và triết học. Dĩ nhiên, phần lớn thời gian đều là Lưu Bi độc thoại, nhưng năng lượng tiêu cực trên người hắn lại thẩm thấu vào tận nội tâm của gã hán tử thô kệch này theo kiểu vô khổng bất nhập. May mà tính tình hắn kiên cường, đến giờ vẫn chưa có ý nghĩ tìm đến cái chết. Nhưng sự giày vò này, đối với hắn mà nói, là cực kỳ thống khổ.

Lúc Trình Đại Lôi rời đi, vừa hay gặp Lưu Bi đang đi tới. Hắn vẫn giữ bộ dạng sinh bất khả luyến, hai tay khoanh trước ngực.

"Cố gắng lên, công tác tư tưởng cứ tiếp tục như vậy." Trình Đại Lôi vốn định vỗ vai hắn, nhưng tay giơ lên rồi lại hạ xuống, tốt hơn hết là nên giữ khoảng cách.

Rời khỏi địa lao, Trình Đại Lôi lại tìm đến Quan Ngư, định bụng nói chuyện với hắn một phen. Trong ba huynh đệ Lưu-Quan-Trương, chỉ có Quan Ngư là nhân tài chiến đấu. Kỹ năng của hắn là luyện binh, chỉ cần bồi dưỡng một chút là có thể thay thế công việc hiện tại của Tần Man, trở thành trụ cột của sơn trại.

Nhưng sau một hồi tiếp xúc ngắn ngủi, Trình Đại Lôi phát hiện ra, con người Quan Ngư... rất khó gần. Hắn là kẻ mắt mọc trên đỉnh đầu, trừ Lưu Bi ra, trong mắt không hề có bất kỳ ai khác. Ở trước mặt hắn, Trình Đại Lôi luôn có cảm giác mình thấp hơn một bậc.

Ngươi nói ngươi là Quan Nhị gia thật, có cái tính này ta cũng đành chịu. Bảo ta dắt ngựa cho ngươi, ta cũng tâm phục khẩu phục... Mà có lẽ, với bản lĩnh hiện tại của Trình Đại Lôi, ngay cả tư cách dắt ngựa cho Nhị gia cũng không có. Nhưng ngươi dù sao cũng chỉ là một phiên bản thu nhỏ, với thực lực hiện tại, Trình Đại Lôi một chưởng là có thể đánh bại, vậy mà ngươi lại có cái tính này, thật đúng là muốn ăn đòn.

Thế nhưng Trình Đại Lôi không những không thể đánh, mà còn phải hết mực nuông chiều. Vì để ngày sau ngươi có thể trưởng thành thành một Quan Vân Trường qua năm ải chém sáu tướng, uống rượu ấm chém Hoa Hùng, tất cả... ta đều nhịn!

Lần này Trình Đại Lôi chủ yếu muốn cùng Quan Ngư bàn về kinh nghiệm luyện binh mà mình biết từ kiếp trước. Ví như kỷ luật, thống ngự, quân tâm... kinh nghiệm mà nhân loại tích lũy qua hàng ngàn năm chinh chiến, Trình Đại Lôi dù chỉ biết một chút da lông, cũng đã đủ dùng. Đem những điều này truyền thụ cho Quan Ngư, biết đâu hắn có thể đột phá, đạt tới phẩm chất ưu tú. Như vậy, sau này hắn sẽ phát huy tác dụng khó mà lường được. Một người có tiềm năng đạt đến phẩm chất truyền thuyết, việc thăng cấp chắc cũng không khó khăn lắm đâu nhỉ.

Phải công nhận rằng, năng lực tiếp thu của Quan Ngư rất mạnh. Đối với những lời của Trình Đại Lôi, hắn thường có thể suy một ra ba, thậm chí có những điều mà Trình Đại Lôi cũng chưa từng nghĩ tới.

"Cái này... vì sao ba huynh đệ các ngươi đều chưa từng tập võ?"

"Đại ca ta nói, vũ phu ra trận chẳng qua chỉ địch một người. Chúng ta đã không học thì thôi, muốn học là phải học cái đạo vạn nhân địch."

Ha, khoác lác! Đến giờ ngươi cũng chỉ mới là phẩm chất phổ thông mà thôi.

"Như vậy... học một chút cũng tốt, để phòng thân chẳng phải sao?" Trình Đại Lôi đành phải lựa lời.

"À... cũng là vì không có ai dạy." Quan Ngư nói với một chút tiếc nuối. Dù rất kiêu ngạo, nhưng tùy tiện một kẻ nào đó cũng có thể đánh gục mình, sự kiêu ngạo này quả thực không có chút sức nặng nào.

`Keng! Nhiệm vụ ‘Cướp đoạt áp trại phu nhân’ giai đoạn ba hoàn thành, ban thưởng một lượt rút thưởng có điều kiện.`

`Keng! Điều kiện không đủ, không thể kích hoạt nhiệm vụ giai đoạn bốn.`

Đúng lúc này, Trình Đại Lôi bỗng nhận được thông báo của hệ thống.

Tửu lầu của Tô Anh đã đi vào nề nếp, mỗi ngày khách khứa đông nghịt, nàng đang chuẩn bị mở thêm chi nhánh. Xem ra, tửu lầu của Tô Anh đã trở thành đệ nhất tửu lầu ở Lạc Diệp Thành, nhiệm vụ của mình cũng đã hoàn thành.

`Keng! Có muốn tiến hành rút thưởng ngay bây giờ?`

"Rút thưởng..."

Trình Đại Lôi thầm niệm trong lòng. Cỗ máy quay trứng trong đầu hắn lại xuất hiện, xoay tròn tít mù, ngay sau đó một vật rơi xuống.

`Keng! Chúc mừng ngài nhận được một bản Đao Pháp Bí Tịch.`

Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar
Quay lại truyện Ta Có Một Sơn Trại
BÌNH LUẬN