Chương 75: Diệp tùy thu khứ bất tri hàn - Chương 42: Toan tính của Đồng Thiết Tâm

Tâm trạng của Đồng Thiết Tâm rất không tốt.

Thậm chí có thể nói là tệ đến cực điểm.

Đối với Diệp Hồng Tiễn, hắn từ cái nhìn đầu tiên đã nhận định.

Diệp Hồng Tiễn được Tư Không Bạch thu làm đệ tử, thân phận tự nhiên là cao quý vô cùng, nhưng Đồng Thiết Tâm lại không có ý định từ bỏ.

Hắn tuy là đệ tử nội môn, nhưng tu vi của hắn là tồn tại được công nhận là đệ nhất đệ nhị trong đám đệ tử nội môn, mà việc trở thành thân truyền đệ tử cũng là chuyện sớm muộn. Hoặc là tu đến Thông U Cảnh, hoặc là giành chiến thắng trong sơn môn đại tỷ, hai điều này đối với Đồng Thiết Tâm đã chạm tới ngưỡng cửa Thông U Cảnh mà nói đều không phải là chuyện khó khăn.

Hắn tự cho rằng một khi trở thành thân truyền đệ tử, vai vế tuy thấp hơn Diệp Hồng Tiễn một chút, nhưng thân phận lại là đã ngang hàng nhau. Cho nên, đối với Diệp Hồng Tiễn, hắn chí tại tất đắc.

Chỉ là trời không chìu lòng người, giữa đường nhảy ra một Từ Hàn không biết từ đâu chui ra, trở thành phu quân tương lai của Diệp Hồng Tiễn.

Vốn định giáo huấn một trận để hắn biết khó mà lui, nào ngờ Từ Hàn này lại là một khúc xương cứng, mềm nắn rắn buông đều vô dụng, khiến Đồng Thiết Tâm hận đến ngứa răng.

Mà sau đó lại vì bảo vệ Diệp Hồng Tiễn thất bại, khiến Đồng Thiết Tâm càng thêm không còn mặt mũi nào đi gặp Diệp Hồng Tiễn, chỉ có thể vùi đầu khổ tu, hy vọng sớm ngày thăng cấp thành thân truyền đệ tử, lúc này mới có thể ưỡn ngực ngẩng đầu trước mặt Diệp Hồng Tiễn.

Nói cũng khéo, sơn môn đại tỷ mọi năm phải sang xuân mới tổ chức, lại vì luận đạo đại hội mà bắt đầu sớm hơn.

Đồng Thiết Tâm nghĩ tới gương mặt tuyệt mỹ của Diệp Hồng Tiễn, tự nhiên là dồn hết sức lực muốn giành vị trí đầu bảng trong đại tỷ đệ tử nội môn. Vì vậy, hắn từ chối tất cả sự vụ trong môn, dốc toàn tâm toàn ý vào đại tỷ.

Có câu công phu không phụ lòng người, Đồng Thiết Tâm dọc đường trảm tướng đoạt cờ, thực sự đã giành được thắng lợi cuối cùng.

Thăng cấp thành thân truyền đệ tử, Đồng Thiết Tâm sau khi bái kiến các bậc tiền bối, liền hưng phấn tới Tiểu Hiên Song, mà nghe tin chạy tới như đám Mạnh Thư Các, lại nói cho Đồng Thiết Tâm một tin tức như sét đánh ngang tai.

Từ Hàn được Chưởng giáo thu làm Khách khanh Huyền Hà Phong.

Đồng Thiết Tâm có vắt óc cũng nghĩ không thông Từ Hàn một phế vật kinh mạch đứt đoạn rốt cuộc có bản lĩnh gì mà xứng đáng với vị trí Khách khanh Huyền Hà Phong?

Hắn vô cùng bất bình.

Nhưng hắn tự nhiên không dám đổ lỗi cho sự bất bình đó lên sư môn hay vị Chưởng giáo đại nhân kia, theo hắn thấy chắc chắn là Từ Hàn kia đã mê hoặc Chưởng giáo đại nhân. Thế là nhiệt huyết xông lên đầu, hắn căn bản không màng đến những thứ khác, sau khi nghe được tin tức này, sắc mặt liền âm trầm xuống.

Hắn trái lại muốn trả thù, nhưng lên cửa gây hấn, đối phương dù sao cũng là Khách khanh của Huyền Hà Phong, trắng trợn như vậy, về tình về lý đều không nói thông được, nhưng nếu cứ thế mà thôi, ngọn lửa giận trong lòng Đồng Thiết Tâm lại làm sao cũng không tiêu tan được, nghĩ như vậy, đôi mắt Đồng Thiết Tâm bỗng nhiên nheo lại.

Hắn liếc nhìn Mạnh Thư Các bên cạnh, trầm giọng hỏi: "Đi, nghe ngóng xem thằng nhóc đó trong sơn môn này đi lại gần gũi với ai?"

......

Từ Hàn những ngày sau đó đều sống rất nhàn nhã.

Tuy vị Tần Khả Khanh kia thể hiện ra sự thông tuệ vượt xa dự liệu của Từ Hàn, nhưng sau đó, nàng lại cũng không bao giờ truy hỏi Từ Hàn về chuyện hai năm trước ở Cảnh Thăng Thành nữa. Nàng chỉ cách dăm ba bữa liền mang theo một ít cơm canh ngon lành đưa tới tận cửa, lại thường xuyên thỉnh giáo Từ Hàn một số vấn đề về y đạo.

Từ Hàn đi theo vị Phu tử có tạo nghệ trên y đạo có thể coi là đỉnh tiêm gần một năm trời, tuy chỉ học được một chút da lông, nhưng chỉ bảo Tần Khả Khanh rốt cuộc cũng không thành vấn đề. Tần Khả Khanh không có ý vạch trần thân phận của Từ Hàn, Từ Hàn cũng tự nhiên không nói nhiều, chỉ là giữa hai người, hoặc nói là tận đáy lòng Từ Hàn rốt cuộc có chút cảm xúc khó hiểu. Hắn không nắm chắc được Tần Khả Khanh có thực sự nhìn ra thân phận của hắn không, càng không hiểu nổi, sự chủ động thân cận của nàng là thực sự vì học tập y đạo, hay là vì cái khác.

Nhưng rốt cuộc ngày tháng này vẫn còn an dật, so với mười tám năm trước của cuộc đời hắn, mấy ngày nay có thể coi là đặt mình vào nhân gian tiên cảnh.

Tống Nguyệt Minh mỗi ngày đều tới kéo Từ Hàn đàm đạo, biết được Từ Hàn có chút kinh nghiệm giang hồ, càng đối với những chuyện thú vị giang hồ đó vui vẻ không biết chán.

Phương Tử Ngư cũng thỉnh thoảng tìm đến Từ Hàn, bảo hắn dẫn nàng đi nướng khoai lang, nàng ăn rất vui vẻ, nhưng lại thủy chung không đợi được vị "tên ngốc họ Trần" trong miệng nàng.

Về phần Sở Cừu Ly, Từ Hàn có bổng lộc Khách khanh, trái lại không còn thiếu đan dược, hắn cũng liền không để Sở Cừu Ly mỗi ngày ra ngoài nữa, nhưng vị đại hán này lại không rảnh rỗi được, luôn thích mỗi lần ra ngoài đi dạo lung tung, mỗi lần về đều phải tiện tay lấy thứ gì đó. Từ Hàn hỏi lão tại sao không bỏ được cái thói xấu trộm đồ này, vị đại hán đó lại luôn sảng khoái cười một tiếng, nói, đây không phải trộm, đây là tu hành.

Cuối cùng chính là vị Chu Chương kia, mối quan hệ của Từ Hàn với hắn những ngày này trái lại không tệ, hắn thỉnh thoảng còn lên cửa bái phỏng, cùng Từ Hàn tán chuyện thiên hạ đại thế, nhưng Từ Hàn đối với việc này hứng thú ít ỏi, đối phương cũng không để ý, đến cuối cùng liền chỉ có một mình hắn nói, Từ Hàn yên tĩnh nghe là được.

Ngày hôm nay.

Trong sân Tiểu Hiên Song.

Từ Hàn đang đùa giỡn với Huyền Nhi, mà phía nhà bếp lại truyền tới tiếng lải nhải không ngừng của Tống Nguyệt Minh.

"Có câu chơi bời quá mức mất ý chí, nghiện rượu hỏng việc. Sở huynh huynh có tay nghề như vậy, sao không hảo hảo nghiền ngẫm, mở một tiệm cơm tửu lâu ở nơi nào đó, nghĩ lại làm ăn cũng không kém đi đâu được, tại sao cứ phải suốt ngày nghiện rượu?"

"Huynh có biết lịch sử có ghi chép, những đế vương vì tửu sắc mà làm hỏng đất nước là nhiều vô số kể, huống hồ những người bình thường như chúng ta."

"Lấy sử làm gương có thể hiểu rõ bản thân, lấy......"

Nghe tiếng nói miên man bất tuyệt như hòa thượng tụng kinh của Tống Nguyệt Minh đó, Từ Hàn cười khổ lắc đầu, hắn đại khái có thể tưởng tượng lúc này thần tình trên mặt Sở Cừu Ly kia đương là đặc sắc như thế nào.

Vài ngày trước Tống Nguyệt Minh tới tìm Từ Hàn, được Từ Hàn giữ lại ăn một bữa cơm do Sở Cừu Ly nấu, lập tức liền kinh hô món ăn này chỉ nên có trên trời. Sau đó liền thỉnh thoảng tới ăn chực, chuyện này cũng thôi đi, nhưng ngặt nỗi Tống Nguyệt Minh thấy Sở Cừu Ly luôn uống rượu, ngay cả lúc nấu ăn cũng không rảnh tay. Vị thiếu niên này liền dựa trên thái độ khuyên người hướng thiện bắt đầu một mực giảng đại đạo lý cho Sở Cừu Ly, bảo lão nên quay về chính đạo như thế nào.

Sở Cừu Ly bị hắn hành hạ đến mức đầu to ra, nhưng lại không thể phát tác, mỗi ngày làm xong cơm canh, liền chạy trốn khỏi Tiểu Hiên Song, thực sự giống như chuột tránh mèo vậy, sợ như sợ cọp.

Có câu vỏ quýt dày có móng tay nhọn, Sở Cừu Ly da mặt dày đến mức ngay cả trộm đồ cũng có thể nói một cách hiên ngang lẫm liệt lại bị một đệ tử nội môn tu vi chẳng qua Đan Dương Cảnh hành hạ đến mức không ra hình người, trái lại thú vị vô cùng.

Ngày hôm nay cũng như mọi khi, Sở Cừu Ly làm xong một bữa cơm ngon lành, liền không cho Tống Nguyệt Minh nửa điểm cơ hội nói chuyện. Xoay người liền bước ra khỏi Tiểu Hiên Song, Tống Nguyệt Minh tuy chưa thỏa mãn, nhưng rốt cuộc vẫn không địch lại hương thơm hấp dẫn truyền tới từ bàn cơm đó, ngồi xuống bàn đá cùng Từ Hàn, bắt đầu ăn uống linh đình.

"Đúng rồi mấy ngày trước nghe Chu sư huynh nhắc tới Đại Hạ triều gần đây lại đang tích trữ binh mã ngoài Kiếm Long Quan, không biết gần đây còn có tin tức gì không." Vừa ăn ngấu nghiến những món cơm canh mỹ vị, miệng Tống Nguyệt Minh lại không rảnh rỗi, lại hỏi.

Tống Nguyệt Minh có vài lần tới tìm Từ Hàn tình cờ gặp Chu Chương, nghe hắn bàn luận thiên hạ đại sự, vị thiếu niên này liền lại có hứng thú với những chuyện này, hễ gặp là hỏi không ngừng. May mà tính cách Chu Chương đạm nhiên, Tống Nguyệt Minh hễ có gì hỏi, hắn tự nhiên biết gì nói nấy, hoàn toàn không có dáng vẻ của sư huynh, một đi hai lại, hai người này trái lại cũng quen biết.

"Ừm. Nghe nói lần này lĩnh binh là quốc trụ của Đại Hạ triều — Thôi Đình, người này tu vi cao thâm, lại giỏi binh pháp, bình sinh hiếm khi bại trận, năm đó quân hầu Viên Bất Phá của Trần quốc chính là bị hắn dồn vào tử địa, cuối cùng tự vẫn tuẫn quốc." Từ Hàn cũng hiểu rõ tính cách của hắn, tự nhiên là không hề giữ lại đem những chuyện mình biết nói cho Tống Nguyệt Minh, mà tay lại gắp một miếng thịt gà, đưa vào miệng Huyền Nhi vốn đã đói bụng từ lâu ở bên cạnh.

"Thôi Đình đó lợi hại như vậy sao? Vậy Đại Chu ta chẳng phải nguy rồi?" Tống Nguyệt Minh nghe vậy rất kích động hỏi, ngay cả cơm canh ngon lành trước mắt này cũng không màng tới.

"Hạ Chu giao chiến vốn đã không phải chuyện ngày một ngày hai rồi, Tống huynh lo lắng những thứ này làm gì, huống hồ trên Kiếm Long Quan đó chẳng phải còn có Bắc Hoang Vương Mục Cực trấn giữ sao?" Từ Hàn nhàn nhạt đáp lại, đối với sự kinh ngạc hốt hoảng của Tống Nguyệt Minh đã sớm tập quen.

"Từ huynh nói như vậy là không đúng rồi." Vốn là lời Từ Hàn tùy miệng nói, nhưng Tống Nguyệt Minh lại không vui đặt bát đũa trong tay xuống, sau đó nghiêm túc nhìn Từ Hàn, chính sắc nói: "Từ huynh nói như vậy liền không đúng rồi. Có câu thiên hạ hưng vong thất phu hữu trách, nếu ai ai cũng cho rằng thiên hạ Đại Chu ta vững như Thái Sơn, đó mới là dạ lang tự đại, học cưu tiếu bằng. Huống hồ, vị Bắc Hoang Vương đó là một người như thế nào, thiên hạ đều biết, tám năm trước hắn có thể vì vị trí Bắc Hoang Vương mà phụ dung Chúc Hiền, ai lại nói rõ được sau này hắn có vì lợi ích lớn hơn mà dứt khoát hàng Đại Hạ triều không?"

"Phải phải phải!" Từ Hàn nghe vậy thầm trách mình hồ đồ, sao lại đi tranh luận những chuyện này với tên đầu xanh này, hắn cười khổ liên thanh gật đầu, muốn gạt chuyện này qua một bên.

"Không xong rồi! Không xong rồi!" Đúng lúc này, ngoài phòng bỗng nhiên vang lên một tràng giọng nói thô kệch, Sở Cừu Ly vừa mới rời đi chưa đầy một khắc bỗng nhiên la hét chạy trở về.

"Sao vậy?" Từ Hàn mày nhăn lại, nhìn Sở Cừu Ly hoảng loạn hỏi, trong lòng còn thầm tưởng gã này lại làm chuyện gì không thấy được ánh sáng ở đâu đó bị người ta bắt quả tang rồi.

"Đồng Thiết Tâm kia đang dẫn một đám người phá nhà của Chu huynh đệ nhà cậu đấy!"

Đề xuất Linh Dị: Trảm Thần Chi Phàm Trần Thần Vực
Quay lại truyện Tàng Phong
BÌNH LUẬN