Chương 651: Tiến vào Vịnh Dạ vực
Ba tháng sau, Ninh Thành đứng ở bên ngoài Vĩnh Dạ Vực. Theo suy đoán của hắn, Vĩnh Dạ Vực hẳn phải giống như Vô Căn Hắc Thành, chỉ là một thành thị lơ lửng giữa hư không mà thôi. Thế nhưng sau khi đến đây, Ninh Thành mới biết mình đã lầm to. Nơi này đâu chỉ là một thành phố? Đây căn bản là một tinh lục.
Đứng từ bên ngoài Vĩnh Dạ Vực, Ninh Thành có thể cảm nhận được khí thế bàng bạc to lớn tỏa ra. Nhìn từ xa, bên trong hộ trận của Vĩnh Dạ Vực là những điểm đèn đuốc lấp lánh. Ninh Thành bỗng có chút thẫn thờ, hắn giống như nhìn thấy cảnh đêm của Giang Châu, cũng là những ánh đèn lung linh như vậy. Nhưng nơi này cách Giang Châu tới vô số ức vạn dặm. Nghĩ đến Giang Châu, hắn lại nhớ đến Nhược Lan, chẳng biết muội muội Nhược Lan đi cùng hắn giờ này có được bình an hay không.
Ninh Thành nhanh chóng thu hồi cảm xúc. Trong vũ trụ mênh mông này, muốn làm được những việc mình muốn, trước tiên thực lực phải đủ mạnh. Mà hiện tại, thực lực của hắn vẫn còn kém quá xa.
Phía trước Vĩnh Dạ Vực là một quảng trường trống trải vô tận. Theo Ninh Thành thấy, quảng trường này thậm chí còn lớn hơn cả quảng trường bên ngoài Trung Thiên Tinh Lục, nó nối liền trực tiếp vào Vĩnh Dạ Vực.
Ninh Thành cẩn thận đáp xuống quảng trường. Hắn vừa hạ chân xuống, dưới chân liền dâng lên từng luồng bạch mang. Ninh Thành kinh hãi, đang định bỏ chạy thì hai bóng người đã bay tới.
“Ngươi lần đầu đến Vĩnh Dạ Vực sao?” Tu sĩ vừa tới nhìn chằm chằm Ninh Thành hỏi.
Ninh Thành lúc này đã sớm phản ứng lại, bạch mang vừa rồi hẳn là do khống trận trên quảng trường gây ra. Những tu sĩ tới đây trước đó chắc chắn đều có ngọc bài khống trận hoặc thứ gì tương tự, trên người hắn không có nên trận pháp mới phát động. Khi thần thức của Ninh Thành thẩm thấu xuống quảng trường, quả nhiên thấy được từng đạo trận văn. Xem ra suy đoán của hắn không sai.
Lúc này, có hơn mười đạo thần thức quét tới, dừng lại trên người Ninh Thành. Trong đó có những đạo thần thức cực mạnh, tuyệt đối vượt qua tu vi Thiên Vị cảnh.
Ninh Thành hít vào một hơi, ôm quyền nói: “Ta không phải lần đầu đến Vĩnh Dạ Vực, ta là người của Túc gia. Trước đó ở bên ngoài tìm kiếm tài nguyên tu luyện, vì gặp phải nguy hiểm nên đã làm mất một chiếc nhẫn trữ vật.”
Nhẫn đã mất thì chắc chắn đồ đạc bên trong chẳng còn gì, bao gồm cả trận bài. Nghe thấy Ninh Thành không phải lần đầu đến, lại còn là người nhà họ Túc, hai tu sĩ kia lập tức tỏ vẻ phiền chán. Một người nói với Ninh Thành: “Đã vậy thì ngươi tự đi làm lại trận bài đi.”
Nói xong, hai người lười để ý tới Ninh Thành nữa, nhanh chóng rời đi. Những đạo thần thức quét lên người hắn cũng tản ra, hiển nhiên chuyện mất nhẫn, mất trận bài không chỉ mình Ninh Thành gặp phải.
Ninh Thành thở phào nhẹ nhõm, xem ra ở Vĩnh Dạ Vực, Túc gia vẫn có địa vị nhất định. Trong ngọc giản mà nữ tu Túc gia đưa cho hắn trước đó không hề giới thiệu về chuyện ngọc bài trận pháp khi lần đầu đến Vĩnh Dạ Vực. Không biết là nàng ta cố ý xóa đi hay là không nghĩ tới chuyện này.
Ninh Thành đi tới đại sảnh bên cạnh quảng trường, dễ dàng nhìn thấy một tấm bảng lớn: “Làm ngọc bài khống trận Vĩnh Dạ Vực”.
Trước khi đi làm ngọc bài, Ninh Thành cố ý quan sát một chút. Hắn nhận ra nơi này gọi là đại sảnh làm ngọc bài, nhưng thực chất giống một tửu lâu hơn. Một số tu sĩ vừa uống linh trà hoặc linh tửu vừa trò chuyện, số khác lại đang tiến hành giao dịch. Tuy nhiên, Ninh Thành phát hiện ra tinh tệ thông dụng ở tứ đại tinh không thì ở đây không ai dùng. Phần lớn tu sĩ đều dùng tinh thạch tinh không, một số ít dùng Vĩnh Vọng Đan.
“Ơ, sao lại là ngươi?”
Ngay khi Ninh Thành định đi làm ngọc bài, một giọng nói kinh ngạc gọi hắn lại. Ninh Thành quay đầu lại, nhận ra nữ tu này chính là một trong ba người hắn gặp trước đó.
“Ninh Thành chào sư tỷ.” Ninh Thành vừa mới mạo nhận là người nhà họ Túc, giờ người thật đã tới, hắn vội vàng chào hỏi.
“Hóa ra ngươi tên là Ninh Thành à. Ngươi biết tiểu thư chúng ta đại hôn nên cố ý tới chúc mừng sao?” Nữ tu này tính tình khá cởi mở, thấy Ninh Thành ở đây liền mặc định hắn đến dự đám cưới.
Khi Ninh Thành vừa tới, có rất nhiều thần thức khóa chặt hắn khiến hắn cảm nhận được sự nguy hiểm của Vĩnh Dạ Vực. Nghe nữ tu nói tiểu thư nhà họ đại hôn, Ninh Thành lập tức thuận theo: “Đúng vậy, ta ở bên ngoài nghe nói chuyện này nên vội vàng trở về, hy vọng vẫn còn kịp.”
Trong lòng hắn thầm cảm thấy may mắn, chuyện này thật sự quá trùng hợp, hắn vừa tới Vĩnh Dạ Vực thì tiểu thư Túc gia lại đại hôn.
“Tự nhiên là kịp rồi. Ta ở đây để đón khách, ngươi cứ vào trước đi, ta còn phải chờ một lát nữa.” Nghe nói Ninh Thành tới tặng lễ, ngữ khí của nữ tu liền trở nên nhẹ nhàng hơn.
Ninh Thành thừa cơ nói: “Ta vừa mới về, chưa có thiệp mời, cũng không biết sư tỷ xưng hô thế nào.”
Nữ tu cười khanh khách, lấy ra một tấm thiệp mời đưa cho Ninh Thành: “Ta tên Cát Mẫn. Đây là thiệp mời, ngươi cứ cầm lấy mà vào, ta còn phải đón người.”
Ninh Thành dùng thần thức quét qua thiệp mời, liền biết nữ tu đưa ngọc giản cho mình trước đó tên là Túc Bạch Kiều, còn nam tử thành hôn cùng nàng tên là Đoàn Càn Thái.
“Đa tạ Cát Mẫn sư tỷ. Chỉ là ta vừa trở lại Vĩnh Dạ Vực, vẫn chưa có ngọc bài khống trận...” Ninh Thành trên người có một ít Tinh Nguyên tinh thạch, nhưng hắn nhìn qua thì thấy độ tinh thuần không cao lắm. Còn Vĩnh Vọng Đan thì hắn không có lấy một viên. Đợi lát nữa kiểu gì cũng phải tặng lễ, chi bằng nhờ Cát Mẫn giúp đỡ luôn.
“Chút chuyện nhỏ này không cần phải đi mua đâu, chỗ ta còn dư đây.” Vừa nói, Cát Mẫn đã lấy ra một chiếc ngọc bài nhét vào tay Ninh Thành: “Ngọc bài này không ký danh, sau này nhớ kỹ hễ trở lại Vĩnh Dạ Vực thì lấy ra là được.”
Dù Ninh Thành coi như là khách, nhưng trong mắt Cát Mẫn, hắn hiển nhiên là một vị khách không mấy quan trọng. Sau khi đưa ngọc bài cho hắn, nàng liền vội vã rời đi.
Ninh Thành treo ngọc bài bên hông, khi bước lên quảng trường lần nữa, bạch mang dưới chân quả nhiên không còn xuất hiện. Hắn thở phào, dù sao thì cửa ải đầu tiên vào Vĩnh Dạ Vực cũng đã vượt qua êm đẹp. Từ giờ hắn cũng là người của Vĩnh Dạ Vực, sẽ không có ai tùy tiện đến thẩm vấn hắn nữa.
...
Đi dọc theo quảng trường hư không rộng lớn vào sâu trong Vĩnh Dạ Vực, Ninh Thành mới nhận ra mình quên hỏi Cát Mẫn xem Túc gia nằm ở vị trí nào. Vĩnh Dạ Vực không phải là một thành phố đơn thuần, mà là một vùng đất giống như tinh lục. Nơi này có thành thị, có bảo lũy, còn có cả các môn phái và thế lực khác nhau.
Ninh Thành giữ một tu sĩ Tinh Kiều cảnh lại, lấy ra một viên Ngọc Hành Đan nói: “Bằng hữu, ngọc giản bản đồ Vĩnh Dạ Vực của ta bị mất, ngươi có không? Đổi cho ta một cái.”
Tu sĩ kia thấy là Ngọc Hành Đan – đan dược Tinh Hà cấp bốn, liền không chút do dự lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Ninh Thành, cầm lấy đan dược rồi quay người đi thẳng.
Dùng một viên Ngọc Hành Đan để đổi lấy một miếng ngọc giản Vĩnh Dạ Vực phổ thông, không phải bị ngốc thì là gì? Tuy nhiên, tu sĩ kia đi chưa được bao xa đã tỉnh ngộ lại. Dù ngọc giản có mất thì cũng đâu đến mức dùng đan dược quý giá thế này để đổi? Những nơi bán ngọc giản trong Vĩnh Dạ Vực thiếu gì?
Hắn lập tức hiểu ra, tu sĩ vừa rồi chắc chắn là lần đầu đến Vĩnh Dạ Vực. Những kẻ mới đến như vậy, chỉ cần tu vi không cao thì đều là “dê béo” để người ta vặt lông.
...
Ninh Thành quét thần thức qua ngọc giản, lúc này mới biết Túc gia nằm trong Vĩnh Dạ Thành – thành thị lớn nhất của Vĩnh Dạ Vực. Theo phạm vi được vẽ trên ngọc giản, Vĩnh Dạ Thành không nghi ngờ gì chính là đệ nhất đại thành, nằm ở vị trí gần quảng trường Vĩnh Dạ nhất.
Theo phương vị chỉ dẫn, chỉ trong thời gian ngắn ngủi một nén nhang, Ninh Thành đã tới bên ngoài Vĩnh Dạ Thành. Thành phố này không có tường thành, chỉ có từng lớp từng lớp trận pháp phòng ngự.
Sau khi vào thành, dưới ánh sáng của Minh Quang trận pháp, từ xa đã có thể nhìn thấy hai bên đường treo đầy những bảng hiệu đỏ rực rỡ, đều là những lời chúc mừng đám cưới của Túc Bạch Kiều nhà họ Túc. Ninh Thành thầm hiểu, Túc gia ở Vĩnh Dạ Thành, thậm chí là ở Vĩnh Dạ Vực, có địa vị không hề nhỏ.
Người trên đường không quá đông, nhưng thần thức của Ninh Thành chỉ quét nhẹ qua đã thấy vài vị cường giả Thiên Vị cảnh. Hắn vội vàng thu hồi thần thức, không dám tùy tiện quét loạn nữa.
Đi dọc theo đại lộ Vĩnh Dạ chừng vài dặm, một cổng lầu hào hoa khí phái hiện ra trước mắt Ninh Thành. Trên cổng lầu viết mấy chữ lớn “Vĩnh Dạ Túc Gia”, thể hiện rõ địa vị và uy thế của gia tộc này.
Cổng lớn Túc gia tràn ngập không khí vui tươi, bốn tu sĩ Thiên Mệnh cảnh chia làm hai bên đón khách. Bốn người này, tu vi bất kỳ ai cũng không kém gì Ninh Thành.
Ninh Thành lấy thiệp mời ra, tiến lên nói: “Ta tới tham gia hôn lễ của Bạch Kiều sư tỷ.”
“Mời quý khách vào trong.” Bốn vị Thiên Mệnh cảnh đồng thời khom người hành lễ với Ninh Thành, sau đó chỉ tay vào cửa nội viện.
Lễ vật mà Ninh Thành chuẩn bị sẵn nhất thời không có cách nào đưa ra, bởi vì bốn tu sĩ tiếp khách này căn bản không có ý định nhận lễ. Hắn đành từ bỏ ý định tặng quà, bước vào đại môn.
Vừa vào cửa nội viện, liền có một nữ hầu tiến tới khom người dẫn đường. Lúc này lại có một tu sĩ khác cầm thiệp mời đi tới, bốn người kia cũng khom người mời vào, tương tự cũng có một nữ tu khác dẫn đường cho vị đó.
Ninh Thành để ý thấy tu sĩ đi sau này cũng không hề tặng lễ. Vị khách đó có tu vi Thiên Vị cảnh, Ninh Thành giả bộ nhường nhịn, dừng bước để vị Thiên Vị cảnh kia đi trước.
Ninh Thành dừng lại, nữ hầu dẫn đường cho hắn cũng dừng lại theo. Vị tu sĩ Thiên Vị cảnh kia không biết Ninh Thành muốn đi sau để quan sát cách làm, cứ tưởng Ninh Thành là vãn bối thể hiện sự tôn trọng với trưởng bối nên còn khẽ gật đầu với hắn.
Điều khiến Ninh Thành thất vọng là nữ hầu dẫn đường không đi cùng lối với vị Thiên Vị cảnh kia. Sau khi đi được một đoạn, nàng rẽ sang một hướng khác, dẫn hắn qua một cổng vòm hình tròn, tiến vào một đại sảnh cực kỳ rộng lớn.
Nói là đại sảnh, thực ra gọi là đại điện thì chính xác hơn. Nơi này được bài trí vô cùng xa hoa, Ninh Thành liếc mắt nhìn qua, trong điện đã có gần trăm người đang ngồi. Thấy ở đây không có lấy một tu sĩ Thiên Vị cảnh nào, Ninh Thành mới hiểu ra, cùng là khách nhưng cũng có sự phân biệt đối xử. Khách nhân Thiên Vị cảnh hiển nhiên không ngồi chung chỗ với bọn họ.
Đề xuất Tiên Hiệp: Tiên Nhân Biến Mất Về Sau