Chương 598: Cá và tay gấu
Lý Mạt Đỉnh rất bất lực, lão hiểu rõ tình cảnh khó xử của mình và con trai trong đội ngũ của Từ Hàn.
Lão cũng hiểu hiện giờ đối với lão, đối với Đại Hạ mà nói chuyện quan trọng nhất là gì.
Những năm đầu tuy lão lăn lộn trong giang hồ, nhưng trong lòng lại ghi nhớ kỹ đạo làm quan, cho nên lão giỏi việc khéo léo đưa đẩy, cũng giỏi việc "phò long phụ phụng". Tất nhiên từ ngữ này dùng trên người vốn đã quý hiển là hoàng tộc như Lý Mạt Đỉnh có chút không thỏa đáng, nhưng thực tế hành sự của Lý Mạt Đỉnh trên giang hồ những năm này chính là như vậy. Nói không được là khi dễ kẻ dưới nịnh hót kẻ trên, nhưng lại luôn đặt lợi ích của hoàng tộc lên vị trí hàng đầu, cho nên lão có qua lại mật thiết với Xích Tiêu Môn đang hừng hực khí thế, thậm chí vì muốn tạo quan hệ tốt với hắn, không tiếc chèn ép nhóm người Từ Hàn.
Sự thật lại chứng minh hành động như vậy phi đán không được coi là chính xác, ngược lại có thể nói là ngu xuẩn vô cùng.
Xích Tiêu Môn trở thành ngòi nổ khơi mào mâu thuẫn giữa triều đình Đại Hạ và các thế lực giang hồ, hắn thậm chí sau khi nước Sở vong quốc phục bích đã quả quyết đứng về phe nước Sở, tất cả những điều này đều đang nhắc nhở Lý Mạt Đỉnh quyết định trước đó của mình là ngu xuẩn và nực cười thế nào.
Mà hiện giờ lão cần phải trả giá cho sự ngu xuẩn của mình, lão không thể không lấy lòng Từ Hàn, ít nhất là không chạm đến ranh giới cuối cùng của Từ Hàn, thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ đi sứ Đại Chu này, lúc này mới giải trừ được nguy cơ hiện giờ của Đại Hạ.
Vì thế lão dọc đường cẩn thận từng li từng tí, nhưng trớ trêu thay con trai mình lại dường như không bằng lòng để lão được như ý.
Lý Định Hiền tự nhiên là một người rất ưu tú, bất kể là với tư cách hoàng tộc hay là tu sĩ thông thường mà nói, hắn đều được coi là xuất loại bạt tụy, điểm này bất kể là Lý Mạt Đỉnh hay Lý Du Lâm đều cho là như vậy. Nhưng đại khái là vì cùng hắn tiếp xúc quá nhiều nhân sĩ giang hồ, tính cách của Lý Định Hiền và Lý Mạt Đỉnh lại có sự khác biệt nghiêng trời lệch đất.
Hắn khắc khổ chăm chỉ, nhưng lại cực kỳ coi trọng đạo nghĩa giang hồ, hoàn toàn không giống cái bộ tác phong quan liêu đó của Lý Mạt Đỉnh, ngược lại có vài phần khí độ của hiệp khách giang hồ.
Đây không phải chuyện tốt, ít nhất trong mắt Lý Mạt Đỉnh đây không phải chuyện tốt.
Ví dụ như ngày hôm qua tính cách xung động này của Lý Định Hiền liền suýt chút nữa mang tới rắc rối lớn cho họ, mà ngày hôm nay sau khi Từ Hàn và Khương Việt rời đi, trong lòng nghĩ về vị bằng hữu đó của mình Lý Định Hiền cũng muốn lén lút đi theo. Có câu là hiểu con không ai bằng cha, Lý Mạt Đỉnh thấy vậy liền biết đứa trẻ này e là muốn gây rắc rối cho lão, do đó cũng vội vàng đi theo, nhưng vẫn là đến muộn một bước, lão trơ mắt nhìn Lý Định Hiền xông vào cửa phòng nơi Từ Hàn ở.
Giang Lai và Lý Định Hiền tư giao rất thân, điểm này Lý Mạt Đỉnh là biết rõ.
Giang Lai con người trung hậu, vốn có chí hướng báo quốc, cảnh ngộ lần này nghĩ lại cũng là vì không cam tâm làm nô bộc cho triều Sở, điểm này Lý Mạt Đỉnh cũng biết rõ.
Nhưng đạo đế vương liền nằm ở sự lựa chọn, Giang Lai nếu chết đi tuy rằng đáng tiếc, nhưng nếu thực sự ra tay cứu giúp, chắc chắn sẽ bại lộ hành tung của mọi người, lúc đó làm lỡ chuyện lớn đi sứ Đại Chu, thì tình cảnh của Đại Hạ sẽ càng thêm khó khăn.
Theo Lý Mạt Đỉnh thấy, với trí tuệ của Từ Hàn hiển nhiên sẽ không đồng ý quyết định như vậy, do đó khi con trai mình xông vào cửa phòng, vị vương gia họ Lý này cũng vội vàng đi theo, trước mặt Từ Hàn đem con trai mình đánh cho một trận tơi bời.
Làm xong những việc này lão còn không quên trừng mắt dữ dội nhìn con trai mình một cái, ra hiệu hắn đừng nói nhiều, rồi lại vẻ mặt đầy áy náy nhìn về phía Từ Hàn nói: "Từ các chủ, khuyển tử tự ý làm bậy quen rồi, ngươi đừng để bụng, chuyện này toàn quyền do Từ các chủ làm chủ."
Mãi đến lúc này Từ Hàn mới từ trong biến cố như vậy hoàn hồn lại, hắn nhìn nhìn Khương Việt vẻ mặt đầy không hiểu bên cạnh, lại nhìn nhìn Lý Định Hiền vẫn còn đang phẫn nộ không thôi dưới đất nhưng không dám nói thêm lời nào, bỗng nhiên cười một tiếng, nói: "Chuyện này cứ theo ý của Tiểu vương gia đi."
......
Ba ngày sau chính là ngày chết của Giang Lai.
Muốn trước lúc này mưu tính ra một biện pháp cứu viện phù hợp không phải là một chuyện dễ dàng, theo Khương Việt nói, trong Yển Quang Thành này chỉ riêng Thánh Binh liền có gần ngàn người, trong đó Thánh Tử cũng không dưới hai mươi người, còn có một vị Thánh Hầu mạnh đến đáng sợ tọa trấn, mà những thứ này còn chưa tính đến các thế lực khác của Sâm La Điện, theo sự hiểu biết của Từ Hàn, nếu trong bóng tối này còn có một hai vị Diêm La tọa trấn nữa thì chuyện cứu viện sẽ ngày càng trở nên huyền ảo khó lường.
Vì vậy kế hoạch cứu viện này phải cố gắng làm đến mức sạch sẽ gọn gàng, trước khi các nhân vật lớn phản ứng lại hoàn thành chuyện này, vì thế mọi người cùng nhau thương nghị đến gần giờ Hợi mới định ra một kế hoạch khả thi.
Mọi người ở lại phủ đệ của Khương Việt, đêm đã khuya, mọi người sớm đã ngủ say, Từ Hàn lại không hề có ý buồn ngủ, hắn một mình đi trong sân vườn phủ môn.
Hắn nghĩ về thanh hung kiếm trên lưng Mông Lương, nghĩ về Kiếm Lăng, nghĩ về Bán Yêu, nghĩ về tinh huyết của Yêu Quân, tất cả những thứ này liên kết lại với nhau, hắn ngửi thấy một mùi vị của một âm mưu to lớn.
Đó là một âm mưu đủ để lật đổ cả thiên hạ, Từ Hàn dự cảm một khi sự suy đoán của hắn thực sự trở thành hiện thực, Đại Hạ cũng được, Trần Chu cũng thế, dưới sự quét qua của âm mưu này đều sẽ nhanh chóng sụp đổ tan tành.
Nghĩ đến đây tâm trạng hắn không khỏi có chút nặng nề, nhưng đúng lúc này một đạo bóng hình lại chặn mất lối đi của hắn.
Từ Hàn nhạy bén ngẩng đầu lên nhìn về phía trước, lại là Lý Định Hiền đó xuất hiện trước mặt hắn, lúc này đối phương đang thần sắc phức tạp nhìn hắn.
"Có chuyện gì sao?" Từ Hàn hỏi.
Lý Định Hiền không hề đáp lại câu hỏi của Từ Hàn ngay lập tức, hắn nhìn Từ Hàn, ánh mắt lại vào lúc đó phức tạp thêm vài phần, tình hình này kéo dài hơn mười nhịp thở, và sau đó hắn mới nghiến răng nói: "Chuyện ngày hôm nay, cảm ơn nhé."
Từ Hàn ngẩn ra, lúc này mới phản ứng lại ý tứ trong lời nói của Lý Định Hiền, hắn lắc đầu đáp lại: "Không cần nói lời cảm ơn, ta không phải giúp ngươi."
Với sự cao ngạo của Tiểu vương gia, tự nhiên sẽ không đem lời Từ Hàn nói là thật, theo hắn thấy Từ Hàn và Giang Lai không thân không thích, tự nhiên là sẽ không vì hắn mà đi mạo hiểm lớn như vậy, vì thế hắn lại nói: "Ngươi không cần nói nhiều, ân tình này họ Lý ta nhất định ghi nhớ trong lòng ngày khác nếu có yêu cầu, họ Lý ta nhất định lên núi đao xuống biển lửa vạn chết không từ."
Nói xong lời này Lý Định Hiền liền hướng về phía Từ Hàn chắp tay, ngay sau đó quay người rời đi.
Lý Định Hiền đến nhanh, đi cũng nhanh, mãi đến khi Tiểu vương gia đi xa, Từ Hàn mới hoàn hồn lại.
Hắn cười khổ lại lắc đầu, thầm nghĩ con người trên thế gian này sao đều thích cái chuyện tự nói tự nghe như vậy, hắn quả thực không hề lừa gạt Lý Định Hiền, cứu Giang Lai đối với hắn mà nói chỉ là thuận tay mà làm, dù cho không có Giang Lai bị giam giữ trong Thánh Phủ này, hắn cũng phải đi một chuyến, để đi xem xem trong Thánh Phủ rốt cuộc ẩn chứa huyền cơ gì.
Mà còn về việc đi sứ Đại Chu và tính mạng của Giang Lai rốt cuộc bên nào nặng bên nào nhẹ, đối với Từ Hàn mà nói lại là chuyện chưa từng cân nhắc qua.
Giống như hắn chưa từng công nhận cái danh đại nghĩa mà Lộc tiên sinh của Thiên Sách Phủ đội lên đầu hắn vậy, trong mắt Từ Hàn tính mạng của một người và tính mạng của một vạn người đều quan trọng như nhau.
Hắn muốn cứu mỗi một người hắn muốn cứu, giống như Ngụy tiên sinh đã dạy hắn vậy, cá và tay gấu hắn đều muốn!
Đề xuất Voz: Cú Ngã - khởi đầu hay kết thúc