Tận thế
Bạn có biết không, hiện nay trên thế giới đã phát hiện cả vạn dịch bệnh và virus, kí sinh trùng, riêng virus lây qua con người đã xấp xỉ 300 loài, và thậm chí có những loài gây ra vô số trận đại diệt chủng như covid-19, cái chết đen,....vậy nếu có 1 loài virus có thể biến sinh vật sống thành zombie thì sao, giống như kiểu trong the last of us,resident evil, hay là the walking dead ấy.
Vậy tác phẩm mới của tôi lần này sẽ là "đặc vụ martin và hành trình tìm vaccine cứu nhân loại khỏi đại dịch zombie" có lẽ ngày mai tôi sẽ đăng, rất mong các bạn ủng hộ!
Ngày 3, tháng 6, năm 2026
Chicago,mỹ
Diễn đàn 3 con heo.
-martin à! Martin, con có nhanh xuống ăn sáng còn đi học không.
-dạaaaaaaaaaa!
Martin vội vàng đăng dòng thông báo lên diễn đàn trong khi loay hoay mặc cái quần đồng phục, cậu sau đó mặc nhanh cái áo tới nỗi cài nhầm cả cúc. Bỏ đại mấy quyển sách vở vào cặp mà ra khỏi căn phòng bừa bộn rồi đi xuống nhà.
-con đây, con đây.
-được rồi martin, mau lấy cái bánh mì kẹp trong lò rồi đi ra sân đợi xe buýt học sinh tới đón kia, với cả con cài nhầm cúc rồi kìa, hậu đậu hết sức.
Cậu lại phải hỳ hục cài lại cúc áo, sau đó rón rén cầm cái bánh mì cháy đen 1 mảng lên.
-mẹ, sao lại là dưa chuột muối và xà lách nữa vậy?
-im lặng và ăn đi, con biết đấy, việc ăn quá nhiều thịt xông khói mà tương cà có thể tăng nguy cơ béo phì đấy.
-nhưng mẹ không thấy người con gầy như bộ xương sao.
-im lặng!
Sau khi nói xong, bà anna tiếp tục công việc rửa bát của mình:
-bố đâu rồi mẹ?
-ông ta đi làm từ sáng sớm rồi, con cũng mau nhanh đi, mấy phút nữa là xe buýt học sinh sẽ tới đấy.
Martin chán nản, cậu nhìn qua cái nôi em bé, thằng em william 24 tháng tuổi đang dựa vào thành nôi mà đứng lên nhìn cậu cười toe toét. Cậu bước tới mà véo má nó trước khi đi học.
-ước gì chú em cứ dễ thương mãi như vậy.
Sau đó nhanh chóng cắn miếng bánh mì khô khốc rồi bước ra khỏi nhà, đằng nhau là 1 tiếng ré khóc của thằng william. Cậu vừa bước ra khỏi nhà cũng là lúc xe buýt chạy tới, nhanh chóng martin lên xe. Bên trong là tiếng cười nói ríu rít của mấy tên học sinh, martin không để tâm lắm mà vừa đi vừa nhìn.
-đây rồi.
Cậu đã tìm thấy thằng john (bạn thân nhất của martin) sau đó cậu thành thục ngồi xuống. John như thể đã rất quen với điều này:
-ồ martin, nay mẹ mày lại làm cho mày món "đất nung" này sao.
-mày muốn ăn thử không, tao nghĩ sẽ tuyệt khi có 1 chai nước ở đây.
John lấy ra 1 bình nước rồi đưa cho martin, cậu tu ừng ực ừng ực.
-mẹ kiếp, tao không ngờ bản thân có thể ăn hết cái thứ chó má này sau đó uống 2 lít nước.
-không sao, có gì lần sau tao sẽ cố gắng ăn hộ mày vài miếng.
Cứ thế, 2 người nói chuyện tới khi xe buýt tới trường, martin nói:
-nay quả là 1 ngày tồi tệ.
-có chuyện gì với mày à?
-mày biết đấy, tao chuẩn bị viết 1 tác phẩm tận thế trên diễn đàn 3 con heo nên tao có dành chút thời gian buổi sáng ra để viết thông báo, nhưng nó suýt thì làm tao bỏ lỡ xe buýt xong cái gì tao cũng phải làm nhanh nhanh lên!
-giờ mày nhắc tao mới nhớ, sáng tao cũng quên ỉa rồi, có gì lát mày canh nhà vệ sinh hộ tao.