Chương 148: Sát ý cấm chế
Mạnh Tĩnh Tú không hề nói khoác, khi Ninh Thành cùng nàng đi tới trước cửa động phủ, nơi này đã tụ tập đến một hai ngàn người. Cửa động phủ này rộng lớn như một quảng trường nhỏ, dù đông người như vậy nhưng cũng không có vẻ gì là chen chúc.
“Tĩnh Tú sư muội, ta nhớ rõ số người tiến vào đây đâu chỉ có bấy nhiêu, hơn nữa còn có người từ nơi khác tới, sao lại chỉ còn lại chừng này?” Ninh Thành không cảm thấy người ở đây quá đông, ngược lại hắn thấy ít đi rất nhiều.
Mạnh Tĩnh Tú chỉ tay vào cửa đá khổng lồ phía trước quảng trường tạm thời nói: “Đừng nhìn cửa đá này không có bất cứ vật gì ngăn trở, nếu không có thực lực nhất định thì căn bản không vào được. Cũng giống như sườn núi lúc trước chúng ta đi qua, nơi này bị một tầng sát ý chặn lại. Một số người am hiểu trận pháp nói rằng, cửa đá này không đơn giản là bình chướng sát ý, mà là một loại cấm chế sát ý. Chỉ dựa vào khí thế đông người thì không thể phá ra được. Ta đến đây cũng một thời gian rồi, những người tiến vào được đều là tu sĩ có tu vi cực cao, am hiểu cấm chế hoặc lĩnh ngộ được một chút phủ ý.”
Ninh Thành gật đầu, cửa đá này tuy không có đá tảng thực sự ngăn chặn, nhưng lại tỏa ra một loại sát ý còn cường hãn hơn sườn núi bên ngoài. Mạnh Tĩnh Tú nói không sai, những sát ý này không phải hình thành ngẫu nhiên, mà được bố trí theo quy luật trận pháp nhất định. Nếu không phải vì thời gian trôi qua quá lâu, sát ý đã tiêu tán và cấm chế bị hư hại, thì tu sĩ Trúc Nguyên bình thường, cho dù có tổ đội bốn người cũng đừng hòng bước vào.
“Còn những người khác, sau khi thử qua mà thấy đây không phải nơi mình có thể vào, họ đã lần lượt rời đi. Có người đi nơi khác, có người tiến sâu vào trong Nộ Phủ Cốc.” Mạnh Tĩnh Tú chỉ về hướng Nộ Phủ Cốc kéo dài tít tắp, bổ sung thêm.
“Để ta xem thử.” Ninh Thành nói rồi bước tới trước cửa đá. Lúc này, có bốn tu sĩ Ngưng Chân đang liên thủ phá giải cấm chế sát ý này. Ninh Thành thấy vậy liền đứng sang một bên, đợi bốn người này thất bại rồi mới thử xem sao.
Bốn người này đều là Ngưng Chân hậu kỳ. Sau khi thử vài lần thất bại, một người trong số đó cuối cùng mất kiên nhẫn, trực tiếp tế ra pháp bảo oanh kích tới.
“Oành!”
Pháp bảo của người này oanh kích vào khoảng không giữa đại môn, phát ra một tiếng vang trầm đục. Pháp bảo không hề lọt được vào bên trong, ngược lại bị cấm chế của đại môn bắn ngược trở ra với tốc độ cực nhanh, đập mạnh vào ngực gã tu sĩ đó. Gã bị chính pháp bảo của mình đánh bay, phun ra mấy ngụm máu tươi ngay giữa không trung.
Tu sĩ đứng xem hai bên lũ lượt lùi lại né tránh. Lại có thêm mấy chục người lặng lẽ rời khỏi quảng trường. Ba đồng bạn còn lại của tu sĩ bị đánh bay thấy vậy cũng tạm thời tránh xa cửa đá.
Ninh Thành không quan tâm đến bốn người vừa rời đi, hắn trực tiếp đứng trước đại môn, đồng thời tế ra hoàng kim cự phủ. Một số người nhận ra Ninh Thành lập tức dạt sang một bên.
Nhiều người không biết Ninh Thành thì thầm lắc đầu. Vừa rồi có người cưỡng ép oanh kích đại môn đã bị sát ý phản phệ trọng thương, vậy mà kẻ này còn dám tế ra pháp bảo. Cấm chế sát ý này, khiến người ta trọng thương còn là nhẹ.
Ninh Thành không trực tiếp tấn công. Thần thức của hắn quét vào khoảng trống giữa đại môn, lập tức cảm nhận được những luồng phủ ý tung hoành. Đồng thời còn có một loại giam cầm, trói buộc những phủ ý đó trong phạm vi cánh cửa. Chỉ trong thời gian ngắn, Ninh Thành đã hiểu rõ, nơi này quả thực là một cấm chế sát ý. Hơn nữa, uy lực của nó đúng là vì năm tháng xa xăm mà đã tiêu tán mất chín phần mười. Nếu cấm chế này còn giữ được dù chỉ một phần mười uy lực ban đầu, thì ở đây không ai có thể vào nổi.
“Tránh ra, ta muốn đi vào.” Một giọng nói thô bạo cắt đứt dòng suy nghĩ của Ninh Thành.
Ninh Thành quay đầu lại, thấy ba tu sĩ Trúc Nguyên. Kẻ vừa nói chuyện là một gã Trúc Nguyên tầng năm, mặt đầy dữ tợn, thần thái bưu hãn. Phía sau gã còn có một nam một nữ. Nam tử dáng người thon dài, tướng mạo không tầm thường, là một tiểu bạch kiểm có tu vi Trúc Nguyên tầng sáu. Nữ tu mặc bộ đồ màu đỏ, là một thiếu nữ cực kỳ xinh đẹp, cũng đã là tu vi Trúc Nguyên tầng sáu.
“Ngươi muốn vào cũng được, nhưng phải chờ ta vào trước, chuyện gì cũng phải có thứ tự trước sau.” Ninh Thành liếc nhìn ba người này, ngữ khí bình thản nói. Hắn cũng là người xếp hàng, đợi bốn người trước thất bại mới đến lượt hắn mở cấm chế. Hiện tại hắn còn chưa bắt đầu, dựa vào cái gì phải nhường chỗ cho kẻ khác?
Xung quanh có rất nhiều người nhận ra lai lịch của ba người này, một số kẻ bắt đầu cười lạnh nói: “Tên này thật đúng là không biết sống chết, dám tranh chấp thứ tự trước sau với người của Bạch Nguyệt Kiếm Tông và học viện Song Cực.”
“Thiếu nữ kia chắc là Hách Liên Cốc Lam của Bạch Nguyệt Kiếm Tông nhỉ? Bên cạnh nàng chắc chắn là Ô Thụ và Tả Hồng Huyên của học viện Song Cực rồi. Nếu đúng là ba người này thì tên kia quả thật là tìm đường chết.” Có người phụ họa theo.
Một vài người nhận ra Ninh Thành lập tức cười trên nỗi đau của kẻ khác: “Ai tìm đường chết thì lát nữa ngươi sẽ biết, học viện Song Cực kia cũng chẳng khác gì học viện Xích Tiêu đâu.”
“Sao thế? Chẳng lẽ tên này có lai lịch rất lớn?”
...
“Ngươi tìm chết? Lão tử chém ngươi...” Gã tu sĩ mặt đầy dữ tợn nghe lời Ninh Thành nói, nhất thời nổi trận lôi đình, giơ tay lên, một chiếc đồng la đã xuất hiện trong tay.
Thiếu nữ áo đỏ khẽ nhíu mày nói: “Hồng Huyên, quả thật là có thứ tự trước sau, đợi hắn thử qua rồi chúng ta thử cũng không muộn. Chúng ta cũng vừa mới đến, nơi này nếu dễ mở như vậy thì đã không có nhiều người rời đi thế kia.”
Gã nam tử tên Hồng Huyên nghe thiếu nữ nói vậy, nộ khí trên mặt lập tức xẹp xuống: “Cốc Lam sư muội nói phải, ta nghe lời muội.” Nói xong, gã lại hầm hầm quát Ninh Thành: “Động tác nhanh lên chút, chúng ta không rảnh chờ ngươi lâu đâu.”
Ninh Thành cũng lười để ý đến gã, quay sang nói với Mạnh Tĩnh Tú: “Tĩnh Tú sư muội, chúng ta vào thôi.”
“Ninh sư huynh, huynh có thể mở được nơi này sao?” Mạnh Tĩnh Tú kinh hỉ hỏi.
Ninh Thành mỉm cười: “Đương nhiên là được.” Nói xong, hắn giơ tay lấy ra một nắm trận kỳ, đồng thời hoàng kim cự phủ trong tay cũng được nhấc lên.
“Vị bằng hữu này xin dừng bước...” Một giọng nói vội vã vang lên, gọi giật Ninh Thành lại khi hắn đang định ra tay.
“Ngươi có chuyện gì?” Ninh Thành nhìn tu sĩ vừa tới hỏi, đây là một người đã đạt tới Trúc Nguyên tầng bảy.
Khi tu sĩ này tiến lại gần, ngay cả gã nam tử kiêu ngạo dữ tợn kia cũng tự giác tránh sang một bên. Gã không nhìn thấu được tu vi của Ninh Thành, nhưng tu sĩ này rõ ràng là Trúc Nguyên tầng bảy không sai vào đâu được. Gã mới Trúc Nguyên tầng năm, kém người ta đến hai cấp bậc. Tại Dịch Tinh đại lục, cường giả vi tôn là nguyên tắc áp dụng ở bất cứ đâu.
“Ta đã gặp ngươi hai lần, có lẽ ngươi không nhớ ta. Lần đầu tiên chúng ta cùng đào quặng, chỉ là lúc đó ta bận quá không kịp chào hỏi. Lần thứ hai là khi ta đang tìm linh thảo ở sườn núi phía trước, nên có chút ấn tượng về ngươi.” Vị tu sĩ Trúc Nguyên tầng bảy này rất lịch sự, lời lẽ vô cùng khách khí.
Ninh Thành gật đầu, câu đầu tiên của người này hoàn toàn là lời khách sáo. Lúc đào quặng, không phải gã không có thời gian chào hỏi, mà là khinh thường không muốn nói chuyện với hạng người như hắn. Còn ở sườn núi phía trước, hắn đã giết bốn đệ tử học viện Xích Tiêu, trong đó có một tu sĩ Trúc Nguyên tầng bảy. Hơn nữa, dáng vẻ hắn phá giải sát ý ở sườn núi một cách nhẹ nhàng như không, chắc chắn người này đã nhìn thấy.
Người này tới đây, nói không chừng là muốn đi nhờ vào trong. Cấm chế sát ý của cửa đá này tuy đã hư hại, nhưng nếu không hiểu phủ ý và cấm chế thì cho dù là Trúc Nguyên tầng chín cũng đừng hòng vào được.
Nói xong, người này cũng không đợi Ninh Thành lên tiếng, trực tiếp ném một túi trữ vật cho hắn: “Trong này là một ít khoáng thạch của ta, bằng hữu xem thử thế nào?”
Ninh Thành nhận lấy túi trữ vật, bên trong có một ngàn linh thạch thượng phẩm. Một ngàn linh thạch thượng phẩm đối với một tu sĩ Trúc Nguyên mà nói là một khoản tài sản không nhỏ. Nhưng sau khi thần thức quét qua, Ninh Thành vẫn trả lại túi trữ vật cho gã.
Hắn hiểu ý đối phương, nhưng đây là Nộ Phủ Cốc, muốn dùng một ngàn linh thạch thượng phẩm để vào một động phủ thượng cổ thì cũng quá rẻ mạt rồi. Huống hồ người này đào quặng ở Nộ Phủ Cốc lâu như vậy, trên người ít nhất cũng phải có hơn mười vạn linh thạch thượng phẩm. Có nhiều linh thạch như thế mà chỉ lấy ra một ngàn, Ninh Thành mà nhận mới là lạ. Vả lại, một ngàn linh thạch thượng phẩm đối với hắn hiện giờ chẳng có tác dụng gì.
Thấy đối phương có vẻ kinh ngạc, Ninh Thành thản nhiên nói: “Nơi này là động phủ thượng cổ, ngay cả linh khí cực phẩm bên ngoài động phủ cũng đã đáng giá hơn mười vạn linh thạch thượng phẩm rồi. Ngươi lấy ra bấy nhiêu mà muốn vào động phủ, chẳng phải là quá...”
Vị tu sĩ Trúc Nguyên này sực tỉnh, Ninh Thành cũng là người đào quặng ở đó, một ngàn linh thạch thượng phẩm đúng là người ta không thèm để mắt tới. Nghĩ vậy, gã thu lại túi trữ vật, rồi lấy ra một cái khác đưa cho Ninh Thành: “Những thứ này, ngươi xem xem?”
Ninh Thành nhận túi trữ vật, đồ bên trong quả nhiên nhiều hơn không ít, linh thạch thượng phẩm có một vạn, lại thêm rất nhiều linh thảo, tổng giá trị cộng lại gần ba vạn linh thạch thượng phẩm.
“Chỗ này tăng thêm gấp đôi nữa thì có thể vào.” Ninh Thành lại một lần nữa trả túi trữ vật cho vị tu sĩ Trúc Nguyên kia.
Với những tu sĩ ở Nộ Phủ Cốc, Ninh Thành ước tính số đồ mình kiếm được còn là ít. Hắn dành phần lớn thời gian bế quan tu luyện, còn những người này chạy đôn chạy đáo khắp nơi, ai biết được họ đã vơ vét được bao nhiêu thứ tốt? Hiện giờ hắn không nhân cơ hội này kiếm chác một chút thì còn đợi đến bao giờ? Hơn nữa, chỉ lấy bấy nhiêu phí tổn, sau khi vào động phủ, nói không chừng người ta thu về gấp mười lần cả vốn lẫn lãi ấy chứ.
Tu sĩ Trúc Nguyên kia nghiến răng, lấy thêm một phần linh thạch và linh thảo giao vào tay Ninh Thành. Lần này Ninh Thành mới thu lại, sau đó chắp tay nói với phía sau: “Lát nữa ta có thể mở cửa đá cấm chế sát ý này, mỗi lần mở có thể vào được bốn người, hiện tại còn thiếu một chỗ, ai muốn vào thì cứ lên tiếng.”
Hành động của vị tu sĩ Trúc Nguyên tầng bảy kia đã gợi ý cho Ninh Thành một cách kiếm linh thạch và linh thảo cực nhanh. Vì thiếu linh thạch, lúc thăng cấp Trúc Nguyên hắn còn phải mượn Việt Oanh một hai vạn, đến giờ vẫn chưa trả. Sau này tu luyện lại cần một lượng tài nguyên linh thạch đáng sợ, những thứ này hắn biết đi đâu mà kiếm?
“Tiền bối, ta cũng muốn vào một suất.” Lại có một tu sĩ Trúc Nguyên bước tới, tay cũng cầm theo một túi trữ vật căng phồng.
Đề xuất Tiên Hiệp: Thập Nhật Chung Yên (Dịch)