Chương 264: Làm gái Ninh Thành

“Kẻ kia đã rời khỏi ghế lô, Ngao Dương Châu cũng đi ra theo rồi. Ta còn muốn mua thêm vài món đồ, ngươi ra ngoài xem thử đi. Nếu đối phương là tu sĩ Tích Hải cảnh thì tạm thời ghi nhớ khí tức của hắn. Còn nếu là tu sĩ dưới Phách Hải cảnh, hãy gọi người cầm chân Ngao Dương Châu, sau đó ra tay trước lão ta.” Văn Tĩnh không tiếp tục tăng giá nữa, trái lại nhìn vào thông tin châu trong tay một lúc rồi dặn dò nam tu bên cạnh.

“Văn sư huynh yên tâm, chuyện này đệ chắc chắn sẽ làm tốt.” Nam tu bên cạnh lập tức khẳng định.

......

“Dám cướp đồ của Ngao Dương Châu ta mà cũng muốn rời đi sao?” Ngay khi Ninh Thành vừa bước ra khỏi hội đấu giá, Ngao Dương Châu đã phát hiện ngay, lão không chút do dự rời khỏi ghế lô đi ra ngoài.

“Người đâu rồi?” Vừa ra khỏi hội đấu giá, Ngao Dương Châu lập tức hỏi.

“Tiền bối, vãn bối không nhìn kỹ...” Một giọng nói sợ sệt rụt rè truyền đến, người đang nói là một nam tu gầy nhỏ đứng cách Ngao Dương Châu không xa.

Ngao Dương Châu nổi giận: “Từ lúc tên tu sĩ kia đi ra đến giờ mới chỉ qua vài hơi thở, ngươi dám bảo không nhìn kỹ? Linh thạch của lão tử dễ kiếm lắm sao?”

“Không phải đâu tiền bối, người nọ vừa ra tới đã kích hoạt một tấm độn phù, giờ này chắc đã rời khỏi phường thị từ lâu rồi.” Nam tu gầy nhỏ vội vàng cung kính giải thích. Nói xong, hắn còn lấy ra một quả cầu thủy tinh: “Đây là hình ảnh dung mạo của kẻ đó...”

Nghe vậy, Ngao Dương Châu hơi nhíu mày. Nếu là một tấm độn phù cao cấp thì giá của nó chắc chắn phải trên trăm vạn linh thạch. Tuy nhiên, người khác có thể tiếc không nỡ dùng, chứ kẻ đã mua Vô Cấu Ngân Dực Vũ này hẳn là sẽ không tiếc.

“Hừ.” Ngao Dương Châu hừ lạnh một tiếng, thần thức quét qua xung quanh cảm nhận một chút, rồi đột ngột giật lấy quả cầu thủy tinh. Đồng thời, thân hình lão lóe lên rồi biến mất không thấy tăm hơi.

......

Độn phù của Ninh Thành lấy được từ Quy Ngọc Hải, hơn nữa đẳng cấp đều không thấp. Những tấm độn phù này không phải do hắn bỏ linh thạch ra mua, nên hắn cũng chẳng thấy tiếc. Vì vậy, ngay khi vừa ra khỏi hội đấu giá, Ninh Thành chẳng thèm quan tâm có ai đuổi theo hay không, lập tức kích hoạt tấm độn phù đã chuẩn bị sẵn trong tay.

Sau khi hiệu lực của độn phù biến mất, Ninh Thành biết vị trí hiện tại của mình chắc chắn không còn gần Lạc Hồng Kiếm Tông nữa. Việc đầu tiên hắn làm là tìm một nơi kín đáo, rũ bỏ toàn bộ lớp dịch dung, lúc này mới tế ra phi hành pháp bảo, nhanh chóng rời đi.

......

Ninh Thành đi suốt một ngày một đêm không về khách sạn, Lương Khả Hinh liền biết hắn chắc chắn đã gặp phải rắc rối. Nàng không rõ đó là chuyện gì, nhưng nàng khẳng định nếu Ninh Thành đã gặp chuyện ở đây thì dù nàng có muốn cũng chẳng giúp được gì.

Đợi thêm một ngày nữa mà Ninh Thành vẫn chưa trở về, Lương Khả Hinh quyết định không chờ thêm nữa, nàng một mình đi tới Lạc Hồng Kiếm Thạch. Hiện tại mọi thứ đã chuẩn bị xong xuôi, chỉ cần gia nhập được Lạc Hồng Kiếm Tông là coi như hoàn thành bước đi đầu tiên của mình.

“Ngươi là Lương Khả Hinh sư muội?” Phía sau Lương Khả Hinh vang lên một giọng nói đầy vẻ ngạc nhiên và vui mừng.

Lương Khả Hinh vội vàng quay đầu lại, khi thấy người đó là Tầm Hạm Thụy, nàng liền khom người thi lễ: “Hóa ra là Tầm sư tỷ, đa tạ Tầm sư tỷ đã giúp đỡ. Nếu không, muội cũng chẳng có tư cách đến được Kiếm Thạch này.”

Bên cạnh Tầm Hạm Thụy còn có hai người khác, một nam tu trẻ tuổi và một nữ tu mặc hồng y. Nam tu kia Lương Khả Hinh đã từng gặp, chính là kẻ đi cùng Tầm Hạm Thụy mấy ngày trước.

“Cô ta là ai?” Nữ tu áo đỏ nghi hoặc hỏi Tầm Hạm Thụy. Nàng biết Tầm Hạm Thụy không có nhiều bạn bè, những người có tu vi Huyền Dịch lại càng ít, sao tự nhiên bây giờ lại lòi ra một người bạn tu vi Huyền Dịch thế này?

Tầm Hạm Thụy vội vàng giới thiệu: “Đây là Lương Khả Hinh sư muội, bạn của Ninh Thành. Đúng rồi, Ninh Thành chính là người đã cùng Tiêu Mị sư huynh đi Phục Lăng sơn trang đấy. Lương sư muội, vị này là Phục Thắng Nam, ca ca của tỷ ấy là bạn của Ninh Thành...”

“Gặp qua Phục sư tỷ.” Lương Khả Hinh không rõ những mối quan hệ lắt léo bên trong, nàng chỉ biết Tầm Hạm Thụy giúp nàng và Ninh Thành là vì nể mặt ca ca của Phục Thắng Nam. Thế nên khi nghe nữ tu này là em gái bạn của Ninh Thành, nàng liền nhanh chóng chào hỏi.

“Là hắn sao?” Sắc mặt Phục Thắng Nam lập tức trở nên khó coi, nàng lạnh lùng nói: “Đừng có thấy người sang bắt quàng làm họ với ta, hạng người như ngươi ta thấy nhiều rồi.”

Gã nam tử ẻo lả từng châm chọc Phục Tiêu Mị vừa thấy sắc mặt Phục Thắng Nam, liền biết nàng và Ninh Thành có hiềm khích, bèn vội vàng đổ thêm dầu vào lửa: “Tên Ninh Thành kia ỷ vào việc quen biết Tiêu Mị sư đệ, mấy ngày trước đã chặn đường ta và Hạm Thụy sư muội, còn yêu cầu nàng giúp đỡ kiếm cho hai suất tham gia tuyển chọn đệ tử Lạc Hồng Kiếm Tông.”

“Ta biết ngay mà, đúng là loại vô liêm sỉ cực điểm.” Phục Thắng Nam trừng mắt nhìn Lương Khả Hinh, buông lời châm chọc.

Khuôn mặt Lương Khả Hinh đỏ bừng, tức đến mức tay chân run rẩy. Nàng không chút do dự lấy tấm ngọc bài ra, đặt vào tay Tầm Hạm Thụy rồi nói: “Đa tạ Tầm sư tỷ đã chiếu cố, hiện tại muội xin trả lại tấm ngọc bài này cho tỷ.”

Sắc mặt Tầm Hạm Thụy không đổi, vẫn mỉm cười đưa ngọc bài lại cho Lương Khả Hinh: “Lương sư muội, Ninh Thành là người rất tốt, cũng là bạn của ta. Hơn nữa bây giờ muội cũng là bạn của ta rồi, ta giúp bạn mình kiếm hai tấm ngọc bài báo danh, muội lại muốn trả lại, chẳng lẽ là khinh thường người bạn này sao?”

Lương Khả Hinh phiêu bạt bên ngoài đã lâu, hiển nhiên hiểu rõ ý tứ của Tầm Hạm Thụy. Sắc mặt nàng dần bình tâm lại, vội vàng nói: “Đa tạ Tầm sư tỷ, có thể kết giao với một người bạn như tỷ thật sự là vinh hạnh của muội. Muội cứ ngỡ sư tỷ vì nể mặt người khác mới giúp đỡ, nếu không phải vậy thì muội yên tâm rồi.”

Tầm Hạm Thụy thản nhiên cười nói: “Muội cứ yên tâm, là ta tự nguyện giúp đỡ. Nếu muội cảm thấy nợ ân tình thì cứ coi như muội và Ninh Thành nợ ta một cái nhân tình đi...”

“Hừ...” Phục Thắng Nam thấy Tầm Hạm Thụy chẳng nể mặt mình chút nào, sắc mặt sa sầm, xoay người bỏ đi, rõ ràng là đang rất khó chịu.

Tầm Hạm Thụy không để tâm, chỉ dặn dò Lương Khả Hinh: “Cố gắng lên nhé. Đúng rồi, sao ta không thấy Ninh Thành tới đây?”

“À, Ninh Thành đi ra ngoài có chút việc, một lát nữa chắc huynh ấy sẽ tới.” Lương Khả Hinh vội vàng đáp.

“Được rồi, vậy hai người hãy cố gắng gia nhập Lạc Hồng Kiếm Tông nhé, ta đi trước đây.” Nói xong, Tầm Hạm Thụy liền rời đi theo hướng của Phục Thắng Nam.

Gã nam tử tu vi Nguyên Hồn tầng thứ năm đi cùng Tầm Hạm Thụy bỗng nhiên lên tiếng: “Lần này Thắng Nam sư muội có lẽ giận thật rồi.”

Tầm Hạm Thụy mỉm cười đáp: “Không đâu, tính Thắng Nam mau giận cũng mau quên, đây cũng chẳng phải lần đầu tỷ ấy như vậy.”

“Hạm Thụy sư muội, thật ra hai tu sĩ Huyền Dịch kia chẳng đáng nhắc tới, hà tất gì vì bọn họ mà làm nảy sinh xích mích với tỷ muội của mình chứ...” Nam tử trẻ tuổi cười nói, giọng điệu đầy vẻ nịnh bợ.

Tầm Hạm Thụy chỉ khẽ cười, không trả lời câu hỏi của gã. Nàng và Phục Thắng Nam chỉ là bạn bè, tỷ muội, nếu chuyện gì cũng phải nhìn sắc mặt đối phương mà làm thì nàng còn tu luyện làm gì nữa? Tính cách nàng vốn ngoài mềm trong cứng, tuyệt đối sẽ không để các yếu tố bên ngoài ảnh hưởng đến hành động của bản thân.

“Thế này đi, để ta đi khuyên nhủ Thắng Nam.” Gã nam tử trẻ tuổi đi bên cạnh Tầm Hạm Thụy lại cười nói một câu, rồi rảo bước đuổi theo.

......

“Thắng Nam sư muội, Hạm Thụy cũng không phải cố ý đâu, muội đừng để bụng.” Nam tử trẻ tuổi nhanh chóng đuổi kịp Phục Thắng Nam đang đi chậm phía trước.

Phục Thắng Nam mặt mày vẫn còn vẻ khó chịu: “Hạm Thụy cũng thật là, rõ ràng biết muội ghét cay ghét đắng tên kia mà vẫn ra tay giúp đỡ...” Nói đến đây, nàng chợt nhớ ra điều gì, quay sang nhìn nam tử vừa đuổi tới: “Ôn sư huynh, lát nữa Ninh Thành sẽ tham gia tuyển chọn đệ tử, huynh có thể tìm người giúp muội xử lý hắn không? Dù sao thi đấu trên lôi đài, giết chết hắn cũng chẳng ai dám nói gì.”

“Muội muốn giết hắn sao?” Nam tử trẻ tuổi cũng kinh ngạc nhìn Phục Thắng Nam. Hắn tuy khó chịu với Ninh Thành nhưng cũng chỉ định dạy cho một bài học, chứ chưa từng nghĩ đến việc giết người.

“Đúng vậy, muội nhất định phải giết hắn. Cứ nhìn thấy hắn là muội lại thấy chướng mắt, muội thực sự không hiểu nổi tại sao Hạm Thụy lại đi giúp hạng người như thế, tức chết muội mất.” Giọng điệu Phục Thắng Nam đầy vẻ hằn học.

Nam tử trẻ tuổi bỗng nhiên cười nói: “Một tu sĩ Huyền Dịch trung kỳ, đối với ta mà nói chỉ như một con kiến. Nếu Thắng Nam sư muội đã muốn xử lý hắn, ta sẽ sắp xếp một chút, đảm bảo hắn sẽ biến mất khỏi thế gian này một cách đường đường chính chính.”

“Vậy thì đa tạ Ôn sư huynh.” Phục Thắng Nam lập tức ném cho gã một ánh mắt đầy tình tứ.

......

Khi Ninh Thành đuổi tới Kiếm Thạch của Lạc Hồng Kiếm Tông, cuộc tuyển chọn đệ tử đã bắt đầu. Trên phiến Kiếm Thạch khổng lồ, tu sĩ đứng đông nghịt như nêm cối. Ba mươi tòa lôi đài thi đấu sừng sững giữa Kiếm Thạch, xung quanh mỗi lôi đài đều có vô số tu sĩ vây xem.

“Quả nhiên là một phiến Kiếm Thạch còn rộng lớn hơn cả quảng trường.” Ninh Thành thầm nhủ, hắn thật sự chưa bao giờ thấy phiến đá nào khổng lồ đến vậy. Lúc này trên Kiếm Thạch người đông nghìn nghịt, đâu đâu cũng thấy biển người nhộn nhịp.

Vài màn hình trận pháp khổng lồ được dựng lên ở những vị trí nổi bật nhất, trên đó hiển thị rõ số báo danh của các cặp đấu và số thứ tự lôi đài. Ninh Thành không dám dùng thần thức quét toàn bộ người trên Kiếm Thạch, hắn biết Lương Khả Hinh chắc chắn đã đến đây. Thần thức của hắn dừng lại trên mấy màn hình trận pháp kia, nhanh chóng tìm thấy tên mình.

Số 3000 Ninh Thành đối đầu với số 631 Ô Trác, tại lôi đài số 9.

Ninh Thành nhanh chóng chen tới cạnh lôi đài số 9, hắn không dám chậm trễ. Trên màn hình trận pháp ghi rõ, nếu quá nửa tuần trà mà không lên đài sẽ bị xử thua. Nếu cả hai cùng không đến, cả hai đều bị xử thua.

Trên lôi đài số 9 lúc này đang có hai người giao đấu, cả hai đều là tu sĩ Huyền Dịch trung kỳ, một người tầng thứ tư, một người tầng thứ sáu. Khi Ninh Thành chen được tới rìa lôi đài, tu sĩ Huyền Dịch tầng bốn đang kích hoạt một tấm phù lục oanh về phía đối thủ.

Tu sĩ Huyền Dịch tầng sáu vốn đang chiếm thế thượng phong, thấy đối phương dùng phù lục, hắn cũng không chút do dự tung ra một tấm. Hai tấm phù lục va chạm gây ra một tiếng nổ mạnh, nhưng ngay trong làn khói bụi, tu sĩ tầng sáu lại âm thầm phóng ra một cây phi châm.

Thần thức của Ninh Thành rất mạnh, hắn nhìn thấy rõ mồn một. Tu sĩ Huyền Dịch tầng bốn bị phi châm ám toán, tức khắc ngã gục trên lôi đài, hơi thở thoi thóp. Ninh Thành thầm nghĩ, món vũ khí này khá giống với Thất Diệu Băng Châm mà hắn từng sử dụng.

“Số 913 Ấn Vĩnh thắng! Trận tiếp theo: số 3000 Ninh Thành đối đầu số 631 Ô Trác...” Vị tu sĩ chủ trì lôi đài lập tức hô lớn.

Đề xuất Voz: Nocturne - Một Kí Ức Đẹp
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN