Chương 76: Quỷ đều có dáng vẻ của trai xinh gái đẹp

Chương 76: Quỷ đều có dáng vẻ của trai xinh gái đẹp

Mấy người để phòng ngừa gặp nguy hiểm, bước chân đi rất chậm, khoảng cách một cây số mất khoảng hai mươi phút mới thấy con suối nhỏ.

Mà nơi này cách chỗ Hạ Nguyên vẫn còn khá xa, xem ra họ định nghỉ ngơi tại chỗ ở đây.

"Cái nơi quái quỷ này nhiều côn trùng độc quá, rắc một ít bột hùng hoàng xung quanh đi, nếu không tối nay sợ là không ngủ ngon được."

"Ai nói không phải chứ, vào đây mấy ngày hôm nay cuối cùng cũng có thu hoạch, ra ngoài phải tìm một nơi hưởng thụ cho đã, vẫn là cuộc sống ở thành phố thoải mái."

"Đừng nghĩ nữa, tìm ít củi khô ở gần đây, dọn dẹp chỗ này đi, tối nay chúng ta thay phiên nhau canh gác."

Nghe người cầm đầu lên tiếng, mấy người cũng không nói nhiều nữa, bắt đầu bận rộn với công việc của mình.

"Đại ca, con gấu đen này thật sự đáng giá hai mươi vạn sao?"

Mọi người vây quanh đống lửa ăn cơm, có người không nhịn được hỏi.

"Ừm, đây là giá mà người mua kia chỉ định, tôi đã hợp tác với người bên đó nhiều lần rồi, họ sẽ không lừa tôi đâu, hơn nữa bây giờ thứ này ngày càng khó tìm, giá cao một chút cũng không lạ."

Người đó không khỏi tắc lưỡi.

"Thật không hiểu suy nghĩ của người có tiền, mua một con gấu đen mà trả giá cao như vậy."

"Mày hiểu cái gì, đây là con chết rồi, nếu chúng ta bắt được con sống về còn đáng giá hơn."

"Sống thì thôi đi, với trang bị của chúng ta rất khó bắt sống, hơn nữa độ nguy hiểm cũng rất cao, không cần thiết phải mạo hiểm như vậy."

"Được rồi, ăn xong nghỉ sớm đi, sáng mai ra ngoài, tuy bây giờ chưa đến mùa hè, nhưng để lâu cũng dễ bị thối rữa."

Sau đó, để lại hai người ngồi bên đống lửa canh gác, những người khác chui vào túi ngủ.

...

Một tiếng sau, Hạ Nguyên tinh thần sảng khoái tỉnh dậy từ giấc ngủ.

Tinh thần cao đến 7 điểm khiến hắn mỗi ngày chỉ cần nghỉ ngơi một đến hai tiếng, do mấy ngày nay thể lực tiêu hao không lớn, nên ngủ một tiếng là đủ.

Cứ thế này, đến khi tinh thần đạt 10 điểm, có lẽ mấy ngày không ngủ cũng được.

Cầm lấy hành lý của mình, Hạ Nguyên đi dọc theo con suối, đi được khoảng bốn năm cây số, trước mắt đột nhiên có ánh lửa xuất hiện trong tầm mắt.

Có người?

Đi thêm một chút nữa, cảnh tượng phía trước đã xác nhận suy nghĩ trong lòng hắn, bên đống lửa có hai người đang ngồi vây quanh.

Hạ Nguyên nhíu mày, không ngờ ở nơi này lại gặp được người khác.

Chẳng lẽ là những người thám hiểm?

Hay là trộm mộ hoặc săn trộm?

Hạ Nguyên vốn không muốn để ý, định đi vào rừng để đi đường vòng.

Nhưng đột nhiên nghĩ đến nếu thật sự là bọn trộm mộ thì có thể từ miệng những người này tìm ra vị trí của ngôi mộ.

- Nói không chừng còn có thể tìm thấy thông tin mình muốn trong ngôi mộ.

Dù sao hắn cũng không tham lam những cổ vật trong mộ, đến lúc báo cảnh sát bắt những người này vào tù, cảnh sát cũng sẽ không làm phiền hắn.

Nếu là người đàng hoàng, thì càng không sao, coi như là tiện đường chào hỏi.

Những người này cũng không thể gây ra mối đe dọa cho hắn, hắn có gì phải sợ!

Nghĩ thông suốt rồi, hắn liền đi thẳng về phía trước.

Không lâu sau, hai người ngồi canh gác bên đống lửa cũng phát hiện ra động tĩnh từ xa, chỉ là Hạ Nguyên ở trong bóng tối, hai người không biết phía trước là người hay sinh vật khác.

Không hẹn mà gặp, một người lấy khẩu súng săn để sau lưng, chĩa vào nguồn phát ra tiếng động, người còn lại thì đánh thức tất cả những người đang ngủ.

Hạ Nguyên ngay khi nhìn thấy khẩu súng, liền biết nhóm người đối diện rất có thể không phải là người tốt, chưa nghe nói người đàng hoàng lại mang súng ra ngoài, dù là súng săn.

Nhưng lúc này phạm vi đã vào trong năm mươi mét, hắn tự tin có thể né được trước khi đối phương nổ súng, sau đó nhanh chóng tiếp cận đoạt súng của mấy người.

Vì vậy hắn không hề hoảng sợ, phạm vi này đã vào trong lĩnh vực của hắn, dù vũ khí có mạnh đến đâu, chỉ cần là người bình thường sử dụng, đều không thể làm hắn bị thương dù chỉ một chút.

Hạ Nguyên vẫn từ từ tiến về phía trước, tốc độ không nhanh, hai mắt hắn luôn nhìn chằm chằm vào tay cầm súng của người kia, chỉ cần có động tĩnh gì, lập tức ra tay.

Trong thời gian này, mấy người đang ngủ bên đống lửa cũng lần lượt tỉnh dậy từ trong túi ngủ.

Không cần hỏi, ba người còn lại đã biết tình hình hiện tại.

Tiếng bước chân trong bóng tối phía xa ngày càng gần, rõ ràng đang từng bước tiếp cận, do Hạ Nguyên còn xách theo mấy trăm cân trọng lượng nên tiếng bước chân nghe có vẻ đặc biệt nặng nề.

"Lão đại, không phải lại là một con gấu đen nữa chứ? Vậy thì phát tài rồi."

Trên mặt mấy người không hề có chút lo lắng, ngược lại còn hiện lên vẻ vui mừng.

Họ có súng trong tay, hoàn toàn không sợ có thêm một con gấu đen nữa.

"Không giống, tiếng bước chân của gấu đen tôi rất quen thuộc, không giống thế này, cẩn thận một chút, có nguy hiểm thì nổ súng."

Không lâu sau, trong phạm vi ánh lửa chiếu tới đã xuất hiện...

Người?

Mấy người vẻ mặt ngơ ngác, đêm hôm khuya khoắt ở trong khu rừng không người này lại có người.

Chẳng lẽ là đồng nghiệp?

Nhưng người trước mắt hoàn toàn không giống, quần áo rách rưới, đeo một cái ba lô, tay còn xách hai cái vali.

Bộ dạng này sao nhìn cũng không giống đồng nghiệp.

Hơn nữa, người bình thường nào dám một mình vào nơi này, buổi tối còn không bật đèn mà đi trong rừng.

Không khỏi, trong đầu tất cả mọi người đồng thời hiện lên một ý nghĩ.

Chẳng lẽ, là... quỷ?

Đặc biệt là người trước mắt trông rất đẹp trai, theo truyền thuyết, quỷ đều có dáng vẻ của trai xinh gái đẹp.

Lập tức, một luồng khí lạnh từ lòng bàn chân mấy người xộc thẳng lên đỉnh đầu.

Hạ Nguyên sau khi đến gần liền đứng yên quan sát tình hình trước mắt.

Ngoài năm người này ra, bên cạnh còn có một con gấu đen, chỉ là đã chết từ lâu.

Kẻ săn trộm?

Hắn nhíu mày, lại không phải là bọn trộm mộ.

Trong lúc quan sát lẫn nhau, hai bên không ai nói gì, mấy người đối diện cũng luôn giữ tư thế cầm súng.

"Các người là thợ săn trộm?"

Cuối cùng vẫn là Hạ Nguyên mở lời trước, hắn không hề né tránh, trực tiếp vạch trần thân phận của mấy người.

"Mày là người?"

Người phía trước nghe thấy Hạ Nguyên có thể nói chuyện, hơn nữa biểu hiện rất bình thường, lúc này mới dám mở miệng hỏi.

"Nếu không thì sao? Không phải người thì là quỷ à!"

Nghe câu này, mấy người phía trước đều thở phào nhẹ nhõm.

Chỉ có lão đại kia từ đầu đến cuối đều rất bình tĩnh.

"Lão tử đi rừng sâu núi thẳm bao nhiêu năm nay, còn không biết quỷ trông thế nào, dù là quỷ cũng phải sợ tao ba phần."

"Nhóc con, tao không quan tâm mày là ai, đến đây có mục đích gì, mày làm gì chúng tao cũng không muốn quản."

"Tốt nhất là nước sông không phạm nước giếng."

Một tên đàn em bên cạnh nghe vậy, sắc mặt hơi thay đổi, không khỏi ghé vào tai lão đại thì thầm.

"Lão đại, không thể để nó đi như vậy, nó đã thấy mặt chúng ta rồi, nói không chừng..."

Lão đại ngăn lời hắn lại.

"Để nó đi."

Hạ Nguyên lại có chút bất ngờ, hắn đã chuẩn bị ra tay rồi, kết quả người này lại muốn để hắn đi, trên TV không phải nói loại người này đều rất hung ác sao?

Nhưng đã gặp phải bọn săn trộm, không quản cũng không được nhỉ?

"Thôi được, nếu vậy tôi cũng không báo cảnh sát nữa, vốn còn định báo cảnh sát."

Nói xong xách vali chuẩn bị đi vòng qua mấy người.

Nhưng ngay khi Hạ Nguyên đi qua bên cạnh mấy người, biến cố đã xảy ra!

(Hết chương này)

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Võ Đế Tôn [Dịch]
BÌNH LUẬN