Đùng——
Ngay khi Diêm Hỷ Tài đang cuồng hỉ, mặt đất dưới chân mọi người lại chấn động một lần nữa.
Tầng mây u ám bị gạt sang hai bên, ánh sáng từ Đạo Cơ của Binh Thần Đạo nơi chuôi kiếm rực sáng, một dải bậc thang đá mờ ảo như dải lụa rủ xuống từ tầng mây, kéo dài về một hướng nào đó.
"Lại có người bước lên Binh Thần Đạo rồi?" Bồ Văn kinh ngạc lên tiếng, "Trong đợt Chấp Pháp Quan này, người có thiên phú cao không ít nhỉ..."
Diêm Hỷ Tài tận mắt nhìn thấy người sở hữu Binh Thần Đạo thứ hai ra đời, niềm vui trong lòng bị xua tan quá nửa.
Gã nghiến răng, tiếp tục ra lệnh:
"Tiếp tục! Chúng ta cứ đợi ở ngoài Thập Nhân Câu này, hình chiếu sát khí tụ lại một lần, chúng ta giết một lần! Ta không tin... nhiều người chúng ta thế này mà không gom nổi một con đường Binh Thần Đạo?"
Diêm Hỷ Tài dẫn mọi người quay lại bên ngoài khe rãnh, đợi một lát sau, mười binh sĩ mặc giáp kia lại được làm mới.
"Xông lên cho ta!"
Diêm Hỷ Tài vung tay lên, các Chấp Pháp Quan còn lại lập tức lao ra, dưới sự phối hợp của chữ "Định" từ Bồ Văn, cảnh tượng chiến đấu quen thuộc lại tái diễn.
Không phải Diêm Hỷ Tài không muốn đổi sang khe rãnh có nhiều hình chiếu sát khí hơn, mà là mấy người bọn họ đối phó với mười hình chiếu sát khí đã là cực hạn rồi, nếu đổi sang Thập Nhân Câu hai mươi người, đám người này e là đều bị đâm thành tổ ong vò vẽ, lúc đó gã sẽ trở thành tướng không quân.
Diêm Hỷ Tài nâng niu miếng Bạch Khởi Lệnh như báu vật, nhìn mấy vị Chấp Pháp Quan hết lần này đến lần khác quét sạch Thập Nhân Câu. Trong khoảng thời gian này, liên tục có thêm hai con đường Binh Thần Đạo vươn ra từ Đạo Cơ...
...
"Binh Thần Đạo, lộ kính [Thiên Lang] sao..."
Lư Huyền Minh áo đen đứng trong một khe rãnh mười lăm người đã bị dọn sạch, nhìn Binh Thần Đạo dần dần xa rời, trong mắt anh ta lóe lên một tia sáng.
"Chúc mừng Lư thiếu bước lên Binh Thần Đạo!" Ba vị Chấp Pháp Quan phía sau anh ta lập tức chúc mừng.
"Chỉ là một lộ kính [Thiên Lang] thôi... có gì đáng chúc mừng đâu." Lư Huyền Minh lắc đầu, "Lộ kính [Thiên Lang] tuy các phương diện đều không có điểm yếu, nhưng cũng không có ưu thế rõ rệt, đặt trong tất cả các lộ kính của Binh Thần Đạo cũng chỉ có thể xếp hạng trung thượng.
Năm đó ta từ chối Thần Quyến của lộ kính [Thiên Lang], chính là muốn đổi lấy một lộ kính mạnh mẽ hơn, ví dụ như [Tu La], [Thẩm Phán]...
Không ngờ, dù vào Cổ Tàng rồi vẫn nhận được kết quả tương tự."
"Lư thiếu, ngài đừng khiêm tốn nữa... Thần Quyến là thứ bao nhiêu người cầu mà không được, ngài không những có được Thần Quyến mà còn từng từ chối nó một lần, chuyện này mà để tên Diêm Hỷ Tài kia biết được, không chừng gã ghen tị đến phát điên mất?"
"Đúng vậy Lư thiếu, lộ kính [Thiên Lang] cũng rất tốt rồi, ngài sở dĩ cảm thấy nó không đủ mạnh chỉ vì lộ kính này cho đến nay vẫn chưa xuất hiện một cường giả tuyệt đối nào... Nếu đã vậy, ngài tự mình trở thành vị cường giả đó là được rồi."
"Nếu tôi có thể bước lên Binh Thần Đạo như ngài, bất kể là lộ kính nào thì cũng coi như tổ tiên hiển linh rồi."
Mấy vị Chấp Pháp Quan đi theo sau Lư Huyền Minh, trong mắt đều là vẻ hâm mộ.
"Được rồi, đừng đi theo ta nữa, hiện giờ vẫn còn nhiều thời gian trước khi thử luyện kết thúc, các ngươi mau tự tìm chỗ thu thập sát khí đi... Nếu có thể bước lên Binh Thần Đạo, thăng cấp Chấp Pháp Quan thì đến dưới trướng ta làm việc."
"Đa tạ Lư thiếu!"
"Ngài không tiếp tục tích lũy sát khí sao? Tôi cảm thấy thứ này khá là hiệu quả..."
"Tôi cũng cảm thấy vậy, sau khi hấp thụ những sát khí này, cảm thấy con người tự tin hơn hẳn, toàn thân tràn đầy sức mạnh."
Lư Huyền Minh lắc đầu, "Thu thập sát khí chẳng qua là để thu hút sự chú ý của Binh Thần Đạo mà thôi, thứ này về bản chất là khí tức còn sót lại từ chiến trường cổ xưa, hấp thụ quá nhiều sẽ ảnh hưởng đến tâm trí... Chỉ có hạng ngu ngốc như Diêm Hỷ Tài mới cảm thấy hấp thụ càng nhiều càng tốt."
"Hóa ra là vậy... Thế ngài định đi đâu?"
"Đi tìm mấy tên Tạm Hỏa Giả kia, thử nghiệm [Thiên Lang] của ta." Lư Huyền Minh nheo mắt, một tia sát ý nhảy múa trong con ngươi.
"Tạm Hỏa Giả?" Mọi người trong lòng rúng động, "Nhưng bọn chúng ít nhất đều có hai kỹ năng, đều là Nhị Giai, mà ngài thì chỉ vừa mới thăng cấp..."
"Dưới Tứ Giai, ngoại trừ số lượng kỹ năng nắm giữ thì không có khác biệt quá lớn, mà trong tòa Cổ Tàng này không thể xuất hiện cường giả từ Tứ Giai trở lên; huống hồ bọn chúng chỉ là một lũ trộm cướp, dù là 'Đạo Vật' hay 'Đạo Diện' thì đối với ta cũng không có đe dọa gì lớn..."
"Chỉ cần tìm thấy Tạm Hỏa Giả đi lẻ, ta có nắm chắc sẽ giết được."
Lư Huyền Minh đeo một thanh hắc đao trên lưng, bước đi về phía xa, thân hình dần dần biến mất trong tầm mắt của mọi người.
...
"Là con chó săn quân Tần! Giết!!"
Đây đã là lần thứ không biết bao nhiêu Trần Linh nghe thấy câu nói này, tai sắp đóng kén luôn rồi... mặc dù hiện giờ hắn căn bản không có tai.
Dù đã biến thành lệnh bài, nhưng Trần Linh vẫn có thể cảm nhận được mọi thứ xung quanh. Có thể thấy Diêm Hỷ Tài cực kỳ trân trọng nó, suýt chút nữa là tìm chỗ để thờ luôn rồi.
Kể từ lúc Diêm Hỷ Tài bắt người ta lặp đi lặp lại việc quét sạch Thập Nhân Câu này đã trôi qua năm sáu tiếng đồng hồ, khiến Trần Linh nhớ tới cảnh tượng cày phó bản rơi đạo cụ khi chơi game online ở thời đại trước... Hiện giờ dưới sự phấn đấu không ngừng nghỉ của đám Chấp Pháp Quan này, bọn họ đã quét được chín lần, tổng cộng thu thập được chín mươi phần sát khí.
Trong đó vị Chấp Pháp Quan có nhiều sát khí nhất trên người có khoảng mười bảy mười tám luồng, ít nhất cũng có sáu bảy luồng, nhìn thì có vẻ quét được rất nhiều, nhưng thực tế chia trung bình ra thì cũng giống như kết quả Trần Linh tự mình quét xong trong vài phút vậy.
"Không xong rồi... thật sự không xong rồi."
Một vị Chấp Pháp Quan khắp người đầy thương tích, loạng choạng bước ra khỏi khe rãnh, ngồi bệt xuống đất.
Những Chấp Pháp Quan còn lại trên người ít nhiều cũng mang thương, hơn nữa chiến đấu liên tục năm sáu tiếng đồng hồ gần như đã vắt kiệt sức lực của bọn họ, dù có hiệu quả phấn chấn do sát khí mang lại thì thể lực cũng không chống đỡ nổi, lần lượt ngã gục vì mệt mỏi.
Nhìn đám người nằm la liệt trên mặt đất, mí mắt Diêm Hỷ Tài giật giật, gã do dự một lát rồi nhìn sang Bồ Văn bên cạnh:
"Bồ đệ, giờ chắc là đủ rồi chứ?"
"Gần đủ rồi." Bồ Văn khẽ gật đầu, "Nếu còn kéo dài nữa, lỡ như trong số bọn họ có người thiên phú dị bẩm, dẫn tới Binh Thần Đạo thì sát khí hấp thụ trên người sẽ phí phạm mất..."
"Tốt!"
"Còn nữa, phải đảm bảo mỗi người bọn họ đều chủ động tự nguyện hiến ra sát khí, nếu không chữ [Thôn] sẽ vô hiệu."
"Chuyện này ngươi yên tâm, ta đã sắp xếp ổn thỏa từ lâu rồi."
Diêm Hỷ Tài cuối cùng cũng đợi được đến khoảnh khắc này, gã trước tiên trịnh trọng đặt miếng Bạch Khởi Lệnh sang một bên, sau đó nói với các Chấp Pháp Quan, "Tất cả đứng dậy hết cho ta!"
Mọi người thấy vậy, chỉ đành kéo lê thân thể mệt mỏi đứng dậy, xếp thành một hàng trước mặt Diêm Hỷ Tài.
Bồ Văn thò tay phải vào trong ống tay áo, một hơi lấy ra tám tờ giấy tuyên, đưa cho Diêm Hỷ Tài, trên giấy tuyên là những chữ màu đen giống hệt nhau:
[Thôn].
"Dán tờ giấy vào lòng bàn tay, khi nào ta bảo động thủ thì áp lòng bàn tay vào ngực bọn họ."
"Hiểu rồi."
Bồ Văn một tay bắt ấn quyết trước ngực, khoảnh khắc tiếp theo, chữ [Thôn] trong lòng bàn tay Diêm Hỷ Tài đột nhiên vặn xoắn, hóa thành một vòng xoáy vô hình, luân chuyển trong hư không.
"Đi." Bồ Văn lên tiếng.
Diêm Hỷ Tài không nói hai lời, trực tiếp đặt lòng bàn tay lên ngực một vị Chấp Pháp Quan, sát khí màu đen có thể nhìn thấy bằng mắt thường thông qua vòng xoáy bị hút vào trong cơ thể Diêm Hỷ Tài.
Hơn mười giây sau, vị Chấp Pháp Quan đó liền mặt mày trắng bệch, giống như bị rút mất xương sống, cơ thể yếu ớt vô cùng, hai chân nhũn ra rồi ngã quỵ xuống đất.
Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Gia Tộc Ngư Nông Đến Thủy Đức Chân Tiên (Dịch)