Chương 1505: Quá khứ của Chu Mục Vân

Trong tình trạng trí lực và thể lực tiêu hao quá nhanh, sự hỗ trợ từ "Bảy chiếc búa" mà Chu Mục Vân tự dành cho mình vừa nãy đã chạm đến giới hạn.

Cơ thể Chu Mục Vân bắt đầu suy yếu thấy rõ bằng mắt thường. Nếu là bình thường, việc này không quá rắc rối với hắn, chỉ cần bồi thêm vài búa là xong, nhưng lúc này giữa dòng Minh Hà, nó lại trở thành lá bùa đòi mạng cuối cùng!

Hơi thở của Chu Mục Vân đột ngột suy giảm, đồng thời ý thức cũng bắt đầu mờ mịt. Đây là điều tối kỵ trong Minh Hà.

Chu Mục Vân không thể tiếp tục duy trì việc hồi tưởng, tâm trí hắn dần bị chiếm cứ bởi những cuộc đời cuồn cuộn của kẻ khác, tựa như đê vỡ, dòng lũ dữ dội quét sạch và nhấn chìm tất cả.

Bản năng lý trí sâu thẳm mách bảo rằng tình hình đang rất tệ, hắn phải lập tức rời khỏi Minh Hà... Nhưng hiện tại đang ở giữa dòng, hắn hoàn toàn không biết bờ bên kia còn bao xa, dù có quay đầu lúc này cũng tuyệt đối không kịp nữa.

"Chết tiệt..."

Ý thức của Chu Mục Vân dần chìm vào bóng tối, đôi chân bủn rủn, hắn ngã nhào xuống đáy Minh Hà...

Ngay lúc đó,

Một bàn tay từ phía trên túm chặt lấy cổ áo sau của hắn.

Ngay sau đó, một sức mạnh to lớn truyền tới, Chu Mục Vân cảm thấy cơ thể mình như bị ai đó nhấc bổng lên, thoát ly khỏi dòng Minh Hà. Một cánh tay cứng cáp và lạnh lẽo đỡ lấy cơ thể hắn, chậm rãi tiếp tục tiến về phía trước...

Chu Mục Vân giống như một kẻ đuối nước vừa leo lên được bè tre, tham lam hít thở không khí. Không còn sự ảnh hưởng của những linh hồn kia, ý thức của hắn cuối cùng cũng dần khôi phục.

Hắn cúi đầu nhìn xuống phía dưới...

Một bóng người quấn đầy băng gạc, mái tóc trắng bay phất phơ đập vào mắt Chu Mục Vân.

Người đó tay trái vác Chu Mục Vân, tay phải kéo một sợi xiềng xích, đầu kia xiềng xích nối với một linh hồn mặc áo trắng trông rất quen mắt. Linh hồn đó bị người này giẫm dưới chân, bị dùng như một chiếc ca nô điện, lao vun vút trên mặt Minh Hà!

Chu Mục Vân: ???

Đó chẳng phải là đặc sứ của Quỷ Đạo Cổ Tạng sao??

Sao lại biến thành vật cưỡi rồi?!!

"Cậu ổn không?" Khương Tiểu Hoa quay đầu nhìn hắn.

"Nhép 6..." Chu Mục Vân hơi ngẩn người, "Cậu... sao cậu lại ở đây?"

"À, tôi nghĩ ba người kia đều có bài tẩy, chắc không cần tôi giúp, nên tôi bảo hắn đưa thẳng tôi đến tìm cậu." Khương Tiểu Hoa lắc lắc sợi xích trong tay, thành thật trả lời.

Tốc Hỷ ở trong Minh Hà trợn ngược mắt giận dữ, hận không thể băm vằn Khương Tiểu Hoa trên lưng mình ra, may mà trong Minh Hà không có nước thật, nếu không lúc này gã đã phải vừa uống nước vừa chửi rủa ầm ĩ dưới đáy sông rồi.

"Cậu một mình giải quyết gã đặc sứ bát giai sao?" Chu Mục Vân ngẩn người một hồi lâu mới thốt lên:

"Quả nhiên... những người thuộc thế hệ số 6 các cậu, không ai là đơn giản cả."

"Tôi cũng chẳng biết nữa, đang đánh thì hắn cứ nhất định dùng linh hồn để xích tôi, kết quả là bị tôi phản chế." Khương Tiểu Hoa nhún vai, "Vận may của tôi hình như hiếm khi mới tốt được một lần."

Chu Mục Vân: ...

"Vừa nãy cậu suýt chút nữa là lạc lối rồi." Khương Tiểu Hoa lại lên tiếng, "Cậu không nên chủ động cảm nhận ký ức của những linh hồn đó, làm thế là tự sát đấy."

Chu Mục Vân há miệng: "... Tôi biết, chỉ là... tôi không kiềm chế được."

"Cậu... muốn tìm người sao?"

"Ừ."

"Người yêu à?"

"... Kẻ thù."

Khương Tiểu Hoa liếc nhìn bàn tay phải luôn để trong túi áo của Chu Mục Vân.

Đột nhiên, Khương Tiểu Hoa như nhớ ra điều gì:

"Cậu muốn tìm người... có lẽ, có thể bảo hắn tìm giúp."

Chu Mục Vân nhìn Tốc Hỷ đang bị Khương Tiểu Hoa chỉ tay vào, ban đầu hơi ngẩn ra, sau đó vẻ mặt trở nên kỳ quái...

Phải rồi, nếu muốn tìm người thì trong Quỷ Đạo Cổ Tạng, người tiện lợi nhất chính là các đặc sứ, bọn họ chỉ cần một ý niệm là có thể câu linh hồn tương ứng ra khỏi Minh Hà.

Chỉ là...

"Cậu phải nói cho hắn biết người cậu muốn tìm là ai." Khương Tiểu Hoa nhắc lại.

Chu Mục Vân rơi vào im lặng.

Một lát sau, hắn thở dài một tiếng...

"Người tôi muốn tìm... là cha tôi, ông ta tên Chu Văn Bân."

Khương Tiểu Hoa vỗ vào sau gáy Tốc Hỷ: "Nghe thấy chưa? Tìm Chu Văn Bân."

Tốc Hỷ trợn mắt đầy nhục nhã và phẫn nộ:

"Ta là đặc sứ Quỷ Đạo Cổ Tạng!! Ta không đời nào giúp các ngươi tìm người đâu!! Các ngươi đừng hòng..."

"A a a a a a!!!"

Khi Khương Tiểu Hoa truyền thêm lời nguyền qua sợi xích, Tốc Hỷ lập tức thét lên thảm thiết.

"Tìm đi." Khương Tiểu Hoa lạnh lùng ra lệnh.

"..." Tốc Hỷ vừa rên rỉ vừa nói, "Đoạn sông này có hơn sáu trăm người tên Chu Văn Bân, làm sao ta biết là người nào?!"

Khương Tiểu Hoa quay sang Chu Mục Vân:

"Có lẽ cậu cần cung cấp thông tin chi tiết hơn."

Chu Mục Vân khẽ gật đầu, ánh mắt hiện lên một vẻ phức tạp:

"Ông ta... từng là một bác sĩ lừng lẫy ở Vô Cực Giới Vực. Vào thời đại đó, ông ta đã kết hợp Vu Thần Đạo và Y Thần Đạo để nghiên cứu ra loại thuốc đặc trị trong một trận đại dịch, cứu sống hàng ngàn người."

Khương Tiểu Hoa hơi thắc mắc: "Cha cậu là một danh y cứu thế? Vậy... sao cậu lại bảo ông ta là kẻ thù?"

"Thuốc đặc trị của ông ta được chiết xuất thông qua những thí nghiệm bị cấm..."

"Ông ta tiêm máu mang virus vào cơ thể đối tượng thí nghiệm thông qua đường tĩnh mạch, khiến đối tượng cũng nhiễm bệnh tương ứng. Sau đó, thông qua một số tế khí, ông ta cấy lời nguyền của vu thuật vào cơ thể đối tượng, để lời nguyền và virus tàn sát lẫn nhau, từ đó thu được kháng thể. Sau đó ông ta chiết xuất kháng thể này để làm thuốc đặc trị..."

"Và tôi, chính là một trong những đối tượng thí nghiệm của ông ta."

Khương Tiểu Hoa sững sờ tại chỗ.

"Rất ngạc nhiên phải không? Rõ ràng tôi là con trai ông ta, nhưng lại trở thành vật thí nghiệm đầu tiên... Lời nguyền và virus tàn sát lẫn nhau trong cơ thể là một loại đau đớn tột cùng. Cậu sẽ cảm thấy chúng xé nát nội tạng mình từng chút một, gặm nhấm máu thịt như kiến đục, chỉ có như vậy, những lời nguyền đó mới đào thải ra kháng thể của virus."

"Còn ông ta... ông ta luôn lạnh lùng quan sát tất cả, mặc cho tôi cầu xin thế nào ông ta cũng không mảy may lay động, chỉ liên tục hứa suông về những phần thưởng để tôi không bị suy sụp tinh thần."

"Cho đến... ngày tôi chết đi."

Khương Tiểu Hoa ngơ ngác: "Cậu... chết rồi sao?"

"Đúng vậy, tôi đã chết." Chu Mục Vân bình thản trả lời, "Lúc đó tôi còn quá nhỏ, cơ thể chưa phát triển hoàn thiện, nội tạng của tôi hoàn toàn không chịu nổi sự phản phệ của lời nguyền. Đến ngày thứ sáu... tôi đã chết."

"Trước khi tôi chết, ông ta đứng ngay cạnh bàn phẫu thuật, nắm lấy tay tôi, nhét vào tay tôi một chiếc trống lắc rẻ tiền mua ở vỉa hè..."

"Sau đó nói với tôi rằng..."

"Tôi làm ông ta quá thất vọng."

Hơi thở của Chu Mục Vân dần trở nên dồn dập, sát ý trong mắt hắn lại trào dâng, bàn tay nắm dao phẫu thuật trong túi cũng siết chặt hơn!

"Vậy sau đó cậu làm sao mà sống lại được?" Khương Tiểu Hoa nhìn Chu Mục Vân trước mắt, hoàn toàn không giống một xác chết, không nhịn được hỏi.

"Sau đó, tôi gặp một người... Cô ấy phát hiện ra tôi bị vứt xác nơi hoang dã, có lẽ vì lòng thương hại, cô ấy... đã lấy bộ não của tôi ra khỏi cái xác đang hấp hối." Chu Mục Vân dừng lại một chút,

"Người đó, chính là Hồng Tâm 8 hiện tại."

Đề xuất Voz: Tai nạn đáng ngờ
Quay lại truyện Ta Không Phải Hí Thần
BÌNH LUẬN