Chương 236: Vờ Vịt Ỡm Ờ (3)

Nghĩ tới đây bất đồ tim đánh thình thịch.

Khi cùng Ðằng Dực về lại hành quán, Ô Quả bước lên nói,Nhã phu nhân đã đến, đang trò chuyện với hai vị phu nhân Hạng Thiếu Long nháy mắt với Ðằng Dực, Ðằng Dực hiểu ý, kéo Ô Quả sang một bên thì thầm.

Vào trong nội đường, thấy ba nữ nhân đang ngồi một góc nói chuyện vui vẻ, Hạng Thiếu Long ngạc nhiên lắm, thầm nghĩ cớ gì Thiện Nhu lại trở nên dễ gần đến thế, Ðiền Trinh, Ðiền Phụng kêu lên,Ðổng gia đã về..."

Ba nữ nhân đều nhìn về phía gã mỉm cười, như hoa đang nở rộ, lại thêm chị em Ðiền thị vẻ đẹp chẳng kém ả bao nhiêu, khiến gã mờ cả mắt không biết mình đang ở đâu.

Triệu Nhã cười,Nhã nhi mang đến một ít đồ trang sức cho Nhu tỷ, tiểu Trinh, tiểu Phụng, bọn họ rất vui mừng!"

Hạng Thiếu Long thầm nghĩ té ra là vậy, rồi đến ngồi bên cạnh họ.

Ðiền Trinh nói,Ðổng gia! Dọn cơm được chưa?"

Hạng Thiếu Long gật đầu nói,Ta đang đói đây! Tiểu Tuấn đâu rồi?"

Triệu Chi nói,Sáng nay y ra mục trường, đến giờ vẫn chưa về."

Hạng Thiếu Long đứng dậy nói,Nhã nhi! Ta có lời muốn nói với nàng."

Thiện Nhu không vui,Chàng xem bọn thiếp là người ngoài hay sao? Có chuyện gì mà phải giấu giếm như thế?"

Nói như thế khiến cho Triệu Nhã không dám đứng dậy.

Hạng Thiếu Long không vui, nhíu mày, Thiện Nhu cười khúc khích rồi kéo Triệu Chi đứng dậy nói,Ðừng cho là thật, người ta chỉ đùa thôi, liếc gã rồi cùng Triệu Chi nhặt mấy món đồ trên bàn rồi ra ngoài.

Hạng Thiếu Long cũng phì cười, ngồi xuống lắc đầu nói,Ngựa hoang rốt cuộc vẫn là ngựa hoang!"

Triệu Nhã nói,Thiếp cũng có chuyện muốn nói với chàng, vừa rồi vương huynh gọi thiếp vào cung, hỏi thiếp có hoàn toàn tin tưởng chàng chăng. Thiếp đáp rằng, Ðổng Khuông dù thế nào cũng đáng tin hơn Quách Khai!"

Hạng Thiếu Long cảm thấy tò mò, hỏi,Y có phản ứng thế nào?"

Triệu Nhã nói,Lúc dầu y không vui, nhưng người ta hỏi y rằng ai đã thí mạng cứu Long Dương quân, ai đã đoạt Lỗ Công bí lục về cho y, y liền cứng họng."

Hạng Thiếu Long nhớ lại Tinh vương hậu, thuận miệng hỏi,Quách Khai phải chăng có mối tư tình với Tinh vương hậu?"

Triệu Nhã hơi ngạc nhiên, nói,Chuyện này thiếp không biết, hình như không có khả năng lắm! Nữ nhân này trước giờ rất nhạt nhẽo chuyện nam nữ, theo thiếp nhớ thì bà ta chỉ có mối quan hệ với Tín Lăng quân và Triệu Mục, chàng nghe đâu được chuyện này?"

Hạng Thiếu Long không trả lời mà hỏi,Hiếu Thành vương thực sự không hỏi đến chuyện của bà ta hay sao?"

Triệu Nhã nói,Vương huynh không muốn vương hậu làm phiền y, chỉ cần bà ta không quá đáng, vương huynh sẽ để cho bà ta được tự do, đâu có còn thời gian quản đến chuyện bà ta nữa. Vương huynh hơi e ngại bà ta! Chàng vẫn chưa cho người ta biết tin ấy từ đâu mà có kia mà!"

Hạng Thiếu Long nói,Long Dương quân cho ta hay, theo lý thì y không lừa gạt ân nhân đã cứu mạng y."

Triệu Nhã lặng người một lát rồi đăm chiêu nói,Nếu thiếp đoán không lầm, Quách Khai đã từng tìm Long Dương quân, dò xét khẩu khí của y, xem thử khi xảy ra chuyện, nước Ngụy có chịu ủng hộ nữ nhân ấy không, cho nên Long Dương quân mới suy đoán như vậy."

Hạng Thiếu Long ngạc nhiên nói,Vậy phải chăng Tinh vương hậu và Quách Khai có âm mưu khác?"

Triệu Nhã khổ não nói,Sức khỏe vương huynh ngày càng kém, giờ đây ai cũng nuôi mộng riêng cho mình, có lúc cả thiếp cũng chả biết ai với ai là một đảng chứ đừng nói gì chàng."

Thiện Nhu gọi,Mau dùng cơm! Thức ăn đã nguội!"

Triệu Nhã nói,Chàng phải cẩn thận Triệu Mục, tên gian tặc này giỏi dùng độc, thủ pháp rất kỳ lạ."

Hạng Thiếu Long đứng dậy, ôm ả vào lòng, ghé tai ả nói,Nhã nhi có cách nào thoát khỏi nước Triệu trước khi diễn ra buổi tiệc tống tiễn Long Dương quân, ta thoát thân xong sẽ hội họp với nàng, lúc ấy khi ta sắp xếp được đường rút lui sẽ dễ dàng hơn nhiều."

Triệu Nhã giật mình, cắn môi rồi cúi đầu nhỏ nhẻ nói,Ðể cho thời gian người ta suy nghĩ được không?"

Hạng Thiếu Long không nỡ ép ả, gật đầu đồng ý, kéo ả ra ngoài bàn, vừa ngồi xuống, Ðằng Dực bước vào ra hiệu mọi chuyện đã sắp xếp xong rồi ngồi xuống trước mặt gã.

Ðiền Trinh lúc ấy rót rượu cho Hạng Thiếu Long, gã nói,Ðêm nay ta không uống rượu."

Thiện Nhu nhìn gã, lộ vẻ chú ý.

Hạng Thiếu Long ôm eo Ðiền Trinh, nói,Trinh nhi có biết rõ ngọa khách hiên của Triệu Mục chăng?"

Ðiền Trinh ngoan ngoãn ngồi xuống, gật đầu.

Hạng Thiếu Long hỏi,Trong phòng có chỗ nào có thể giấu một vật như quyển sách chăng?"

Ðiền Trinh suy nghĩ một chốc rồi nói,Nơi ấy toàn giấu những thứ kẻ khác tặng cho tên gian tặc, những thứ như văn kiện thì chưa bao giờ để chỗ ấy."

Ðiền Phụng tiếp lời,Cả tủ cũng không có, nhưng bọn thiếp rời khỏi đã lâu, không biết giờ đã khác lúc trước hay không.

Triệu Nhã lo lắng nói,Phải chăng chàng đang muốn lấy thư hiệu trung? Giờ đây Triệu Mục rất cảnh giác, ban đêm lại dùng ác khuyển canh gác, không đi được không?"

Ðằng Dực hỏi,Trong phủ nhất định có bí đạo và mật thất, các người có biết không?"

Bọn Triệu Nhã đều lắc đầu.

Ðiền Trinh đột nhiên kêu lên một tiếng rồi nói,Thiếp nhớ rồi, ở mỗi gian nhà chính trong phủ đều có những địa lao cất giữ binh khí cung tên, nhưng gian nhà dành cho khách có địa lao ấy hay không, tiểu tỳ cũng không rõ."

Mọi người thấy không liên quan gì đến bí đạo thì tia hy vọng vừa bừng lên đã tắt ngấm, Thiện Nhu cười lạnh lùng nói,Dù cho biết được cửa ra vào của bí đạo ở đâu thì thế nào, nếu ta là Triệu Mục, tất sẽ sai người canh giữ địa đạo, lại để ống đồng nghe lén, dù cho ruồi bay vào cũng có thể nghe được rõ ràng."

Triệu Chi cười nói,Thiếu Long mau thỉnh giáo Nhu tỷ xem, xem Nhu tỷ lần trước đã làm thế nào mà lẻn vào được hầu phủ!"

Mọi người đều ngạc nhiên, nhớ lại Thiện Nhu đã từng có lần lén vào hầu phủ hành thích Triệu Mục, sau chuyện ấy thì an toàn thoát ra.

Thiện Nhu bĩu môi nói,Người ta anh hùng cái thế, độc hành độc đoán, đâu cần một tiểu nữ như ta giúp đỡ? Huống chi Thiện Nhu ta đây chả có phần dự vào, thôi thì để dành sức mà ngủ cho ngon."

Triệu Nhã không nén cười được nói,Hảo Nhu tỷ, nhìn dáng vẻ oán trách của Nhu tỷ, Ðổng gia chúng ta đêm nay làm sao có thể thiếu Nhu tỷ được? Nhu tỷ đừng đa tâm, rồi quay sang Hạng Thiếu Long nháy mắt nói,Phải không đại gia?"

Hạng Thiếu Long chỉ đành cười,Ðương nhiên! Mong Nhu đại cô nương dắt tiểu nhân đến hầu phủ chơi một chuyến!“

Thiện Nhu chuyển oán giận thành vui sướng nói,Là chàng cầu ta đấy nhé! Ðừng làm ra vẻ bị ép buộc, tuy bản lãnh thiết kế những thứ bắt gà trộm chó, ta kém chàng một tí, nhưng luận vào nhà giết người thì trên đời này có ai bằng Thiện Nhu ta đây, nếu không Ðiền Ðan đâu cần phải cẩn thận."

Triệu Chi biến sắc nói,Nhu tỷ! Giờ đây không phải là vào nhà giết người!“

Thiện Nhu nói,Chỉ là tỷ dụ thôi!" rồi đứng dậy nói,Ta phải đi chuẩn bị." Lúc định quay ra, thấy Hạng Thiếu Long vẫn còn ngẩn người ra nhìn thì gắt nhẹ,Còn chưa đi thay y phục, ta phải cho chàng mặc bộ y phục đặc chế để chống nước!“

Không thèm để ý đến mọi người đang há hốc mồm mà quay về phòng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN