Chương 418: Xích Tinh kiếm phái xong đời

“Ầm ầm......” Những tiếng nổ trầm đục liên tiếp vang lên.

“Đại trận phong sơn của Lạc Hồng Kiếm Tông đã mở...”

Đám tu sĩ đang vây quanh bên ngoài Lạc Hồng Kiếm Tông nhao nhao lùi lại phía sau, ai nấy đều hiểu rõ điều này có ý nghĩa gì. Hộ sơn đại trận hoàn toàn hạ xuống chính là phong sơn, mà phong sơn cũng đồng nghĩa với việc ân oán tạm thời chấm dứt.

Một khi có kẻ tấn công đại trận phong sơn, đó chính là lời tuyên chiến không chết không ngừng. Nếu Lạc Hồng Kiếm Tông không muốn nhận lấy kết cục thảm khốc đó, họ buộc phải phái người ra ngoài thương lượng điều kiện, hay nói cách khác là phải ngậm đắng nuốt cay quỳ xuống cầu hòa. Lúc này, bất kể điều kiện gì cũng phải đáp ứng, bằng không trận phá tông vong.

Ngược lại, nếu sau khi bị tấn công đại trận phong sơn mà tông môn không phái người cầu hòa, trái lại còn chủ động mở trận môn, điều đó có nghĩa là đôi bên chính thức bước vào cuộc chiến sinh tử một mất một còn.

Khoảnh khắc đại trận phong sơn của Lạc Hồng Kiếm Tông mở ra, tu sĩ cả bên trong lẫn bên ngoài đều im phăng phắc. Tuy nhiên, chẳng ai cho rằng cuộc chiến sinh tử này sẽ gây ra ảnh hưởng gì to tát, bởi lẽ Lạc Hồng Kiếm Tông vốn đã như ráng chiều sắp tắt, đối mặt với tu sĩ Hóa Đỉnh thì tuyệt đối không có khả năng phản kháng.

Ninh Thành ra hiệu cho bọn người Chương Khiêm không cần xuất trận, cứ đứng ở cạnh cửa trận pháp, tùy thời chuẩn bị dựa vào đại trận để phòng thủ. Sau đó, hắn một mình bước ra ngoài hộ sơn đại trận, ánh mắt lạnh lùng quét qua đám tu sĩ đang vây quanh.

Lần này tu sĩ kéo đến ít nhất cũng phải vài trăm người, hơn nữa tu vi kém nhất cũng còn lợi hại hơn cả Ly Duyên – người có tu vi cao nhất Lạc Hồng Kiếm Tông hiện tại (trừ hắn ra).

“Lạc Hồng Kiếm Tông ta đã phong sơn, vậy mà vẫn có kẻ dám đè đầu cưỡi cổ, chẳng lẽ Lạc Hồng Kiếm Tông ta là quả hồng mềm, muốn nắn thế nào thì nắn sao?” Ninh Thành quét mắt nhìn quanh một lượt, ngữ khí vô cùng hờ hững và bình thản.

Ngay khi tất cả mọi người đều cho rằng Ninh Thành đang muốn xuống nước nhận sai vì dùng giọng điệu nhẹ nhàng như vậy, hắn bỗng nhiên quát lớn: “Vừa rồi là con súc sinh nào tấn công đại trận phong sơn của Lạc Hồng Kiếm Tông ta? Cút ra đây cho lão tử!”

Đám người xung quanh ngẩn ngơ. Chuyện này không đúng lắm. Chỉ là một tu sĩ Tích Hải Cảnh, sao lại dám ngông cuồng đến mức này? Chẳng lẽ là đang cố tỏ ra mạnh mẽ để che giấu sự sợ hãi bên trong?

Thấy ánh mắt của Ninh Thành quét tới, Nguyên Cầm của Huyền Quang thương hội vội vàng lên tiếng: “Huyền Quang thương hội ta chỉ là nghe nói có tán tu muốn tấn công Lạc Hồng Kiếm Tông, nên mới tới xem tông môn có cần chúng ta giúp đỡ gì không.”

Huyền Quang thương hội lần này đến hai vị tu sĩ Hóa Đỉnh cùng ba vị Tích Hải Cảnh. Lời của Nguyên Cầm, Ninh Thành đương nhiên hiểu rõ. Tuy không nói thẳng là tới tống tiền, nhưng ý tứ trong lời nói đã bộc lộ tất cả. Đó là: Lạc Hồng Kiếm Tông các người đến cả tán tu cũng có thể bắt nạt tận cửa, chúng ta tuy không đánh vào hộ sơn đại trận nhưng cũng chẳng nể nang gì các người. Nếu Lạc Hồng Kiếm Tông chịu nộp ra chút lợi ích, chúng ta có thể đứng ngoài khoanh tay đứng nhìn.

Ninh Thành đảo mắt qua một lượt, ngoại trừ Nguyên Cầm chủ động giải thích, các tông môn khác ngay cả lời cũng lười nói. Họ không giống Nguyên Cầm, người đã từng chứng kiến Ninh Thành ra tay nên có phần kiêng dè, còn những kẻ khác chẳng mảy may coi hắn ra gì.

Ninh Thành không buồn đôi co với Nguyên Cầm hay các tông môn còn lại, hắn dồn ánh mắt căm hận vào đám người Xích Tinh Kiếm Phái. Hắn đã sớm biết kẻ ra tay tấn công chính là người của môn phái này.

“Ha ha......” Một tu sĩ trông gầy gò như người bệnh của Xích Tinh Kiếm Phái bỗng cười lớn: “Chính lão phu đã tấn công hộ sơn đại trận của Lạc Hồng Kiếm Tông các ngươi đấy, thì đã sao nào? Thụy Bạch Sơn chém giết tu sĩ Hóa Đỉnh của Xích Tinh Kiếm Phái ta, còn tiểu súc sinh ngươi lại vu khống đệ tử Khương Tuấn của ta...”

Ninh Thành chẳng đợi lão già bệnh tật này nói hết câu, thân hình đã hóa thành một đạo tàn ảnh lao vút tới: “Đã như vậy, ngươi đi chết đi!”

Ninh Thành đã sớm ngứa mắt với lão già này, đó chính là Đường Quang Hi của Xích Tinh Kiếm Phái, tu vi Hóa Đỉnh tầng thứ ba. Hôm nay lão ta dám ra tay công kích hộ sơn đại trận, Ninh Thành đã quyết tâm dùng lão để lập uy.

“Tìm chết...” Thấy một tu sĩ Tích Hải Cảnh như Ninh Thành lại dám chủ động khiêu chiến một cao thủ Hóa Đỉnh tầng ba như mình, Đường Quang Hi tức đến mức khuôn mặt trắng bệch đỏ bừng lên. Lão vung tay phóng ra bảy đạo hỏa châu hư ảo đánh thẳng về phía Ninh Thành, trong nháy mắt đã biến không gian xung quanh thành một biển lửa rực cháy.

Trong mắt những người đứng xem, Ninh Thành và Đường Quang Hi đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó chỉ là một khối hỏa cầu khổng lồ tỏa ra nhiệt độ kinh người. Cái nóng đó tạo cảm giác như thể ngay cả không gian cũng sắp bị thiêu rụi, dù đó chỉ là ảo giác.

“Ai...” Một mỹ phụ của Tinh La Phủ thở dài: “Đường trưởng lão thật hẹp hòi, đối phó với một tu sĩ Tích Hải Cảnh mà đến cả thất mai Nam Hỏa Châu cũng mang ra dùng.”

Khi biết tu sĩ Tích Hải Cảnh này là Ninh Thành, trong lòng bà ta có chút áy náy. Dù sao Ninh Thành cũng từng cứu người của Tinh La Phủ, mà hiện tại Tinh La Phủ lại cùng đám người này tới đây thừa nước đục thả câu. Nhưng trong tình cảnh này bà ta cũng không thể ra mặt, bởi đâu phải chỉ mình Tinh La Phủ đến đây.

Bảy viên Nam Hỏa Châu bao vây lấy Ninh Thành, hắn lập tức cảm thấy toàn thân như bị nướng chín. Cho đến lúc này, Ninh Thành mới tế ra trường thương, khó khăn lắm mới ngăn được bảy đạo hỏa châu kia. Trường thương hóa thành một con hắc long quấn chặt lấy bảy viên Nam Hỏa Châu. Dù vậy, Ninh Thành vẫn không nhịn được mà thở dốc, dường như hơi nóng từ hỏa châu khiến hắn không thể chịu đựng nổi.

“Tiểu súc sinh cũng có chút bản lĩnh đấy, vừa thăng cấp Tích Hải Cảnh đã tưởng mình là thiên hạ đệ nhất rồi sao? Hôm nay lão phu sẽ cho ngươi thấy thế nào là nhân ngoại hữu nhân...”

Đường Quang Hi nói vậy, nhưng trong lòng cũng kinh hãi khôn cùng. Lão không ngờ Ninh Thành chỉ với tu vi Tích Hải Cảnh mà lại có thể ngăn cản được thất mai Nam Hỏa Châu của mình, chuyện này quả thực quá đỗi rợn người. Nghĩ đến mấy năm trước Ninh Thành còn là một tu sĩ Huyền Đan, giờ đã là Tích Hải Cảnh, sát ý muốn trừ khử Ninh Thành trong lòng Đường Quang Hi càng thêm mãnh liệt. Lão quyết định sau khi giết chết Ninh Thành phải thu xác hắn đi ngay. Tên tu sĩ này tuyệt đối đang nắm giữ bí mật lớn, nếu không có đại bí mật thì tốc độ tu luyện này hàng vạn năm qua ở Thiên Châu cũng chẳng có mấy người làm được.

Ngọn lửa từ bảy viên Nam Hỏa Châu bỗng nhiên bùng lên dữ dội, như một mặt trời vừa được tiếp thêm vô vàn nhiên liệu, ánh lửa chói lòa đến mức những kẻ tu vi thấp ngay cả thần thức cũng không thể xuyên qua được.

Dưới sự thiêu đốt đó, khí thế của Ninh Thành ngày càng suy sụp, hắc long do thương ý hóa thành rốt cuộc không còn quấn nổi bảy viên hỏa châu nữa, hắc khí nháy mắt lịm dần. Hắc khí yếu đi, hơi thở của Ninh Thành cũng trở nên thoi thóp.

Nhìn thấy Ninh Thành đang thoi thóp giữa vòng vây hỏa châu, Đường Quang Hi nở nụ cười dữ tợn, vung tay phóng thêm một đạo hồng quang. Đạo hồng quang này vừa bay ra đã hóa thành hai, rồi từ hai hóa thành bốn, lao thẳng về phía Ninh Thành. Đây cũng là một trong những pháp bảo thành danh của lão – Ly Diễm Phân Kiếm Quang. Linh căn chủ đạo của lão là hỏa thuộc tính, nên pháp bảo và chiêu thức tấn công đều mang hệ hỏa.

Ninh Thành dường như biết mình đã đến dồn vào đường cùng, hắn lại vung tay lên, mười hai đạo phủ quang (ánh rìu) được phóng ra. Năm đạo phủ quang chặn lại Ly Diễm Phân Kiếm Quang, bảy đạo còn lại gia cố thêm cho con hắc long đang kiệt quệ, vừa vặn ngăn được đòn tấn công của Đường Quang Hi.

Đường Quang Hi trong lòng kinh hãi, vốn định đánh nhanh thắng nhanh, không ngờ Ninh Thành lại dai dẳng như vậy, vẫn còn có thể ngăn được kiếm quang của lão. Đây tuyệt đối không phải là việc mà một tu sĩ Tích Hải Cảnh có thể làm được. Tuy nhiên, khi nhìn thấy mồ hôi vã ra như tắm trên mặt Ninh Thành, lão khẽ thở phào, xem ra Ninh Thành đã là nỏ mạnh hết đà, chỉ cần thêm một kích nữa là chắc chắn sẽ bỏ mạng.

Không chỉ Đường Quang Hi, mà những tu sĩ đứng xem xung quanh cũng bắt đầu lộ vẻ thèm khát. Ninh Thành thăng tiến nhanh như vậy, nếu nói không có bí mật thì chẳng ai tin. Nếu đợi Đường Quang Hi giết Ninh Thành xong, bọn họ e là đến cả nước canh cũng chẳng được uống. Đừng nhìn đám người này bây giờ chưa tấn công Lạc Hồng Kiếm Tông, đó là bởi họ biết chỉ cần Đường Quang Hi giết được Ninh Thành, sẽ có kẻ làm tiên phong. Loại chuyện đắc tội với người khác này, cứ để Xích Tinh Kiếm Phái gánh vác trước. Dù sao Thụy Bạch Sơn của Lạc Hồng Kiếm Tông vẫn chưa chết, mọi người chừa lại một đường lui vẫn tốt hơn.

Hiện tại Đường Quang Hi đánh với Ninh Thành đến mức này mà vẫn chưa giết được hắn, đã khiến một số kẻ bắt đầu rục rịch ý đồ khác.

Sát ý xung quanh bùng lên, một cao thủ như Đường Quang Hi lập tức cảm nhận được, lão biết mình phải nhanh chóng giải quyết Ninh Thành trong thời gian ngắn nhất.

Ngay khi Đường Quang Hi định tung ra đòn sát thủ, bỗng nhiên có thêm sáu đạo phủ quang nữa đánh về phía lão. Sáu đạo phủ quang hình thành nên sáu đường quỹ đạo khác nhau, mang theo một khí thế thảm kh liệt, chém tan mọi thứ xung quanh rồi dung hợp lại thành một, bổ thẳng xuống đầu Đường Quang Hi.

Không ổn, tiểu súc sinh này chơi kế, hắn vẫn chưa dốc hết toàn lực!

Đường Quang Hi nháy mắt hiểu ra, lão không kịp suy nghĩ nhiều liền tế ra một chiếc đồng chung (chuông đồng) khổng lồ để phòng ngự. Giờ phút này, lão mới nhận ra tu vi của Ninh Thành căn bản không hề kém cạnh mình.

“Đương... Đương... Đương...”

Phủ quang chém vào đồng chung, phát ra những âm thanh bi tráng thê lương như tiếng chuông tang, khiến hai vị tu sĩ Hóa Đỉnh định thừa cơ xông lên cũng phải khựng lại.

Chân nguyên cuồng bạo ập tới như muốn xé rách kinh mạch, Đường Quang Hi liên tục phun ra mấy ngụm máu tươi. Lúc này lão mới bàng hoàng nhận ra Ninh Thành không những thực lực ngang ngửa mình, mà thậm chí còn cường hãn hơn rất nhiều.

Đường Quang Hi giờ đây chỉ còn một ý niệm duy nhất: nhanh chóng lùi lại, sau đó gọi người vây đánh tiểu súc sinh này. Lão có chút hối hận vì đã phóng đi Ly Diễm Phân Kiếm Quang, nếu không lão đã có thể dựa vào nó để thoát khỏi phạm vi chiến đấu của hai người. Tuy nhiên, lão vẫn tin rằng mình có thể rút lui an toàn.

Thế nhưng, ngay khi ý nghĩ đó vừa lóe lên, Niết Bàn Thương – vốn đang yếu ớt chống đỡ bảy viên Nam Hỏa Châu – bỗng nhiên lột xác, hóa thành một con hắc long dũng mãnh, xé toạc khoảng không giữa hai người, đâm thẳng vào mi tâm của Đường Quang Hi.

Áp lực kinh người cùng sát khí sắc lẹm từ thương ý truyền đến, Đường Quang Hi kinh hãi phát hiện ra với tu vi Hóa Đỉnh tầng ba của mình, lão lại không thể hóa giải được đạo sát khí này. Một thương quá mạnh, tâm hồn Đường Quang Hi như muốn vỡ vụn. Lão điên cuồng vặn vẹo thân thể, nỗ lực thoát khỏi đạo thương ý đang khóa chặt lấy mình.

“Phập...”

Dù Đường Quang Hi đã cố hết sức né tránh, Niết Bàn Thương vẫn đâm xuyên qua hông lão, mang theo một vệt máu tươi. Đường Quang Hi thở phào một hơi, lão biết mình vừa thoát chết trong gang tấc, thậm chí trong lòng còn dấy lên chút tự hào. Trước một thương ý đáng sợ như vậy mà lão vẫn có thể thoát được, không để nó đâm xuyên mi tâm, quả là chuyện đáng để hãnh diện. Lão dám khẳng định, mình chưa bao giờ gặp phải đạo thương ý nào khủng khiếp đến thế.

“Phập phập phập...”

Liên tiếp sáu vệt máu nữa bắn ra từ cơ thể Đường Quang Hi, niềm vui sướng vừa rồi của lão lập tức đông cứng lại. Lão trơ mắt nhìn thân thể mình bị sáu lưỡi rìu nhỏ cắt thành bảy đoạn, đến lúc này mới hiểu ra rìu của Ninh Thành không phải mười tám chiếc, mà là hai mươi bốn chiếc.

Đồng thời lão cũng nhận ra, hóa ra phát thương vừa rồi của Ninh Thành vốn dĩ chẳng hề định đâm xuyên mi tâm của lão.

Xích Tinh Kiếm Phái... xong rồi. Đó là ý niệm cuối cùng của lão.

Đề xuất Ngôn Tình: Sau Khi Không Ngừng Tìm Đường Chết, Ta Trở Thành Đế Tôn Vạn Người Mê
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN