Chương 3803: Tuyệt Đối Không Thể Nào
Chương 3803: Tuyệt Đối Không Thể Nào
Hạc Khánh sững sờ trong giây lát, đối diện với đôi mắt bình tĩnh của Liễu Thiến, ông mới chắc chắn rằng nàng không nói đùa.
"Thánh Nữ, chuyện lớn như vậy sao người không báo cho tông chủ một tiếng?"
Ông không nhịn được lên tiếng hỏi. Liễu Thiến ngước mắt lên, lạnh lùng nói: "Ta sinh con, còn phải báo cáo với tông chủ một tiếng sao?"
Hạc Khánh cảm thấy cổ họng nghẹn lại, cười khổ một tiếng nói: "Dĩ nhiên không phải, chỉ là Thánh Nữ vẫn là Thánh Nữ của Tử Vi tông..."
Là nhà mẹ đẻ mà lại biết tin Thánh Nữ của mình có con sau cùng, thật quá mất mặt.
Liễu Thiến cũng hiểu ý của đại trưởng lão, gật đầu nói: "Lần sau sinh đứa thứ hai, ta sẽ báo cho các ngươi."
"..."
Hạc Khánh nhất thời nghẹn lời, trong lòng không ngừng cười khổ.
"Nói đi, tìm ta rốt cuộc có chuyện gì?"
Giọng Liễu Thiến thờ ơ.
Hạc Khánh nghiêm mặt nói: "Tông chủ muốn tìm người kế vị Thánh Nữ, bảo ta đến Huyền Vũ Đế Quốc xem sao, hy vọng Thánh Nữ có thể giúp tìm một người..."
"Lại dám có ý đồ với Huyền Vũ Đế Quốc, lá gan cũng lớn thật."
Liễu Thiến khẽ nheo đôi mắt đẹp.
Hạc Khánh bình thản nói: "Tất cả đều là ý của tông chủ."
"Hừ!"
Liễu Thiến hừ nhẹ một tiếng, thản nhiên nói: "Ta sẽ giúp để ý, nhưng đừng ôm hy vọng quá lớn, ứng cử viên Thánh Nữ khó tìm thế nào, ngươi và ta đều biết."
Hạc Khánh cười khổ một tiếng, thăm dò nói: "Hoặc là Thánh Nữ trở về Tử Vi tông, sẽ không có nhiều phiền phức như vậy nữa."
Liễu Thiến lắc nhẹ bàn tay ngọc ngà: "Ngươi bỏ cái ý nghĩ đó đi."
"Vâng."
Hạc Khánh thở dài một tiếng.
Ông nghĩ đến điều gì đó, dùng ánh mắt mong đợi hỏi: "Vậy con của Thánh Nữ là trai hay gái?"
Liễu Thiến nheo đôi mắt đẹp, giọng nói thanh lãnh: "Con trai, mà cho dù là con gái, ngươi cũng đừng nghĩ đến việc để nó làm Thánh Nữ của Tử Vi tông."
Tâm tư bị vạch trần, vẻ mặt Hạc Khánh lộ ra nét tiếc nuối, mọi khả năng đều bị dập tắt ngay lập tức.
Ánh mắt ông lóe lên, đứa đầu là con trai, vậy đứa thứ hai rất có thể là con gái, lại còn là con của Thánh Nữ và Vĩnh Hằng Chi Chủ, hoàn toàn đủ tư cách làm Thánh Nữ mới của Tử Vi tông.
Mắt Hạc Khánh lộ vẻ mong chờ, xem ra đã có ứng cử viên cho Thánh Nữ kế nhiệm rồi.
"Không có chuyện gì khác thì về đi."
Liễu Thiến bình tĩnh nói.
Hạc Khánh mấp máy môi, cuối cùng vẫn nói: "Đã đến đây rồi, không cho ta gặp Tiểu Thánh tử một chút sao?"
"Tiểu Thánh tử gì chứ?"
Liễu Thiến liếc mắt nhìn Đại trưởng lão.
"Khụ khụ, gặp đứa bé."
Hạc Khánh sửa lại lời.
"Hiên Nhi ngủ rồi, đợi thằng bé tỉnh lại rồi nói."
Liễu Thiến cũng không từ chối, dù sao Hạc Khánh cũng được xem là người một nhà, trong lòng nàng vẫn còn thương nhớ Tử Vi tông.
"Hiên Nhi, tên hay lắm."
Hạc Khánh hài lòng gật đầu, có cảm giác như mình sắp được làm ông ngoại.
"Là tên ở nhà, tên đầy đủ là Mục Hiên Liễu."
Liễu Thiến thản nhiên nói.
"Cũng hay."
Hạc Khánh hài lòng nói.
Liễu Thiến vươn tay ra, mỉm cười nói: "Quà mừng đâu?"
Khóe mắt Hạc Khánh giật giật, méo miệng nói: "Thánh Nữ còn không báo trước cho ta, quà mừng tự nhiên chưa kịp chuẩn bị."
Liễu Thiến liếc ông một cái: "Vậy là không có à?"
Hạc Khánh thành khẩn nói: "Lần sau tới ta sẽ bù, còn có quà của các trưởng lão khác và tông chủ, ta sẽ mang đến cùng một lúc."
"Được."
Liễu Thiến hài lòng.
Hạc Khánh lại nói: "Nếu đã đến đây rồi, ta đi gặp Vĩnh Hằng Chi Chủ một chút."
"Tùy ngươi."
Mái tóc dài của Liễu Thiến tung bay, nàng quay đầu rời khỏi phòng khách.
Hạc Khánh lắc đầu cười khẽ, cất bước rời đi.
"Mục Lương đang ở trong thư phòng, Tiểu Tử, đi hỏi xem chàng có rảnh để gặp Đại trưởng lão không."
Liễu Thiến quay đầu nhìn về phía hầu gái.
"Vâng."
Tiểu Tử đáp một tiếng, bước chân đi về phía thư phòng.
Hạc Khánh nhìn về phía Thánh Nữ hỏi: "Vĩnh Hằng Chi Chủ đang làm gì vậy, ta luôn cảm thấy lần này đến Huyền Vũ Đế Quốc có gì đó khác trước."
Liễu Thiến thuận miệng nói: "Đó là vì chàng đã đột phá."
"Đột phá?"
Hạc Khánh sửng sốt.
Liễu Thiến mỉm cười nói: "Ừm, chính là cảnh giới mà các ngươi vẫn luôn muốn đạt tới."
"Vô thượng Tiên Đế cảnh?"
Hô hấp của Hạc Khánh trở nên dồn dập.
"Đúng vậy."
Giọng Liễu Thiến có chút tùy ý.
"Không thể nào, tuyệt đối không thể nào."
Giọng Hạc Khánh cao lên mấy lần, vẻ mặt vẫn còn nguyên sự kinh hãi. Liễu Thiến khẽ cười nói: "Chỉ là Vô thượng Tiên Đế cảnh thôi mà, tùy tiện là đột phá được rồi."
"..."
Hạc Khánh càng thêm chắc chắn Thánh Nữ đang nói đùa.
Tiểu Tử quay lại, khéo léo nói: "Tiên Đế đại nhân hiện tại có rảnh, có thể tiếp kiến Hạc Khánh các hạ."
"Cùng đi đi."
Liễu Thiến nói rồi đi về phía thư phòng.
Hạc Khánh cau mày, mang theo nghi hoặc trong lòng bước về phía thư phòng. Liễu Thiến tùy ý gõ vài cái lên cửa phòng, nhắc nhở người bên trong rồi trực tiếp đẩy cửa bước vào.
Trong thư phòng, Mục Lương đang nghịch một tòa tháp nhỏ, thấy hai người tiến vào mới ngước mắt lên.
"Mục Lương."
Liễu Thiến cười tươi như hoa, uyển chuyển ngồi xuống bên cạnh hắn.
"Đến rồi à, ngồi đi."
Mục Lương cười một tiếng, rồi ánh mắt nhìn về phía Hạc Khánh, vẻ mặt trở nên bình tĩnh.
Ngay từ khoảnh khắc nhìn thấy Mục Lương, cả người Hạc Khánh đều căng cứng, trong lòng dâng lên sóng to gió lớn, lúc này ông mới biết Liễu Thiến không hề nói dối. Ông không dám nhìn thẳng vào mắt Mục Lương, chỉ cần đến gần thôi cũng có thể cảm nhận được áp lực khiến ông nảy sinh ý nghĩ thần phục.
"Gặp qua Tiên Đế đại nhân."
Hạc Khánh vô cùng cung kính hành lễ.
"Ngồi đi."
Mục Lương gật đầu ra hiệu.
Hạc Khánh không dám ngồi, lúc này vẫn còn chìm trong kinh ngạc, sao Vô thượng Tiên Đế cảnh lại có thể đột phá dễ dàng như vậy?
"Tiên Đế đại nhân đã đột phá rồi sao?"
Tuy đã chắc chắn Liễu Thiến không nói đùa, nhưng lúc này ông vẫn muốn nghe chính miệng Mục Lương xác nhận.
"Đúng vậy."
Mục Lương thản nhiên nói.
Hạc Khánh hồn xiêu phách lạc, lưng cũng bất giác còng xuống.
"Chúc mừng Tiên Đế đại nhân."
Giọng ông trở nên càng thêm cung kính.
"Tìm ta có chuyện gì?"
Mục Lương tùy ý mở miệng, ánh mắt rơi xuống người phụ nữ bên cạnh.
Liễu Thiến đang mân mê tòa tháp nhỏ mà Mục Lương đưa cho nàng, nhìn từ bên ngoài chỉ có chín tầng, toàn thân làm bằng lưu ly. Hạc Khánh cung kính nói: "Không có chuyện gì, chỉ là đến bái kiến Tiên Đế đại nhân, tiện thể thăm Thánh Nữ."
"Vậy sao, không có việc gì thì có thể ở lại cao nguyên chơi vài ngày."
Mục Lương gật gù nói.
"Không được ạ, Tử Vi tông còn có việc, ta phải vội về xử lý."
Hạc Khánh cung kính lắc đầu.
"Được thôi."
Mục Lương lên tiếng, trong lòng cũng đoán được tại sao Hạc Khánh lại vội vã trở về như vậy.
Tin tức hắn trở thành Vô thượng Tiên Đế cảnh vẫn chưa truyền ra ngoài, hiện tại chỉ có người bên cạnh và đám thuộc hạ khôi lỗi biết.
Hạc Khánh lúc này vội vã trở về, chẳng phải là để mau chóng mang tin tức về, sau đó tông chủ Tử Vi tông sẽ phải đến cửa bái phỏng, tìm kiếm phương pháp đột phá Vô thượng Tiên cảnh. Đợi tin tức truyền rộng ra một chút, số lượng cường giả Thái Ất Chân Tiên cảnh đến bái phỏng sẽ chỉ càng nhiều hơn.
Hạc Khánh cung kính hành lễ, nói: "Tiên Đế đại nhân, ta xin cáo từ trước."
"Này, không phải ông muốn gặp Hiên Nhi sao?"
Liễu Thiến hơi nhíu mày.
"Thánh Nữ, lần sau đi."
Cổ họng Hạc Khánh giật giật, bây giờ ông không muốn ở lại thêm một khắc nào nữa.
"Tùy ngươi."
Liễu Thiến thờ ơ nói.
Hạc Khánh lại hành lễ một lần nữa, rồi xoay người vội vã rời khỏi thư phòng. Khóe môi Mục Lương nhếch lên, sau này Huyền Vũ Đế Quốc sắp náo nhiệt rồi.
"Mục Lương, đây là cái gì?"
Liễu Thiến đưa tòa tháp nhỏ lại cho hắn.
"Mô hình Thí Luyện Tháp."
Mục Lương thuận miệng giải thích.
Đề xuất Voz: [Hồi ký] Những năm tháng ấy