Chương 531: Thu nạp (36)
Trần Vũ lẳng lặng đứng đó, ánh mắt thâm trầm như mặt hồ không đáy, nhìn chằm chằm vào nam tử quấn đầy băng gạc trước mặt. Không khí xung quanh dường như ngưng đọng, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở của kiến trúc cổ kính, mang theo hơi lạnh thấu xương.
“Việc thu biên đã tiến hành đến đâu rồi?” Trần Vũ nhàn nhạt hỏi, thanh âm lãnh đạm không mang theo chút cảm xúc nào.
Băng Đới Nam khẽ cúi người, giọng nói khàn đục như tiếng giấy nhám chà xát vào nhau vang lên: “Báo cáo chủ thượng, Kỳ Ngộ Tinh Quân đã bị áp chế hoàn toàn. Tai Ương Ứng Đối Bộ đang tiến hành thanh lọc những tàn dư cuối cùng. Mọi chuyện đều nằm trong tầm kiểm soát.”
Trần Vũ khẽ gật đầu, ngón tay vô thức gõ nhẹ lên chuôi kiếm. Hắn biết rõ, để đạt được kết quả này, cái giá phải trả không hề nhỏ, nhưng đối với hắn, kết quả cuối cùng mới là điều duy nhất có ý nghĩa.
“Mã Đại Cường và Mã Duyệt Như bên kia thế nào?”
“Bọn họ đã tiếp quản các cứ điểm trọng yếu. Liễu Thanh và Lạc Đồng cũng đã dẫn người của Phàm Nhân Lộ trấn giữ các ngả đường, đảm bảo không một kẻ nào có thể lọt lưới.” Băng Đới Nam cung kính trả lời, không dám có nửa điểm chậm trễ.
Trần Vũ nhìn về phía chân trời, nơi những đám mây đen đang dần tan biến, để lộ ra những tia sáng nhạt nhòa của buổi bình minh. Nhưng trong mắt hắn, bóng tối vẫn còn đó, sâu thẳm và đầy rẫy những hiểm nguy rình rập.
“Phùng Lạc và Liên Khúc có động tĩnh gì không?”
“Bọn họ vẫn đang dốc sức củng cố trận pháp, không có dấu hiệu phản kháng.”
Trần Vũ hừ lạnh một tiếng, luồng uy áp vô hình khiến không gian xung quanh khẽ rung động. “Tốt nhất là như vậy. Nếu bọn họ có ý đồ khác, ta không ngại để Hoàng Tuyền Tinh Quân có thêm vài linh hồn mới để sai bảo.”
Băng Đới Nam rùng mình, cảm nhận được sát ý lạnh thấu xương tỏa ra từ vị thanh niên trẻ tuổi trước mặt. Hắn hiểu rõ, Trần Vũ chưa bao giờ nói đùa, và những kẻ đối đầu với hắn đều không có kết cục tốt đẹp.
“Khế Ước Tinh Quân và Mộng Cảnh Tinh Quân đã sẵn sàng chưa?” Trần Vũ tiếp tục hỏi, ánh mắt vẫn không rời khỏi đường chân trời xa xăm.
“Đã sẵn sàng. Bọn họ đang chờ lệnh của ngài để bắt đầu quá trình ký kết khế ước linh hồn với những kẻ mới gia nhập.”
Trần Vũ xoay người, tà áo bào tung bay trong gió, tạo nên một tư thái cô độc mà ngạo nghễ giữa đất trời. “Bắt đầu đi. Ta muốn trong vòng ba ngày, toàn bộ lực lượng này phải hoàn toàn thuộc về chúng ta, không được phép có bất kỳ sai sót nào.”
“Tuân lệnh!” Băng Đới Nam đáp lời, thân hình thoắt cái đã biến mất vào bóng tối, chỉ để lại một làn khói đen nhạt nhòa dần tan biến.
Trần Vũ đứng một mình giữa đại điện vắng lặng, ánh mắt xa xăm nhìn về phía tương lai mịt mờ. Con đường phía trước còn rất dài, và cuộc thu biên này chỉ mới là khởi đầu của một ván cờ lớn hơn nhiều, nơi mà sinh mệnh của vạn vật chỉ là những quân cờ trong tay kẻ mạnh.
Đề xuất Huyền Huyễn: Bát Đao Hành