Chương 107: Nội sát
Hôm nay đã là ngày diễn ra đại hội tỷ thí của các học viện ngũ tinh, Ninh Thành và Kỷ Lạc Phi đã trả phòng từ sớm để đi đến đại quảng trường Mạc Trạch. Thành Mạc Trạch vốn náo nhiệt phồn hoa, tuy hai người đi từ sáng tinh mơ nhưng trên các con phố vẫn nườm nượp người qua kẻ lại.
“Ninh Thành, thiếp vào kia mua vài bộ quần áo.” Kỷ Lạc Phi chỉ vào một cửa hàng trang phục nữ cách đó không xa nói.
Ninh Thành thấy bên trong cửa hàng toàn là nữ giới ra vào, lập tức đáp: “Được, nàng đi đi, ta đứng đây chờ nàng.”
Kỷ Lạc Phi ở cùng hắn trong khách sạn, vì để tránh những rắc rối không đáng có nên nàng luôn không ra ngoài. Giờ đã ra phố, việc muốn mua vài bộ đồ để mặc cũng là lẽ đương nhiên.
Đứng bên ngoài cửa hàng chờ đợi, Ninh Thành đưa mắt nhìn quanh. Từ sau khi có được cuốn Thiên về nền tảng luyện đan, hắn luôn muốn mua một cái lò luyện đan, chỉ là chưa có dịp đi xem. Hắn muốn quan sát quanh đây xem có cửa hàng pháp khí nào không, nếu có, đợi lát nữa Kỷ Lạc Phi ra, bọn họ có thể cùng nhau ghé qua.
Ninh Thành chưa thấy cửa hàng pháp khí đâu, lại nhìn thấy một tu sĩ hói đầu có tu vi Ngưng Chân tầng ba. Hắn chú ý đến người này là vì thần thức cảm nhận được trên cổ tay gã tu sĩ hói đầu có đeo một vòng ngọc.
Vòng ngọc này mang một loại hơi thở rất quen thuộc. Ngay khi cảm nhận được nó, Ninh Thành lập tức nghĩ đến cái ngọc tỷ mà mình đang sở hữu. Vòng ngọc và ngọc tỷ có hơi thở giống hệt nhau, nói cách khác, hai thứ này chắc chắn đến từ cùng một nơi.
Ninh Thành rúng động, lập tức bám theo. Hắn không lỗ mãng tiến lên hỏi vòng ngọc kia từ đâu mà có, bởi hắn cảm thấy gã tu sĩ hói đầu này rất cổ quái, mang lại cho hắn một cảm giác cực kỳ không thoải mái.
Gã tu sĩ hói đầu vừa đi vừa nhìn quanh, thỉnh thoảng lại hỏi giá vài món đồ ở các sạp hàng ven đường. Ngay khi Ninh Thành quyết định tiến lên hỏi chuyện thì bỗng nhiên nghe thấy một trận ồn ào.
Ninh Thành quay đầu lại, liền thấy Kỷ Lạc Phi đang bị người ta ép vào góc đường. Chẳng những khăn che mặt của nàng đã biến mất, mà trên mặt còn có vài vệt máu đỏ tươi.
Cơn giận của Ninh Thành bùng lên dữ dội, hắn không còn tâm trí đâu mà theo dõi hay hỏi han về cái vòng ngọc của gã hói đầu nữa, lập tức lao thẳng về phía Kỷ Lạc Phi.
Khi Ninh Thành quay người lao đi, gã tu sĩ hói đầu kia thế nhưng cũng ngoảnh lại nhìn hắn, đôi lông mày khẽ nhíu. Sau đó gã nhìn lại vòng ngọc trong tay, khóe miệng nở một nụ cười lạnh lùng rồi xoay người chen vào đám đông, nháy mắt đã biến mất không thấy tăm hơi.
“Con khốn xấu xí, từ chối Vũ ca đã là do ngươi mù mắt, thế mà còn dám đi rêu rao khắp nơi rằng Vũ ca không xứng với ngươi. Lão tử hôm nay để xem hạng đê tiện như ngươi cao ngạo đến mức nào...”
Một nam tử mắt ti hí ngoài hai mươi tuổi, tu vi Tụ Khí tầng chín đang mắng chửi, một bàn tay đã chộp lấy áo của Kỷ Lạc Phi, rõ ràng là muốn xé nát y phục của nàng ngay giữa phố.
Xung quanh có rất nhiều người đứng xem, nhưng không một ai tiến lên can ngăn, tất cả đều chỉ đứng xem náo nhiệt. Có vài người thậm chí còn không dám lại gần, chỉ đứng từ xa mà nhìn.
Ninh Thành đã lao đến sát bên cạnh gã nam tử Tụ Khí này, vung tay tung ra một quyền.
“Rắc...”
Một luồng sương máu phun ra, cánh tay mà tên nam tử mắt ti hí định chộp lấy Kỷ Lạc Phi đã bị Ninh Thành đấm cho nát bấy, máu thịt văng tung tóe.
Gã nam tử phát ra một tiếng gào thê lương. Chưa kịp để gã phản ứng, Ninh Thành đã vung tay giáng liên tiếp mấy cái tát trời giáng.
“Chát chát chát chát...”
Gã nam tử mắt ti hí bị Ninh Thành vả cho nát cả da mặt lẫn răng lợi, máu tươi bắn đầy người gã.
“Càn thiếu...”
Một tên gia phó cũng có tu vi Tụ Khí hậu kỳ vội vàng lao lên đỡ lấy nam tử mắt ti hí. Sau khi gọi một tiếng “Càn thiếu”, hắn lập tức chỉ thẳng vào mũi Ninh Thành quát lên: “Ngươi dám đụng tới Càn thiếu, ngươi... ngươi...”
Có lẽ vì quá phẫn nộ hoặc kinh hãi, hắn ta thậm chí không nói nổi một câu hoàn chỉnh. Ninh Thành tung một cú đá trực diện, đá bay tên gia phó đang chỉ tay vào mình. Sau đó hắn chẳng buồn liếc mắt nhìn hai kẻ đó thêm một cái, tiến lại đỡ lấy Kỷ Lạc Phi.
Đôi mắt Kỷ Lạc Phi tràn đầy lo lắng nhìn Ninh Thành, khẽ nói: “Thiếp không sao. Vừa rồi kẻ kia là Thủy Phong Càn, em họ của Thủy Vũ nhà họ Thủy. Hắn thấy thiếp liền muốn bắt đi, khăng khăng nói thiếp nói xấu Thủy Vũ ở bên ngoài. Thiếp từ chối đi cùng, hắn liền động thủ. Có một vị đại ca bên cạnh thấy thiếp bị đánh nên vào can một câu, Thủy Phong Càn liền giết chết người đó, thậm chí còn dùng hỏa cầu đốt xác thành tro ngay tại chỗ...”
Nói đoạn, mắt Kỷ Lạc Phi đỏ hoe. Đó là một người nàng hoàn toàn không quen biết, vậy mà lại vì nàng mà mất mạng.
Lúc này Ninh Thành mới chú ý đến đống tro cốt cách Kỷ Lạc Phi không xa, trong lòng hắn sát ý trỗi dậy mãnh liệt. Hắn đến từ Trái Đất, quan niệm về tôn ti giữa người phàm và tu sĩ vẫn còn khá mờ nhạt.
Hắn quay đầu lại, vừa vặn thấy tên gia phó bị mình đá bay đang dìu Thủy Phong Càn định rời đi, rõ ràng là biết tiếp tục ở lại đây sẽ không có kết quả tốt.
Ninh Thành lấy ra một hộp ngọc, vung tay thu hồi đống tro cốt trên mặt đất, đồng thời sải bước chặn đường Thủy Phong Càn: “Muốn đi dễ dàng như vậy sao?”
“Ngươi muốn thế nào? Ta là người của Thủy gia...” Thủy Phong Càn bị đánh gãy sạch răng, mặt mũi máu thịt bầy nhầy, nói năng ú ớ không rõ lời, nhưng những người xung quanh nghe qua là hiểu ngay ý gã.
“Người của Thủy gia thì ghê gớm lắm sao?” Ninh Thành mỉa mai một câu.
Tên gia phó có tu vi Tụ Khí kia đe dọa: “Nếu ngươi dám động vào chúng ta, đừng hòng rời khỏi thành Mạc Trạch.”
“Ta không dám động vào các ngươi...” Ninh Thành khinh bỉ nói.
Thủy Phong Càn và tên gia phó còn chưa kịp thở phào thì hai đạo phong nhận đã chém tới: “Ta chỉ dám giết các ngươi thôi!”
“Phụt phụt...”
Hai luồng sương máu bắn lên, Thủy Phong Càn cùng tên gia phó bên cạnh bị hai đạo phong nhận của Ninh Thành chém chết tại chỗ.
Tất cả mọi người xung quanh đều sững sờ. Không ai có thể ngờ được, lại có kẻ dám giết người của Thủy gia ngay tại thành Mạc Trạch, mà còn giết một cách ngang tàng, ngông cuồng đến thế.
Sau khi giết Thủy Phong Càn, Ninh Thành biết nơi này không thể ở lâu, hắn cần phải nhanh chóng trở về khu vực của Thần Phong để đảm bảo an toàn. Vì vậy, sau khi hạ thủ, hắn lập tức đưa Kỷ Lạc Phi rời đi thật nhanh.
Mãi đến khi Ninh Thành đã đi xa, nơi này mới bùng lên những tiếng bàn tán xôn xao. Mọi người đều biết người của Thủy gia sẽ sớm tìm đến đây, nên dù có bàn luận cũng không ai dám đứng gần xác của Thủy Phong Càn.
“Ta nhớ ra rồi, nam tử vừa nãy dường như là Ninh Tiểu Thành, người đứng đầu kỳ sơ khảo. Đúng rồi, hắn đã gia nhập học viện Thần Phong, hiện là đệ tử nòng cốt. Hèn gì không sợ người Thủy gia, hóa ra là có chỗ dựa.” Trong đám đông đã có người nhận ra Ninh Thành.
“Dù là đệ tử nòng cốt của học viện Thần Phong mà giết người của Thủy gia thì e là cũng khó sống yên ổn.” Có người bên cạnh hạ thấp giọng nói.
Tuy bàn tán rất nhiều, nhưng tuyệt nhiên không một ai dám nói nửa lời không phải về đệ tử Thủy gia.
...
Khi Ninh Thành và Kỷ Lạc Phi đến đại quảng trường Mạc Trạch, số lượng người ở đây còn đông hơn cả lúc hắn tham gia kỳ thi viết sơ khảo. Tuy hôm nay không còn là ngày tuyển chọn đệ tử cho các học viện ngũ tinh, nhưng lại là ngày diễn ra đại hội tỷ thí quan trọng hơn nhiều.
Hóa Châu cần chọn ra một học viện lục tinh để thống lĩnh toàn bộ châu cấp thấp. Do cốc Nộ Phủ mở ra sớm nên đại hội tỷ thí này cũng bị đẩy lên trước thời hạn.
Ai nấy đều hiểu rõ, nguyên nhân chủ yếu của việc này là để bồi dưỡng thực lực cho học viện sắp trở thành lục tinh. Nếu cốc Nộ Phủ mở sớm, các suất vào cốc phải được định đoạt trước. Học viện lục tinh sẽ chiếm nhiều suất nhất, tài nguyên nhận được trong tương lai cũng chắc chắn là lớn nhất. Việc chọn ra học viện lục tinh trước sẽ giúp học viện đó, dưới sự hỗ trợ của tài nguyên từ cốc Nộ Phủ, dần dần bỏ xa các học viện ngũ tinh còn lại, cuối cùng trở thành kẻ đại diện cho cả châu cấp thấp.
Sau khi đến đại quảng trường, Kỷ Lạc Phi vẫn vô cùng lo lắng. Nàng sống ở thành Mạc Trạch lâu hơn Ninh Thành nên biết rõ thế lực của Thủy gia mạnh đến mức nào. Bây giờ Ninh Thành đã giết người của họ, nàng sợ Thủy gia sẽ không từ thủ đoạn để trả thù hắn.
“Lạc Phi, nàng đừng lo. Thủy gia chưa đến mức vì một tên tu sĩ Tụ Khí mà trở mặt hoàn toàn với học viện Thần Phong đâu. Liễu Nhàn đã nói là không sợ Thủy gia, việc gì phải bối rối? Cho dù học viện Thần Phong không trông cậy vào việc ta giúp thi đấu, thì chúng ta vẫn là đệ tử của họ, học viện sẽ không khoanh tay đứng nhìn. Chuyện này chúng ta có lý, đợi sau cuộc thi này, chúng ta về học viện Thần Phong thì càng không sợ Thủy gia trả thù. Thủy gia dù có ghê gớm đến đâu, lẽ nào dám đánh thẳng vào học viện Thần Phong sao?”
Đừng nói là Ninh Thành biết mình giết Thủy Phong Càn sẽ không sao, ngay lúc thành Mạc Trạch đang tổ chức đại hội ngũ tinh, Thủy gia tuyệt đối không dám gây chuyện với học viện Thần Phong vào lúc này. Nếu Thủy gia thực sự gây hấn, đó lại đúng ý nguyện của Ninh Thành. Hắn tin chắc các đại năng đến từ châu cấp trung sẽ không cho phép chuyện đó xảy ra. Một khi xảy ra, Thủy gia rất có khả năng sẽ bị xóa tên khỏi thành Mạc Trạch.
Ngay cả khi biết giết người Thủy gia sẽ gặp rắc rối, Ninh Thành cũng sẽ không chút do dự mà hạ thủ, sau đó đưa Kỷ Lạc Phi trốn vào sa mạc Lạc Lôi. Kỷ Lạc Phi bị người ta sỉ nhục ngay trước mặt như thế, hắn làm sao nhịn được? Không giết thẳng vào Thủy gia tính sổ là vì thực lực của hắn hiện giờ chưa đủ. Nếu thực lực đủ mạnh, sau khi giết Thủy Phong Càn, hắn thậm chí còn muốn tìm đến tận cửa Thủy gia để đòi bồi thường.
Từ nhỏ hắn đã cùng muội muội Ninh Nhược Lan nương tựa vào nhau mà sống, số lần bị người ta bắt nạt không hề ít. Nhưng lần nào Ninh Thành cũng liều mạng đòi lại công bằng. Hắn hiểu rõ một đạo lý: một lần bị bắt nạt mà im lặng, lần thứ hai sẽ bị bắt nạt thảm hại hơn. Thế nên hắn chưa bao giờ là hạng người cam chịu thấp hèn, bất kỳ ai dám đụng đến hắn và muội muội, hắn đều sẽ liều chết đấu tranh đến cùng.
Kỷ Lạc Phi lo lắng, nhưng nàng chưa bao giờ lo cho bản thân mình, nàng chỉ lo cho Ninh Thành. Ở bên cạnh hắn khiến nàng cảm thấy bình yên và hạnh phúc, nàng không muốn hắn gặp bất cứ bất trắc nào. Nếu nàng lo cho mình, trước kia nàng đã không giết Hàm Nguyên Khôi ở thành Thương Lặc để trút giận cho Ninh Thành.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tinh Thần Biến (Dịch)