Chương 159: Tề Hùng Nộ Lâm
Ngươi đến đây chẳng nói gì, cúi đầu lẳng lặng đi vào, lại còn định bước vào động phủ của Hồng ca, xem ngươi có coi nàng chủ nhân này ra gì không?
Vừa nghe vậy, Vương Thiết Thụ liền phản ứng, còn Trần Vượng quay lại, nét mặt khó chịu đáp lại.
– Vương Thiết Thụ, ngươi điên rồi phải không, làm ồn cái kiểu gì vậy?
– Ta vào động phủ đại ca ta, liên quan gì đến ngươi?
– Động phủ đại ca ngươi gì? Đó là động phủ của Hồng ca đấy!
– Cái đó chẳng phải động phủ đại ca ngươi sao?
– Đại ca ngươi cũng xứng sao?
– Ngươi nói gì?
– Ta nói đại ca ngươi có xứng sống trong động phủ thế này không, nhìn đây này, đây là động phủ của Hồng ca!
– Vương Thiết Thụ, ngươi tìm chết à!
– Ta thấy người tìm chết lại là ngươi.
– Ha, xem ra hôm nay không dạy cho ngươi một bài học, ngươi không biết Ma Vương có bao nhiêu con mắt rồi.
– Ta sẽ giết ngươi!
Hai người lời qua tiếng lại, chẳng mấy chốc đã lao vào nhau, quyết chiến ngay tại chỗ.
Vương Thiết Thụ tung một quyền, Trần Vượng lập tức bị đẩy bay, về sức mạnh thể xác thì đương nhiên phải là trưởng lão Vương Thiết Thụ rồi.
Nhưng Trần Vượng cũng không phải đồ vô danh, ngồi vào chức Chủ tông của trận tông, ắt hẳn có thực lực không tầm thường.
Nhận thấy thể xác mình không phải đối thủ của Vương Thiết Thụ, Trần Vượng vung tay, hàng chục trận pháp trận盤 liền hiện ra trước mặt.
Là chủ tông trận tông, không thiếu gì trận盤.
– Đồ đàn bà xấu xí, để bổn tọa trấn áp ngươi!
– Phét lác, có gan thì thử chơi thử với ta một phen!
– Thử thì thử!
– Đến đây!
– Đi!
Hàng chục trận pháp kích hoạt, lập tức bao trùm lấy Vương Thiết Thụ, có trận pháp khiển luyện mê hoặc, có trận pháp tấn công, đủ kiểu đủ dạng.
Nhưng ngay khi bị trận pháp bao phủ, Vương Thiết Thụ cũng lấy ra vô số bảo vật.
Là trưởng lão đại tông Kim Chưởng Cốc, không thiếu thần binh khí giới.
Toàn thân được bao phủ bởi các loại bảo vật phòng thủ, trận pháp của Trần Vượng nhìn vậy mà không thể áp sát.
Nụ cười khẩy hiện lên khóe môi.
– Thế nào, trận tông chỉ có bấy nhiêu thần thế sao? Chỉ biết nhờ đồ vật trợ lực, có gan thì thử bỏ hết số bảo vật đi!
– Ngươi chẳng phải cũng dựa vào trận pháp sao?
Hai người đánh nhau rất quyết liệt, trên đỉnh thần kiếm phong, những đại diện các đại thế lực đến tham gia đại hội cũng nhanh chóng chú ý tới, trong đó có cả cao thủ của Đạo Nhất Tông.
– Chết tiệt, chuyện gì thế này?
– Không biết nữa.
– Là Vương Thiết Thụ cùng Trần Vượng...
Chỉ nhìn một lần đã nhận ra hai người này là ai, đồng thời những cao thủ của trận tông và Kim Chưởng Cốc đi theo cũng đều nhìn nhau, thấy trưởng tông và đại trưởng lão nhà mình đánh nhau, ai cũng ngỡ ngàng.
Đại ca nhà mình đã đánh nhau, bọn người dưới trướng ta phải làm sao? Nhát thế sao được? Hiển nhiên là không được.
Ngay lập tức có một thợ luyện khí của Kim Chưởng Cốc hô lớn.
– Đồ ngốc, nhìn cái gì đó?
Bên trận tông dĩ nhiên không chịu thua, dưới sự dẫn đầu của trưởng lão, bọn họ lập tức hô lớn.
– Nhìn thì sao?
– Ngươi dám nhìn thêm lần nữa không?
– Thử đi!
– He, đứa nào thế? Anh em ra mà hạ nó!
– Sợ ngươi sao, mọi đệ tử nghe lệnh, lên!
Chưa đầy chốc, từ trận đấu tay đôi giữa Vương Thiết Thụ và Trần Vượng biến thành đại chiến hỗn loạn giữa trận tông và Kim Chưởng Cốc.
Toàn bộ không gian trên Thần Kiếm Phong như nồi cháo sôi, hỗn loạn vô cùng.
– Trời đất, lại đánh nhau rồi!
– Không phải trận tông muốn chiến tranh với Kim Chưởng Cốc sao?
– Có vui xem rồi!
Mọi người không mấy lo lắng, dù sao không phải việc của mình, chỉ xem cho vui.
Chẳng mấy chốc, Thạch Tùng dẫn theo người trong phòng chấp pháp tới, vừa đến đã om sòm.
– Ai gây chuyện, ai gây chuyện đây?
Thạch Tùng thật sự mệt mỏi, đệ tử nhà mình là chuyện một chuyện, giờ lại thêm mấy người ngoài không chịu để yên cho mình.
Có được mấy phút yên tĩnh, lập tức lại có chuyện xảy ra.
Chưa kịp làm rõ tình hình, một tiếng quát giận dữ từ phía dưới truyền đến.
– Thạch Tùng, các người phòng chấp pháp làm gì thế mà không tóm lấy bọn chúng?
Tiếng nói đó hiển nhiên đến từ Tề Hùng, lúc này sắc mặt hắn đã khó coi vô cùng.
Căm uất bức bối, Hồng Tôn, Thanh Thạch, người nhà hắn ăn hiếp hắn thì thôi còn đỡ, đằng này hai người ngoài lại còn nhảy vào đầu mình, xem hắn Đạo Nhất Tông Chủ tông là cái gì?
Từ đầu đến cuối hắn đều có mặt, thế mà Vương Thiết Thụ và Trần Vượng đều chẳng thèm để ý tới hắn.
Bọn họ tự biên tự diễn rồi lao vào đánh nhau, rồi mấy người của trận tông và Kim Chưởng Cốc cũng đâu có nhẹ tay, tưởng đây là chỗ nào như vậy?
Đạo Nhất Tông đấy, thủ lĩnh chính đạo Đông Châu, tông môn đầu tiên, tưởng đùa sao?
Quá hỗn loạn, thật quá hỗn loạn!
– Phải tóm lấy bọn họ, nếu không diện mạo Đạo Nhất Tông đâu còn nữa? Mặt mũi ta làm Chủ tông đi đâu?
– Còn băn khoăn chi nữa, mau tóm lấy bọn họ!
– Vâng!
Nghe lệnh Tề Hùng, Thạch Tùng liền dẫn theo người phòng chấp pháp tiến lên, y cũng trực tiếp ra tay ngăn cản Trần Vượng và Vương Thiết Thụ.
Cao thủ tu vi thánh cảnh viên mãn, hai người này dĩ nhiên không phải đối thủ của Thạch Tùng.
Ngăn chặn đòn tấn công của hai người, chia cắt họ ra, Thạch Tùng trầm giọng nói.
– Hai vị, đây là Đạo Nhất Tông, các người hành động như vậy chẳng phải quá hỗn hào sao?
Ngay không lâu, mọi người của trận tông và Kim Chưởng Cốc đều bị trói lại, bị áp giải đến trước mặt Tề Hùng.
Các đại cao thủ các đại thế lực thấy cảnh này đều không ngưng gật đầu khen ngợi.
Đạo Nhất Tông quả nhiên là Đạo Nhất Tông, một khi ra tay là giải quyết xong ngay, chỉ có điều loại khen ngợi này, đối với Tề Hùng thì chẳng thèm đoái hoài.
Mắt lạnh nhìn Vương Thiết Thụ cùng Trần Vượng, hắn lạnh lùng hỏi.
– Các ngươi xem Đạo Nhất Tông là cái gì? Sân đấu cỡ gia? Muốn đánh chỗ nào thì đánh?
– Huynh trưởng là người gây chuyện trước.
Vương Thiết Thụ lập tức lên tiếng, nghe vậy Trần Vượng và đám người trận tông đều ngẩn ra một giây, sao Tề Hùng lúc nào lại thành huynh trưởng của hắn ta thế?
Ánh mắt hắn ta quét qua hai người lia lịa, chuyện này khó xử rồi, Tề Hùng là huynh trưởng của Vương Thiết Thụ, ắt hẳn thiên vị hắn ta.
Hơn nữa chuyện này thật sự là họ sai rồi, sao có thể đánh nhau trong Đạo Nhất Tông?
Đám người trận tông chẳng rõ ngọn ngành, đang ấp úng thì trưởng lão bỗng đứng lên.
– Tề tông chủ tạm hoãn đã.
– Còn gì muốn nói nữa?
Hiển nhiên chẳng ai chịu nổi khó chịu, nhìn trưởng lão một cái rồi nói.
Ấy thế mà thái độ này khiến trưởng lão càng tin chắc rằng Tề Hùng và Vương Thiết Thụ thật sự thân thiết, lại cảm nhận được ánh mắt châm biếm của mấy thợ luyện khí Kim Chưởng Cốc.
Cảm giác như đang nói: Thế nào? Trưởng lão Vương Thiết Thụ của chúng tôi là cô em gái lớn của Tề tông chủ đấy, trận tông các ngươi còn muốn so sánh với Kim Chưởng Cốc? Mơ đi!
Có gì lo?
Lập tức trưởng lão trận tông tức giận đến nghiến răng nghiến lợi, có quan hệ thì sao, chơi mấy trò này phải không? Vậy tế trận tông cũng không chịu thua.
Tờ hối phiếu linh thạch trị giá hàng triệu, cũng đến lúc rút ra rồi!
Đề xuất Tiên Hiệp: Thần Đạo Đế Tôn