Chương 238: Ðang Đêm Đến Thăm Hầu Phủ (2)

Hạng Thiếu Long nhớ lại bản đồ mà Phố Bố đã giao cho mình, nói,Từ đây đến Bích Ðào viên còn có một cái ao nữa, chúng ta hãy theo thủy đạo mà đến hồ ấy trước."

Thiện Nhu không chịu,Dù cho ao nằm ở giữa, cách đây cũng hơn trăm bước, chúng ta vẫn không thể đến được đấy Hạng Thiếu Long nảy ra sáng kiến, vui mừng nói,Ta đã có cách, chỉ cần chúng ta bọc lại một đầu của ống đồng, đầu kia dùng tay bịt kín, khí dư trong ống đủ cho chúng ta đổi ba lần khí, chẳng phải sẽ đến nơi ấy hay sao?"

Thiện Nhu trong mắt lộ vẻ kinh dị, nói,Chàng té ra chẳng phải là ngốc, nhưng dùng thứ gì để bọc đây?"

Hạng Thiếu Long nói với vẻ bí hiểm,Trong lớp áo da của ta có một chiếc quần ngắn, nàng có mặc đồ phía bên trong không?

Thiện Nhu bực bội nói,Thật nhảm nhí!"

Hạng Thiếu Long kéo nàng đến ngọn giả sơn ở giữa hồ, mở nút áo của nàng rồi thò tay vào trong lớp áo da xé một mảnh áo.

Thiện Nhu ngoan ngoãn chấp nhận mà không chửi rủa nữa, có lẽ biết chuyện này không thể tránh được nên chỉ đành chấp nhận, hoặc cũng có thể vì giết Triệu Mục và Ðiền Ðan nên chuyện gì cũng có thể hy sinh được. Huống chi phần tiện nghi lớn nhất đã bị nam tử này chiếm từ lâu.

Nhìn Hạng Thiếu Long xé mảnh vải bọc lại ống, nghi ngờ hỏi,Có được không?"

Trong lúc sinh tử nàng đã bắt đầu quan tâm gã.

Hạng Thiếu Long nói đầy tin tưởng,Bọc ba lớp, khí sẽ thoát ra một ít, nhưng lúc ấy chúng ta đã chui lên được rồi.

Nào!"

Hai người bơi đến chỗ có lối ra vào, hít một hơi dài rồi dùng tay bịt đầu không được bọc lại, Thiện Nhu chui vào thuỷ đạo trước.

Hai người mau chóng chui sâu vào trong.

Bơi được khoảng ba mươi bước, hai người đổi khí lần thứ nhất, đến khi đổi khí lần thứ hai thì cả hai đã cảm thấy choáng váng, không phân biệt được sự vật, chỉ cảm thấy khí trong ống đã bị hít cạn, hoảng hốt gắng gượng bơi về phía trước Lối ra đã xuất hiện ở trước mặt.

Cả hai mừng rỡ chui ra, ló đầu lên mặt nước, dựa vào bờ thở dốc.

Xung quanh đều có cây cối bao bọc, đây là một hoa viên nhỏ, nhưng trông rất điền nhã.

Mỗi lần Hạng Thiếu Long đến hầu phủ, phạm vi hoạt động chỉ trong mấy tòa nhà, không ngờ ở đây lại có một nơi đẹp đến thế. Trong vườn yên tĩnh, không nghe tiếng người, chỉ treo vài ngọn phong đăng, ánh sáng vàng vọt hắt xuống mặt hồ, Thiện Nhu thở dốc nói,Lần này lại càng hỏng bết, chúng ta nhiều nhất chỉ bơi được khoảng một trăm bước, từ đây đến con sông đào ở Bích Ðào viên, ít nhất cũng trên hai trăm bước, xa gần còn chưa biết được, không khí trong ống đồng làm sao đủ dùng?"

Hạng Thiếu Long đang lo lắng về chuyện này, ngẩn ra nhìn Thiện Nhu rồi nảy ra một ý, nói,Nàng cho ta hôn một cái, ta sẽ nghĩ ra được cách ngay."

Thiện Nhu ngạc nhiên rồi cúi đầu hạ giọng nói,Nếu gạt thiếp, thiếp sẽ giết chàng ngay, nói rồi kéo cổ gã, tặng một nụ hôn nồng cháy.

Bỗng nhiên có tiếng bước chân, không nỡ rời nhau, đôi nam nữ này hụp xuống nước mà môi vẫn còn dính sát vào nhau.

Ðến lúc không thể chịu đựng được, cả hai lại ló lên mặt nước, bọn tuần vệ lúc này đã đi khỏi.

Hai người đều có cảm giác khó quên, nhất là trong hoàn cảnh tứ bề nguy hiểm này. Thiện Nhu vẫn ôm chặt lấy gã, thở dốc nói,Nói đi!"

Hạng Thiếu Long nói,Chúng ta cắt da chùm đầu xuống, dùng vải buộc túm lại ở đầu ống đồng, chẳng phải đã thêm được vài hơi rồi sao?"

Thiện Nhu vui mừng nói,Không hổ là nam nhân đầu tiên của Thiện Nhu ta đây, nhưng lần này để thiếp phụ trách, người ta không tin vào tay chàng."

Hạng Thiếu Long nhíu mày nói,Nam nhân đầu tiên cái gì, đại tiểu thư nàng lẽ nào sẽ có nam nhân thứ hai, thứ ba nữa?"

Thiện Nhu tỉnh bơ nói,Nam nhân các ngươi có thể có nhiều nữ nhân, tại sao nữ nhân không thể có nhiều nam nhân?

Hạng Thiếu Long ngẩn ngơ ra nói,Ai dám lấy nàng?"

Thiện Nhu chum mũi, nhăn mặt nói,Ai mà muốn lấy cơ chứ, nếu giết xong Triệu Mục và Ðiền Ðan, thiếp sẽ ngao du khắp nơi, nếu có một ngày mệt mỏi thì sẽ đến tìm chàng, lúc ấy chàng cần hay không người ta cũng bám riết lấy."

Hạng Thiếu Long nhận ra mình quả thật yêu nàng, so với người khác, người rất giống loại phụ nữ có tính độc lập ki ên cường ở thế kỷ XXI.

Thiện Nhu không để ý đến gã nữa, rút trủy thủ ra, thực hiện ngay kế hoạch.

Vì đã có kinh nghiệm lần trước, lúc đổi khí hai người đều cẩn thận hơn nhiều, nhẹ nhàng bơi trong thủy đạo khoảng hai mươi trượng, đến chỗ con sông đào của Bích Ðào viên, lặng lẽ từ dưới bờ sông bò đến ngọa khách hiên. Con sông đào ấy chỉ rộng vài trượng, chảy ngoằn ngèo hai bên bờ là các lương đình, cây cối phong cảnh rất nên thơ.

Bọn phủ vệ cũng đông hơn, con đường dẫn đến ngọa khách hiên treo đầy phong đăng, bọn phủ vệ đứng san sát, trong vườn lại có kẻ dắt ác khuyển đi tuần, nếu không phải nhờ con đường dưới nước này, dù Hạng Thiếu Long có thiết bị ở thế kỷ XXI, muốn tránh bị phát hiện là điều khó hơn lên trời.

Nơi gần nhất với ngọa khách hiên chỉ khoảng vài trượng, hai người quan sát tình thế, tìm một nơi tối nhất rồi mới ló đầu lên khỏi mặt nước.

Hạng Thiếu Long thấy gần đó không có ác khuyển mới ra hiệu cho Thiện Nhu, bò lên bờ, nhờ lùm cây che khuất, mau chóng tiến đến phía cửa sổ của căn nhà, Hạng Thiếu Long móc ra một ngọn cương châm, chọc vào nạy then cửa.

Hai người mau chóng phóng vào trong, đóng cửa sổ lại rồi cài then, cả hai đều cảm thấy mệt nhọc, nhích tới một góc tường ngồi xuống.

Thiện Nhu châm mồi lửa, Hạng Thiếu Long vội vàng lấy hai tay che lại để tránh ánh sáng hắt ra.

Dưới ánh sáng, nội hiên bắt đầu hiện ra rõ ràng hơn.

Trong nội hiên bài trí rất trang nhã, trong không gian rộng lớn, đặt hơn hai mươi chiếc tủ gỗ, trong đó chứa đầy các loại bảo vật quý hiếm.

ở giữa nhà trải thảm, phía trên là một chiếc bàn với bốn chiếc ghế có bọc da thú.

Khi Hạng Thiếu Long còn đang thầm khen Triệu Mục thật biết hưởng thụ, Thiện Nhu kêu,Xem này."

Hạng Thiếu Long nhìn theo tay nàng, thấy ở một góc tủ có đặt một chiếc hòm cao khoảng năm xích, thật không hài hòa với mọi vật chung quanh tí nào.

Hai người mừng lắm, nhón chân bước tới.

Thiện Nhu sờ ồ khóa, rầu rĩ nói,Chiếc khoá này lần đầu tiên thiếp mới thấy, làm sao mở đây."

Hạng Thiếu Long cười nói,Hãy để vị sư phụ mở khoá này xem thử, rồi cầm lấy ồ khóa. Khi chưa xem kỹ thì tiếng người bỗng truyền vào từ ngoài cửa. Hai người cả kinh.

Thiện Nhu nhìn quanh, hạ giọng nói,Lên xà nhà, rồi lấy dây móc câu ra.

Có tiếng mở cửa.

Hạng Thiếu Long bóp tắt mồi lửa trong tay nàng, Thiện Nhu đã bắn móc câu ra dính lên xà nhà.

Trong bóng tối, Hạng Thiếu Long không dám bắn ra nữa, nói nhỏ,ôm lấy ta!" rồi chụp lấy sợi dây đu lên.

Thiện Nhu biết lúc này đã nguy cấp, nhảy lên ôm lấy eo gã.

Cửa lớn mở ra, có người kêu,Châm đèn, mở cửa sổ, hầu gia và khách sắp đến."

Hạng Thiếu Long thầm kêu xui xẻo rồi nghiến răng đu lên, Thiện Nhu thu dây lại.

Có ánh đèn từ ngoài cửa hắt vào.

Hơn mười tên phủ vệ bước vào, nếu có người ngẩng đầu lên nhìn, đảm bảo bọn họ không thể trốn vào đâu được.

May mà bọn chúng lúc này đang châm đèn hoặc mở cửa, chẳng có kẻ nào ngó lên trần nhà.

Khi hai người đã hoàn hồn, nằm phục trên xà nhà, phía dưới đèn đuốc đã sáng trưng.

Thiện Nhu ghé qua hôn gã, tỏ ý khen ngợi.

Có tiếng bước chân vang lên, tiếp theo là tiếng Triệu Mục,Các ngươi hãy ra ngoài cả đi!"

Hai người Hạng, Thiện tim đập thình thịch biết Triệu Mục sẽ đưa Ðiền Ðan và Lý Viên đến đây, nhất định là cho bọn họ thấy thư hiệu trung để tỏ rõ thực lực của mình, nói không chừng bọn chúng còn họp bàn chuyện hệ trọng nữa, bất đồ cả hai cùng căng thẳng.

Đề xuất Linh Dị: Mạt Thế - Sinh Hoá Nguy Cơ
Quay lại truyện Tầm Tần Ký
BÌNH LUẬN