Chương 1463: Luyện rìu

Chương 1465: Luyện rìu

“Quả nhiên là Tạo Hóa Bất Diệt Phủ...” Bàn Thiên vừa liếc mắt một cái đã nhìn thấy thanh cự phủ đang trôi nổi giữa hư không.

Bất Diệt Phủ cười hắc hắc nói: “Không hổ là hậu nhân Bàn thị, không chỉ nghị lực đáng khen, mà trong thời gian ngắn còn thăng liên tiếp hai tầng thứ, phỏng chừng trên đường đi lại có kỳ ngộ gì rồi. Tiểu tử, ngươi tên là gì?”

“Hậu bối Bàn thị bất tài Bàn Thiên, bái kiến Bất Diệt Phủ tiền bối...” Nghe thấy Bất Diệt Phủ lên tiếng, Bàn Thiên vội vàng khom người hành lễ. Lúc này, cho dù xung quanh có bao nhiêu cường giả đi chăng nữa, sự chú ý của hắn vẫn hoàn toàn đặt trên thân Bất Diệt Phủ.

“Không tệ, không tệ. Bàn Thiên, đã đến đây rồi thì lát nữa Tạo Hóa sẽ có một phần của ngươi...” Bất Diệt Phủ tỏ vẻ rất hài lòng.

Trên thực tế Diệp Mặc đoán không sai, Bất Diệt Phủ thật sự đã có chút mất kiên nhẫn. Nếu Bàn Thiên không đến, liệu nó có tiếp tục chờ đợi hay không là điều rất khó nói.

Cũng may Ninh Thành không rời đi, nếu Ninh Thành bỏ đi, có lẽ chuyện ở Hỗn Loạn nội giới sẽ không còn liên quan gì đến hắn nữa. Đối với Bất Diệt Phủ, việc Ninh Thành giao trả mảnh vỡ vốn là chuyện đương nhiên, vì nó cũng đã cứu Ninh Thành một mạng, đôi bên không ai nợ ai. Nó tuyệt đối sẽ không vì chút chuyện nhỏ này mà đặc biệt đứng đây chờ đợi Ninh Thành. Nó chờ Bàn Thiên suốt nhiều năm qua, chủ yếu không phải vì thưởng thức hắn, mà vì Bất Diệt Phủ vốn từng là pháp bảo của Bàn thị.

“Ninh đại ca...” Thẩm Mộng Yên nhìn thấy Ninh Thành đang đứng một bên, kinh ngạc thốt lên.

Nàng không hiểu sao Ninh Thành lại có mặt ở nơi này. Bàn Thiên đại ca chẳng phải đã nói, nơi này nếu không có một đạo dấu vết do Bất Diệt Phủ để lại, bọn họ căn bản không thể vào được sao? Thực lực của Ninh Thành hẳn là không cao bằng Bàn Thiên đại ca mới phải, làm sao hắn vào được? Đừng nói là so với Bàn Thiên đại ca, thực lực của Ninh Thành nói không chừng còn chẳng bằng nàng.

Phải biết rằng, nàng và Bàn Thiên đại ca vài trăm năm trước nhờ cơ duyên trong hư không mà đều thăng cấp. Nàng đã đạt đến Dục Đạo hậu kỳ, còn Bàn Thiên đại ca thậm chí đã đột phá đến Hợp Đạo trung kỳ. Thẩm Mộng Yên nàng có thể trong vòng vài ngàn năm ngắn ngủi tu luyện đến Dục Đạo hậu kỳ hoàn toàn là nhờ những cơ duyên đó, nếu không có chúng, đừng nói là Dục Đạo, ngay cả Vĩnh Hằng nàng cũng khó lòng chạm tới. Cơ duyên của Ninh đại ca dù tốt đến mấy, lẽ nào còn có thể tốt hơn nàng sao?

“Ơ, Ninh Thành huynh đệ, ngươi cũng ở đây?” Bàn Thiên kinh hỉ reo lên, đến tận lúc này hắn mới chú ý thấy Ninh Thành.

Không đợi Ninh Thành kịp lên tiếng, Bàn Thiên đã nói tiếp: “Ninh huynh đệ, thực lực của ngươi tiến bộ vượt bậc nha, lẽ nào ngươi... không đúng, ngươi đã bước vào bước thứ ba rồi sao?”

Bàn Thiên trợn to hai mắt nhìn Ninh Thành, gần như không dám tin vào mắt mình. Huyết mạch Bàn thị của hắn có thể coi là một trong những huyết mạch thích hợp tu luyện nhất từ cổ chí kim, vậy mà nhiều năm qua, hắn cũng chỉ mới đạt tới Hợp Đạo trung kỳ. Lúc chia tay Ninh Thành, thực lực của đối phương còn kém xa hắn, sao có thể nhanh chóng bước vào bước thứ ba như vậy?

Ninh Thành mỉm cười bước tới: “Bàn Thiên, lần này ngươi nán lại trong hư không hơi lâu đấy. Ta đã tới Thái Dịch Giới vài lần nhưng đều không có tin tức của ngươi, không ngờ là ngươi bị lạc đường.”

“Ngươi đã tới Thái Dịch Giới rồi?” Bàn Thiên càng thêm kinh ngạc.

Ninh Thành gật đầu: “Những chuyện này lát nữa hãy nói.”

Dứt lời, Ninh Thành quay sang Thẩm Mộng Yên: “Mộng Yên sư tỷ, đã lâu không gặp, chúc mừng tỷ đã bước vào Dục Đạo, đạo vận ngưng thật.”

Nghe câu này, Thẩm Mộng Yên liền hiểu rằng thực lực của Ninh Thành thực sự mạnh hơn nàng rất nhiều, nếu không hắn đã chẳng thể liếc mắt một cái là nhìn thấu tu vi của nàng, trong khi nàng nhìn Ninh Thành lại thấy hắn chẳng khác gì một người bình thường.

“Ninh sư đệ, ta và Bàn Thiên đại ca cùng nhau tìm được chút cơ duyên trong hư không. Ôi, có nhiều chuyện thật sự là một lời khó nói hết...” Thẩm Mộng Yên cảm thán.

Ninh Thành bỗng cảm thấy có chút kỳ lạ. Hắn gọi Ngu Thanh là sư muội, lại gọi Thẩm Mộng Yên là sư tỷ, mà Ngu Thanh kiếp trước lại là con gái của Thẩm Mộng Yên, chuyện này quả thực là... Tuy nhiên, Ninh Thành nhanh chóng gạt bỏ những ý nghĩ đó. Dù Thẩm Mộng Yên và Ngu Thanh có nhân quả dây dưa từ kiếp trước, nhưng trong giới tu đạo, những chuyện thế này vốn dĩ rất khó phân định rạch ròi.

Hình Hi liếc nhìn Thẩm Mộng Yên một cái, nàng cảm thấy Thẩm Mộng Yên có nét gì đó rất giống Ngu Thanh, nhưng nàng cũng không nói nhảm. Thứ nhất, Bàn Thiên đã tới, Hỗn Loạn nội giới sắp sửa mở ra, nàng không muốn lãng phí thời gian. Thứ hai, đây không phải là Hỗn Loạn nội giới, nếu chọc giận Ninh Thành, nói không chừng hắn sẽ lập tức ra tay với nàng.

Thấy Ninh Thành cùng Bất Diệt Phủ và Bàn Thiên đang trò chuyện, Hỗn Độn Đạo Quân cũng không tiện chỉ trích Ninh Thành làm lãng phí thời gian, chỉ đành lên tiếng: “Bất Diệt Phủ đạo hữu, hiện tại hậu nhân Bàn thị đã đến, chúng ta có phải nên mở ra Hỗn Loạn nội giới rồi không?”

“Gấp cái gì?” Bất Diệt Phủ gắt lên.

Hỗn Loạn nội giới cần có Bất Diệt Phủ mới có thể mở ra, Hỗn Độn Đạo Quân tuy bực mình nhưng cũng chẳng làm gì được.

“Bàn Thiên, ta dẫn ngươi tới đây, thứ nhất là muốn xem ngươi có còn giữ được sự chấp nhất của Bàn thị hay không. Thứ hai là vì ta sắp đi rồi, muốn nhân lúc Hỗn Loạn nội giới mở ra mà ban cho ngươi một chút cơ duyên...” Bất Diệt Phủ nói như không có ai xung quanh.

Bàn Thiên hơi ngẩn ra, lập tức hiểu được ý tứ của Bất Diệt Phủ. Trong lòng hắn dâng lên nỗi thương cảm, dù sao Bất Diệt Phủ cũng từng là pháp bảo của Bàn thị, mà giờ đây Bàn thị của hắn lại không thể sở hữu nó được nữa.

“Tiền bối có gì phân phó, Bàn Thiên tuyệt đối tuân theo.” Bàn Thiên cúi người hành lễ. Dù thế nào đi nữa, Bất Diệt Phủ cũng là pháp bảo đời trước của Bàn thị, có thể coi là tiền bối của toàn bộ tộc nhân Bàn thị.

“Ta dự định từ bản thân trích ra vài đạo Tạo Hóa phủ vận tặng cho ngươi, ngươi hãy tìm tài liệu cực phẩm rồi luyện chế một thanh cự phủ khác...” Nói đến đây, Bất Diệt Phủ bỗng bay tới bên cạnh Ninh Thành: “Tốt nhất là loại tài liệu có thể giúp pháp bảo thăng cấp, giống như thanh thương màu xanh của vị Ninh Thành huynh đệ này, hay chuôi tử đao của Diệp Mặc đạo hữu...”

Bất Diệt Phủ chưa nói hết câu đã tự lẩm bẩm: “Không được, không được, tài liệu có thể thăng cấp quá hiếm, chỉ sợ ngươi tìm không ra...”

Ninh Thành chủ động lên tiếng: “Bất Diệt Phủ đạo hữu, nếu ngươi nguyện ý trích ra vài đạo Tạo Hóa phủ vận, ta quả thực có một loại tài liệu có thể giúp Bàn Thiên luyện chế một thanh cự phủ...”

Vừa nói, Ninh Thành vừa đưa tay lấy ra khối Khai Thiên Thiết Mẫu.

“Ngươi...” Tần Mạc Thiên vừa nhìn thấy Ninh Thành lấy ra Khai Thiên Thiết Mẫu, đôi mắt như muốn phun ra lửa.

Khối Thiết Mẫu đó chẳng phải là vật trong bảo khố của lão sao? Tại sao nó lại xuất hiện trên người Ninh Thành?

“Khai Thiên Thiết Mẫu?” Khoảnh khắc này, gần như tất cả mọi người đều sững sờ nhìn chằm chằm vào cục sắt bình thường trong tay Ninh Thành. Những người ở đây đều là những kẻ có nhãn lực phi thường.

“Đồ tốt! Thứ này mà dùng để đúc rìu cho Bàn Thiên thì không còn gì tuyệt bằng.” Bất Diệt Phủ mừng rỡ nói. Tuy nó gọi Bàn Thiên tới nhưng thực lực của hắn thực sự quá thấp. Cho dù có vào được Hỗn Loạn nội giới, cùng lắm cũng chỉ là bước vào bước thứ ba mà thôi. Muốn tranh đoạt Hồng Mông đạo vận thì căn bản là chuyện không tưởng.

“Ninh Thành, Khai Thiên Thiết Mẫu này là đồ của ta đúng không? Ngươi cũng coi như là một nhân vật có tên tuổi, vậy mà lại lén lút đột nhập bảo khố của ta, lấy đi Thiết Mẫu, e là không xứng với thân phận của ngươi đâu.” Tần Mạc Thiên cố nén cơn giận, giọng nói âm trầm.

Ninh Thành hiểu rõ suy nghĩ của Tần Mạc Thiên. Đừng nhìn Tần Mạc Thiên hào phóng ném bảo vật vào Quang Minh Khố, đó là vì lão biết dù người của Quang Ám vũ trụ có lấy được khối Thiết Mẫu này thì cũng chỉ là làm bàn đạp cho lão mà thôi. Lão mong người của Quang Ám vũ trụ càng mạnh càng tốt, vì tất cả đều là vật nuôi của lão. Có mạnh đến đâu cũng chỉ quẩn quanh trong Quang Ám vũ trụ mà thôi.

Lão không ngờ rằng, một kẻ từ Ngũ Hành vũ trụ như Ninh Thành không những đột nhập được vào Quang Minh Khố, lấy đi Khai Thiên Thiết Mẫu, mà còn có thể rời khỏi Quang Ám vũ trụ. Đã vậy thì thôi đi, giờ đây Ninh Thành còn muốn dùng khối Khai Thiên Thiết Mẫu này để đúc pháp bảo cho người khác.

“Ồ, đây là vật của ngươi sao? Ta lại nghe nói đây là vật của Quang Ám Vũ Trụ Chi Chủ từ thuở sơ khai cơ đấy? Đúng rồi, ta còn nghe nói Quang Ám Chi Chủ bị kẻ gian hãm hại. Kẻ đó tự xưng là Quang Ám Thánh Chủ gì đó. Ngươi biết tính ta rồi đấy, ta ghét nhất là chuyện bất bình, nên trong cơn giận dữ đã kiến thiết Luân Hồi Đạo tại Thánh Vực Hà, biến Thánh Vực Hà thành Luân Hồi Giới luôn rồi...” Ninh Thành thản nhiên đáp lại.

Tần Mạc Thiên nghe đến đó, suýt chút nữa thì phun ra một ngụm tinh huyết. Chuyện này nếu Ninh Thành không nói thì lão vẫn chưa biết. Như vậy có nghĩa là Quang Ám vũ trụ đã có thông đạo Luân Hồi riêng, không còn liên quan gì đến Tần Mạc Thiên lão nữa.

“Rất tốt, ta hy vọng ngươi sẽ nhớ kỹ những lời vừa nói.” Tần Mạc Thiên hít sâu một hơi, gằn từng chữ. Nếu không giết được Ninh Thành, lão thề không làm Quang Ám Thánh Chủ.

Khi nghe Ninh Thành nói về việc kiến thiết thông đạo Luân Hồi, hóa Thánh Vực Hà thành Luân Hồi Giới, ánh mắt của mọi người nhìn hắn đều thay đổi. Ngay cả Hỗn Độn Đạo Quân và Nhân Quả Đạo Quân cũng lộ vẻ khác thường. Tuy bọn họ mạnh hơn Ninh Thành, nhưng để nói về việc đơn độc kiến tạo Luân Hồi Giới cho cả một vũ trụ thì đó không phải là chuyện dễ dàng. Ninh Thành vừa mới bước vào bước thứ ba mà đã làm được điều này, quả thực quá đỗi nghịch thiên.

Diệp Mặc nhìn Ninh Thành mỉm cười: “Chúc mừng, chúc mừng, cuối cùng cũng hoàn thiện rồi.”

Ninh Thành biết Diệp Mặc đang chúc mừng điều gì, đó chính là việc hắn đã hoàn thiện Thất Kiều, dùng Thất Kiều để kiến thiết thông đạo Luân Hồi. Hắn biết mình làm được thì Diệp Mặc – người cũng đã bước vào bước thứ ba – chắc chắn cũng làm được. Diệp Mặc từng cùng hắn chiến đấu, đã thấy qua sáu nhịp cầu trước đó, nên chắc chắn sau khi thăng cấp, Diệp Mặc cũng đã hoàn thiện thần thông Thất Kiều của mình.

“Vậy thì chúc mừng Ninh đạo hữu. Chúng ta hãy bớt lời phiếm lại, sớm tiến vào Hỗn Loạn nội giới đi.” Hỗn Độn Đạo Quân sau khi biết Ninh Thành có khả năng kiến tạo Luân Hồi Giới thì càng thêm kiêng dè hắn.

Bất Diệt Phủ hừ một tiếng: “Gấp cái gì? Ninh Thành đạo hữu đã lấy ra Thiên Thiết Mẫu, đương nhiên là phải lập tức luyện rìu. Chờ rìu của Bàn Thiên luyện xong, ta mới ra tay.”

Dù Tần Mạc Thiên và những người khác có bất mãn đến đâu cũng đành chịu. Bất Diệt Phủ rõ ràng muốn rìu của Bàn Thiên được thăng cấp ngay trong Hỗn Loạn nội giới, nên mới vội vàng đòi luyện rìu trước. Hơn nữa, nó cũng lo lắng rằng một khi đã vào bên trong, sẽ không còn ai nguyện ý giúp Bàn Thiên luyện rìu nữa.

Ninh Thành chắp tay nói: “Bất Diệt Phủ đạo hữu, ta có thể giúp một tay luyện chế, nhưng ta đã hứa với người khác rằng dùng Khai Thiên Thiết Mẫu luyện pháp bảo thì phải tặng cho người đó một món.”

“Chuyện đó là đương nhiên. Nể mặt ngươi đã bỏ ra Khai Thiên Thiết Mẫu lại còn giúp luyện rìu, ta cũng có thể tặng thêm cho ngươi một chút phủ vận.” Bất Diệt Phủ hào sảng đáp.

Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Kiếp Chủ
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN