Chương 3357: Cảm Giác Không Mấy Chân Thực
Tại hoàng thành Trung Châu, bên trong cung điện trên cao nguyên Tầng Mười Hai.
Trong Thiên Điện, Sibeqi đang ngồi ngay ngắn trước gương, các tiểu hầu gái đang giúp nàng trang điểm. Bàn tay nhỏ của nàng nắm chặt thành quyền, căng thẳng nhìn chằm chằm vào gương mặt mình trong gương.
Hôm nay là ngày nàng và Mục Lương thành hôn, ăn xong tiệc cưới là xem như hoàn thành buổi lễ.
Tiểu Mịch cầm cọ trang điểm, chấm một chút phấn mắt màu hồng rồi nhẹ nhàng quét lên đuôi mắt của thiếu nữ Hấp Huyết Quỷ, để lại một lớp phấn mỏng manh.
“Đẹp quá.”
Nàng tán dương từ tận đáy lòng.
Đôi môi được tô son đỏ của Sibeqi khẽ mấp máy, nàng nhỏ giọng hỏi: “Màu đỏ thẫm có diêm dúa quá không?”
“Không đâu ạ, Bệ hạ từng nói, màu đỏ là màu của hỷ sự.”
Tiểu Mịch cười tươi như hoa.
“Thôi được, ta cũng thấy rất đẹp.”
Gò má Sibeqi ửng hồng.
Nàng chưa bao giờ thấy mình đẹp đến thế, mắt ngọc mày ngài khiến người ta yêu mến, chỉ hận không thể tự mình hôn lên đó một cái.
“Đẹp thật sự.”
Ba Phù nhẹ nhàng chải mái tóc của thiếu nữ Hấp Huyết Quỷ, miệng không ngớt lời khen. Tiểu Tử thì khẽ nắm lấy ngón tay nàng, lấy lọ sơn móng tay ra rồi sơn cho nàng một màu hồng nhạt.
Sibeqi hít một hơi thật sâu, lòng bàn tay hơi se lạnh.
“Nương nương, đừng quá căng thẳng.”
Tiểu Tử dịu dàng trấn an.
“Ngươi gọi ta là gì?”
Đôi mắt vàng óng của Sibeqi mở to.
Tiểu Tử lanh lợi đáp: “Là nương nương ạ.”
Gương mặt tươi cười của Sibeqi càng đỏ hơn, nàng lắp bắp: “Vẫn, vẫn chưa chính thức thành hôn mà.”
Tiểu Mịch cười nói: “Nương nương, cũng không chênh lệch bao lâu đâu ạ.”
Các tiểu hầu gái lúc này đều kinh ngạc, Sibeqi ngày thường trời không sợ đất không sợ mà giờ phút này lại có dáng vẻ e thẹn của một tiểu nữ nhân.
“…”
Cổ họng Sibeqi khẽ động, trước đây nàng chưa từng nghĩ sẽ có ngày mình được gọi là nương nương, lúc này cảm thấy không mấy chân thực.
Cửa Thiên Điện bị đẩy ra, Nguyệt Phi Nhan ló đầu vào.
“Vẫn chưa xong à?”
Nàng thấy Sibeqi vẫn còn ngồi ngay ngắn trước gương, bèn cất bước vào Thiên Điện, đi tới phía sau thiếu nữ.
Sibeqi nhìn thiếu nữ tóc đỏ trong gương, ngơ ngác hỏi: “Ngươi tới đây làm gì?”
Nguyệt Phi Nhan khẽ hất cằm: “Ta đến xem ngươi thế nào.”
Sibeqi hơi ngửa mặt, hỏi: “Ngươi sẽ chúc phúc cho ta, đúng không?”
“Đương nhiên.”
Nguyệt Phi Nhan không chút do dự gật đầu.
“Vậy thì tốt rồi.”
Khóe môi Sibeqi cong lên, ngày thường tuy hay đấu võ mồm và so kè đủ thứ với thiếu nữ tóc đỏ, nhưng thực ra quan hệ của hai người rất tốt.
Nguyệt Phi Nhan lườm thiếu nữ Hấp Huyết Quỷ một cái, rồi nhìn chăm chú vào nàng trong gương, khen ngợi: “Xinh thật đấy, thảo nào sửa soạn lâu như vậy.”
“Được ngươi khen xinh, vậy chắc chắn là xinh rồi.”
Sibeqi ngây thơ nói.
Nguyệt Phi Nhan bĩu môi, càm ràm: “Sắp lấy chồng rồi, nói chuyện cũng dịu dàng đi không ít.”
“Ngày vui, ta không chửi thề.”
Sibeqi hờn dỗi nói.
“Phải, phải, hôm nay ngươi là nhất.”
Nguyệt Phi Nhan nhún vai.
Đáy mắt Sibeqi ánh lên ý cười, nàng nhắc nhở: “Sau này phải gọi ta là nương nương đấy nhé.”
Đôi mắt đẹp của Nguyệt Phi Nhan híp lại, nàng nghiến răng đe dọa: “Ngươi đừng có ép ta giật tóc ngươi ngay bây giờ.”
Trong lòng nàng phiền muộn, vừa mới cảm thấy thiếu nữ Hấp Huyết Quỷ hôm nay dễ nói chuyện hơn nhiều, giây sau đã bị vả mặt.
“Đùa thôi mà.”
Sibeqi vội vàng nói.
“Hừ, nhanh lên một chút đi, Mục Lương bên kia đã chuẩn bị xong rồi.”
Nguyệt Phi Nhan lườm thiếu nữ một cái.
“Được.”
Sibeqi hít sâu một hơi.
Các tiểu hầu gái tăng nhanh động tác, búi mái tóc vàng óng của nàng lên, dùng kẹp tăm cố định lại, sau đó cài thêm trâm gài, trâm cài tóc và chuỗi ngọc thạch.
Nguyệt Phi Nhan khoanh tay trước ngực, nhìn thiếu nữ Hấp Huyết Quỷ xinh đẹp tinh xảo, trong lòng không khỏi chua xót.
Sibeqi nghĩ đến điều gì đó, hỏi: “Khách mời đã đến đủ cả chưa?”
“Đến đủ cả rồi, ngay cả Yêu Đế cũng tới.”
Nguyệt Phi Nhan thuận miệng đáp.
Sibeqi sững sờ, ngạc nhiên nói: “Ta nhớ trong danh sách khách mời định sẵn không có hắn mà?”
Vẻ mặt Nguyệt Phi Nhan có chút kỳ quái: “Đúng là không có, nhưng hắn tự mình đòi đến, còn mang theo hai viên tinh thạch cấp Đế làm quà mừng.”
“Vậy sao, thế thì hoan nghênh hắn.”
Đôi mắt vàng óng của Sibeqi sáng lên, hai viên tinh thạch cấp Đế làm quà mừng tân hôn, đúng là vô cùng hào phóng.
Nguyệt Phi Nhan lẩm bẩm: “Cứ như Mục Lương tham tiền lắm không bằng.”
“Yêu Đế đến tham dự hôn lễ, chưa chắc đã thật lòng chúc phúc ngươi, chắc chắn là muốn tạo quan hệ tốt với Mục Lương.”
Nàng nhắc nhở.
Sibeqi nói giọng trong trẻo: “Biết mà, ta có quen hắn đâu, chắc chắn là đến vì Mục Lương rồi.”
Nguyệt Phi Nhan nhất thời không còn lời nào để nói.
Cửa Thiên Điện bị gõ, giọng của Ly Nguyệt vang lên: “Sibeqi, xong chưa?”
“Xong rồi ạ.”
Sibeqi vội đáp.
Ly Nguyệt đẩy cửa bước vào, dịu dàng nói: “Mục Lương nói mười phút nữa tiệc cưới sẽ bắt đầu.”
“Không vấn đề gì.”
Sibeqi đáp.
“Đẹp quá.”
Ly Nguyệt đánh giá thiếu nữ.
Gò má Sibeqi ửng hồng, trên người mặc bộ hỷ phục màu vàng đỏ mới tinh, vừa quý phái lại không mất đi vẻ vui mừng.
“Làm sao đẹp bằng Ly Nguyệt tỷ tỷ trước đây được.”
Nàng ngượng ngùng nói.
Ly Nguyệt khẽ nhíu mày, hiếm khi thấy dáng vẻ e thẹn của Sibeqi.
Nàng nhìn bộ dạng của Sibeqi, cầm bút chấm một chút son đỏ, điểm một nốt chu sa lên trán thiếu nữ Hấp Huyết Quỷ.
“Như vậy càng đẹp hơn.”
Ly Nguyệt đặt bút xuống.
Sibeqi nhìn vào gương, quả nhiên trên trán có thêm một chấm đỏ trông càng thêm cao quý.
“Tâm tư của Ly Nguyệt tỷ thật khéo léo.”
Nàng lại lên tiếng khen ngợi.
Nàng cũng không để tâm tuổi thật của mình lớn hơn nữ nhân tóc bạc, những người gả cho Mục Lương sau này, đều nên làm muội muội.
“Ra ngoài thôi.”
Ly Nguyệt mỉm cười.
“Vâng.”
Sibeqi gật mạnh đầu, được nữ nhân tóc bạc nắm tay rời khỏi Thiên Điện.
Trong phòng yến tiệc của cung điện, mặt đất được trải thảm đỏ, hai bên là khu vực dành cho khách mời, trên bàn bày đầy các món mỹ vị giai hào. Trong phòng yến tiệc vang lên tiếng nhạc du dương, các khách mời đã ngồi vào chỗ đều đang chờ tiệc cưới bắt đầu.
Số lượng khách mời không nhiều, ngoài những người nhà như Nikisha, còn có Kim Phượng, Trinh Hoán, Thái Khả Khả, và mấy vị trưởng lão của gia tộc Dạ Nguyệt.
Tehed ngồi ở hàng ghế đầu, nét mặt luôn tươi cười.
Cháu gái của ông sắp gả cho Mục Lương, nói ra cũng vô cùng vẻ vang, gián tiếp giúp gia tộc Dạ Nguyệt lên như diều gặp gió, dù cho hiện tại gia tộc Dạ Nguyệt đã bị phân tán.
Bên cạnh Tehed là Tuyết Diệp, cựu Đại trưởng lão Jiisu và Leopolo cũng có mặt.
“Cộc cộc cộc…”
Tiếng bước chân vang lên, Mục Lương trong bộ hỷ phục màu đỏ thẫm bước vào phòng yến tiệc.
“Chào mừng mọi người đến tham dự tiệc cưới của ta và Sibeqi.”
Giọng nói ôn hòa của hắn vang lên, trên mặt mang theo nụ cười nhàn nhạt.
“Chúc mừng, chúc mừng.”
Các khách mời đồng loạt lên tiếng chúc mừng.
Yêu Đế nâng ly rượu, trong lòng thầm bội phục sự mặt dày của mình, nhưng để ôm chặt được cái đùi vàng Mục Lương này, mặt dày một chút cũng đáng. Hắn đã biết từ Huyết Cô rằng thực lực hiện tại của Mục Lương là Bỉ Ngạn cảnh, một cảnh giới siêu việt cả Vực Chủ cảnh.
Nghĩ đến đây, nụ cười trên mặt Yêu Đế càng thêm đậm, hắn hiểu rằng ôm chặt đùi Mục Lương sẽ giúp mình ngày càng tốt hơn, có cơ hội tiến thêm một bậc.