Chương 1562: Gõ vang

Trần Linh tuy đã gặp Thẩm Thanh Trúc, cũng từng nghe qua một vài lời đồn về Tịch Diệt Thiên Sứ, nhưng thực lực cụ thể của vị khách đến từ thế giới Chúc Quang khác này ra sao, thực tế hắn cũng không rõ lắm.

Tuy nhiên, trước đây đối phương từng gây trọng thương cho [Vọng] Tai, thực lực hẳn là cao hơn Vô Cực Quân... Nhưng Vô Cực Quân bây giờ bất tử bất diệt, cực kỳ khó nhằn, kết quả cuối cùng của trận tử chiến giữa hai bên này ra sao, hắn thực sự không dễ phán đoán.

Tất nhiên bây giờ không phải là lúc để vướng mắc vào vấn đề này, hiện tại Vô Cực Quân đã bị Thẩm Thanh Trúc thu hút toàn bộ sự chú ý, chính là thời cơ tốt nhất để hắn thoát khỏi Vĩnh Hằng Cung.

Tính toán thời gian, tiến độ kịch bản chắc cũng tương đối rồi...

Ánh mắt Trần Linh nhìn về phía con phố phía trước.

"Tới rồi."

Hắn đột nhiên lên tiếng nhắc nhở.

Điền Tiểu Thần đang nằm bò trên gạch nền nghiên cứu kỹ lưỡng giật mình một cái, ngơ ngác ngẩng đầu:

"... Cái gì tới ạ?"

Điền Tiểu Thần vừa dứt lời đã nghe thấy một trận náo động truyền ra từ tổng bộ kỵ sĩ đối diện con phố.

Do hiện tại tuyệt đại đa số kỵ sĩ đều đã được phái đi tuần tra đường phố, sơ tán dân chúng, bên trong tổng bộ kỵ sĩ gần như không còn giữ lại mấy nhân thủ... Và kèm theo những tiếng ồn ào kịch liệt, đột nhiên từng bóng người mặc quần áo tù nhân lũ lượt chạy ra từ bên trong, nam nữ già trẻ đều có cả, bọn họ nhìn thấy ánh mặt trời bên ngoài, trong mắt đều hiện lên sự kích động chưa từng có!

"Ra ngoài rồi!!"

"Chúng ta ra ngoài rồi!!"

"Cuối cùng cũng có thể về nhà rồi... Cũng không biết thằng con ngốc của tôi mấy ngày nay có ăn uống tử tế không..."

"Mau tranh thủ lúc đám kỵ sĩ chưa kịp đuổi tới, chạy mau đi!!"

"Đừng tụ tập lại một chỗ! Chia nhau ra mà chạy!"

"..."

Phía sau đám đông còn lác đác vài kỵ sĩ vội vã đuổi ra từ tổng bộ, bọn họ tay cầm vũ khí, nhìn thấy những tù nhân chạy ra từ địa lao này, trên mặt hiện lên sự phẫn nộ và khó hiểu...

Đang yên đang lành, làm sao lũ tù nhân này chạy ra được?!

"Bắt lấy bọn chúng!!"

Kỵ sĩ hét lớn một tiếng rồi sải bước lao về phía mấy tên tù nhân ở phía sau, ngay sau đó, một luồng suy nghĩ lướt qua não bộ của một vị kỵ sĩ bên cạnh, anh ta lập tức giữ chặt vũ khí trong tay đồng nghiệp:

"Ngài Vô Cực Quân đã nói rồi, không được tự ý dùng bạo lực với tù nhân! Anh quên kết cục của Thạch Duệ rồi sao?!"

Câu nói này vừa thốt ra, vị kỵ sĩ đã lao đi được nửa đường lập tức sững sờ.

"Vậy... vậy phải làm sao?"

"Không được dùng vũ khí, cố gắng xua đuổi bọn họ quay lại đi!"

"Cái này thì xua đuổi kiểu quái gì được??"

Kỵ sĩ cạn lời, nhưng nghĩ đến bộ dạng chết thảm của Thạch Duệ không lâu trước đó, vẫn ngoan ngoãn vứt vũ khí sang một bên, tay không tấc sắt lao về phía những tù nhân đang chạy tán loạn kia, đồng thời không ngừng kêu gọi các kỵ sĩ xung quanh để cùng nhau vây bắt.

Tù nhân điên cuồng chạy trốn, kỵ sĩ không dám động võ, vô số bóng người chạy qua chạy lại, trong sát na, cả con phố rơi vào cảnh hỗn loạn ồn ào.

Điền Tiểu Thần ngây người.

"Ngài Trần Linh... vận may của chúng ta dường như khá tốt?"

Điền Tiểu Thần hoàn toàn không liên hệ sự hỗn loạn trước mắt với quân cờ ca-rô mà cậu vừa ném xuống, dưới góc nhìn của cậu thì hai chuyện này chẳng có một xu quan hệ nào, nghĩ mãi chỉ có thể quy kết cho "vận may".

"Vận may?" Trần Linh lắc đầu, "Không, đây là do cậu một tay thúc đẩy... Cậu quên quân cờ ca-rô đó rồi sao?"

"Con???"

"Được rồi, thời gian có hạn, mau tới Vĩnh Hằng Cung đi."

Điền Tiểu Thần nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi mình rốt cuộc đóng vai trò gì trong chuyện này, nhưng dưới sự thúc giục của Trần Linh, cậu vẫn không chút do dự lao ra khỏi con hẻm, chạy nhanh dọc theo con phố hỗn loạn.

Trong con phố đầy rẫy tù nhân chạy loạn hiện tại, Điền Tiểu Thần mặc thường phục chạy bộ có chút nổi bật, nhưng bây giờ sự chú ý của tất cả kỵ sĩ đều đặt trên người đám tù nhân kia, chỉ có rất ít người chú ý tới sự tồn tại của cậu...

"Đứa trẻ kia!! Đừng chạy lung tung!!"

Một vị kỵ sĩ sải bước muốn đuổi theo nhưng giây tiếp theo đã bị một tên tù nhân tình cờ ngã xuống đất làm vấp chân, mất trọng tâm lăn hai vòng trên đất, đợi đến khi bò dậy được thì Điền Tiểu Thần đã chạy đi rất xa.

Và những sự trùng hợp đầy kịch tính tương tự liên tục diễn ra xung quanh Điền Tiểu Thần.

Khi cậu bị kỵ sĩ để mắt tới, luôn có tù nhân xông ra thu hút sự chú ý một cách vừa vặn; khi cậu bị bốn năm vị kỵ sĩ xếp thành đội ngũ chặn đứng đường đi, hơn hai mươi tên tù nhân muốn về nhà đã cùng xông lên xô xát với bọn họ trước cậu một bước; từng bóng dáng kỵ sĩ mặc giáp hay tù nhân liên tiếp ngã xuống sau lưng cậu, những bóng người cản trước mặt cậu ngày càng ít đi...

Mà Điền Tiểu Thần từ đầu đến cuối chỉ làm một việc... đó là chạy bộ.

Tất cả những chuyện này thực sự quá đỗi kỳ diệu, khiến Điền Tiểu Thần đột nhiên có cảm giác... dường như bây giờ cậu chính là người được thiên mệnh lựa chọn, là "nhân vật chính" của thế giới này.

Nơi cậu hướng tới, gặp núi có người mở đường, gặp nước có người bắc cầu, tất cả những tồn tại cản trước mặt cậu đều sẽ bị bàn tay vận mệnh đẩy ra, để lại cho cậu một con đường thênh thang... Mà điểm cuối của con đường thênh thang này chính là Vĩnh Hằng Cung.

Thế là,

Sau một chặng đường chạy bộ gặp hung hóa cát,

Cuối cùng cậu đã bước lên những bậc thang trước Vĩnh Hằng Cung.

Khi cậu ngẩng đầu nhìn thấy hai cánh cửa khổng lồ đội trời đạp đất kia, trong lòng cậu hiểu rất rõ...

Cậu chưa bao giờ là nhân vật chính của thế giới này, người thực sự dẫn dắt cậu đi tới đây, kẻ đứng sau thao túng vận mệnh đó đang ở ngay sau cánh cửa này.

Người đó mới là nguồn cơn của tất cả.

Những bông tuyết tàn tro lả tả lặng lẽ rơi xuống từ bầu trời,

Dưới ánh sáng u ám của năm vầng mặt trời, Điền Tiểu Thần từng bước một đi tới trước cửa lớn Vĩnh Hằng Cung...

"Đứa trẻ kia!! Cháu làm gì thế?!"

"Cấm tiếp cận Vĩnh Hằng Cung!!"

Các kỵ sĩ đang ngăn chặn đám tù nhân trên phố trước Vĩnh Hằng Cung liếc mắt thấy có người bước lên bậc thang Vĩnh Hằng Cung, trong lòng đều giật mình. Tuy bọn họ không nghĩ một đứa trẻ có thể làm gì được Vĩnh Hằng Cung, nhưng bọn họ vẫn phải tuân theo mệnh lệnh, ngăn chặn bất kỳ ai tiếp cận nơi này.

Bảy tám vị kỵ sĩ đồng thời từ bỏ đám tù nhân vốn đã thu nạp xong xuôi, hùng hổ lao về phía Điền Tiểu Thần trước cửa.

Chặng đường dốc toàn lực chạy bộ khiến Điền Tiểu Thần mồ hôi đầm đìa, lúc này cậu đứng trước cửa, đôi bàn tay căng thẳng đến mức hơi run rẩy.

Cậu nghe thấy những tiếng quát tháo liên tiếp sau lưng nhưng cậu vẫn hít sâu một hơi...

Sau đó giơ tay lên, dùng sức kéo cánh cửa Vĩnh Hằng Cung.

"..."

Cánh cửa bất động.

Vĩnh Hằng Cung do Vô Cực Quân tạo ra, há có thể để một đứa trẻ tùy ý mở ra?

Các kỵ sĩ phía sau thấy hành động nghịch ngợm và nực cười này của Điền Tiểu Thần, nhất thời tức giận đến mức bật cười, thân hình bọn họ lao lên những bậc thềm trước Vĩnh Hằng Cung, bộ giáp dày nặng phát ra tiếng động trầm đục trong lúc chạy.

Điền Tiểu Thần lúc này mặt cắt không còn giọt máu, cậu liều mạng muốn dùng tay không cạy mở cánh cửa Vĩnh Hằng Cung, nhưng mặc cho cậu nỗ lực thế nào, cánh cửa vẫn cứng ngắc không chút sứt mẻ.

Ngay khi cậu nảy sinh tuyệt vọng, giọng nói của Trần Linh lại vang lên:

"Đừng cố mở cửa..."

"Cậu chỉ cần gõ vang nó là được."

Đề xuất Huyền Huyễn: Bạch Thủ Yêu Sư
Quay lại truyện Ta Không Phải Hí Thần
BÌNH LUẬN