Chương 677: Cố nhân ở Mạc Y thành
Tại Vĩnh Dạ Vực, Ninh Thành cũng từng đi ngang qua Túc gia. Nhưng hiện tại, khi đứng trước địa bàn của Thủy gia, trong lòng hắn chỉ có một cảm giác duy nhất. Đó chính là nếu đem Túc gia ở Vĩnh Dạ Vực so với Thủy gia, thì chẳng khác nào đem một túp lều tranh đặt cạnh một tòa cao ốc chọc trời. Mấy chữ "Thủy gia Mạc Y Thành" hoàn toàn làm nổi bật khí thế của gia tộc này, chúng dung hợp cùng một chỗ với hộ trận, không chỉ phiêu dật mà còn bàng bạc vô cùng.
“Ninh huynh, ta tính toán tặng mười vạn Hằng Nguyên Đan, không biết ngươi định tặng cái gì đây? Ngươi cũng không thể tặng quá ít đâu, nếu không thì không vào được chính điện đâu.” Đoàn Càn Thái đứng trước cửa Thủy gia, nhỏ giọng hỏi.
Ninh Thành có chút không thể tin nổi nhìn Đoàn Càn Thái: “Đoàn huynh, ngươi tặng như vậy không phải là quá nhiều sao? Mười vạn Hằng Nguyên Đan lận đó?”
Sắc mặt Đoàn Càn Thái trở nên nghiêm túc: “Nhiêu đây chẳng thấm vào đâu cả. Ngoài mười vạn Hằng Nguyên Đan ra, ta còn định dâng lên nửa đoạn Tinh Không nguyên khí mạch nữa kìa. Những người đến Thủy gia hôm nay, ai mà không phải là bá chủ một phương? Nếu ta tặng ít quá, e rằng ngay cả cửa chính điện cũng không bước vào nổi. Huống chi, ta và Thủy gia còn có chút sâu xa.”
Ninh Thành trong lòng cười lạnh, ngươi là con rể tương lai của Thủy gia, còn Ninh Thành ta thì không phải. Tuy trong lòng khinh bỉ, nhưng ngoài mặt hắn vẫn bình tĩnh nói: “Đoàn huynh, ta là kẻ nghèo hèn, ngươi biết rõ ta không có nhiều đồ tốt như vậy. Ta định tặng một trăm vạn Vĩnh Vọng Đan thôi.”
Ninh Thành chẳng có gì nhiều, chỉ có Vĩnh Vọng Đan là dư dả. Nhưng đan dược của hắn cũng không phải là gió thổi tới, bỏ ra một trăm vạn Vĩnh Vọng Đan, hắn đã cảm thấy là quá nhiều rồi. Hắn với Thủy gia chẳng có quan hệ quái gì, chỉ là tới tham gia đại điển của một vị Vĩnh Hằng Tinh Không Đế mà thôi, còn về phần có được vào chính điện hay không, hắn chẳng mảy may để tâm.
“Ninh huynh, nếu ngươi chỉ tặng một trăm vạn Vĩnh Vọng Đan, nói không chừng ngay cả đại môn Thủy gia ngươi còn không vào nổi ấy chứ.” Đoàn Càn Thái cũng có chút cạn lời, cái gã họ Ninh này gian trá thì thôi đi, không ngờ lại còn keo kiệt như thế.
“Không sao, vậy thì ta không vào nữa, ta ở bên ngoài chờ ngươi là được.” Ninh Thành thản nhiên đáp.
Hắn không tin Đoàn Càn Thái lại làm ăn thua lỗ. Tên này bỏ ra lễ vật lớn như vậy, chắc chắn là có mục đích riêng. Hắn thì chẳng có ý đồ gì khác, bản thân hắn còn đang thiếu tài nguyên tu luyện trầm trọng, làm sao có thể đem dâng hiến cho người khác được?
Đoàn Càn Thái nhíu mày một chút: “Ninh huynh, không phải tiểu đệ nhất định bắt ngươi tặng lễ. Mà là vì chúng ta có Hệ Thần Ti liên kết, nếu ở nơi trống trải thì không sao, nhưng nơi này đâu đâu cũng là trận pháp, lại còn có rất nhiều đại năng tu sĩ. Các trận pháp che chắn sẽ gây ảnh hưởng nhất định đến Hệ Thần Ti. Huống chi, một khi bị các đại năng phát hiện ra sợi dây liên kết này, nói không chừng người ta sẽ tiện tay chặt đứt nó. Đứt Hệ Thần Ti khiến chúng ta mất liên lạc chỉ là chuyện nhỏ, nhưng rất có khả năng khiến cả hai bị phản phệ mà bị thương. Cho nên ở Mạc Y Thành, chúng ta tốt nhất là đừng cách nhau quá xa.”
Do dự một chút, Đoàn Càn Thái cẩn thận nói: “Ninh huynh, ta có một chủ ý này, chỉ là có chút ủy khuất cho ngươi. Ngươi hãy giả làm quản gia của ta, đi theo ta vào trong, như vậy thì không cần phải tặng lễ nữa.”
Ninh Thành biết Đoàn Càn Thái nói nghe thì hay lắm, nhưng cái gì mà quản gia, nói trắng ra là giả làm người hầu của hắn để vào cửa. Tuy nhiên, Ninh Thành vốn chẳng câu nệ mấy chuyện này, tùy ý đáp: “Quản gia thì quản gia, ta không quan trọng.”
Tài nguyên tu luyện của chính hắn còn chẳng đủ, bảo hắn bỏ ra mười vạn Hằng Nguyên Đan cùng nửa đoạn Tinh Không nguyên khí mạch để tặng lễ là chuyện tuyệt đối không thể nào. Vả lại, hắn cũng đào đâu ra mười vạn Hằng Nguyên Đan bây giờ.
Ninh Thành và Đoàn Càn Thái vừa bàn bạc xong, thì có hai thân hình thon thả đi ngang qua trước mặt bọn họ. Đó là hai nữ tu, nữ tu bên trái mặc y phục màu xanh lam nhạt, không có Tinh Luân. Ninh Thành tùy ý quét thần thức qua một chút, trong lòng lập tức chấn động mãnh liệt, hắn thế nhưng nhìn không thấu tu vi của nữ tu này là gì.
Nữ tu bên phải cũng không có Tinh Luân. Khi ánh mắt Ninh Thành dừng lại trên người nữ tu mặc y phục màu xanh nhạt bên phải, hắn lập tức sững sờ, bóng lưng của nữ tu này quá mức quen thuộc.
Ninh Thành đang định mở rộng thần thức để nhìn rõ dung mạo của nàng, thì một đạo thần thức cường đại vô cùng áp chế tới. Một cảm giác tức ngực dâng lên, Ninh Thành vội vàng thu hồi thần thức, lùi lại vài bước. Đạo thần thức kia thấy Ninh Thành lùi bước thì cũng không ép người quá đáng.
Ninh Thành âm thầm kinh hãi, hắn biết đạo thần thức đó là của nữ tử áo lam quét tới. Tu vi của nàng ta thật sự quá mạnh mẽ. Hơn nữa Ninh Thành chắc chắn rằng nữ tử này có thần thức công pháp, thậm chí còn mạnh hơn cả thần thức công pháp của hắn.
Đoàn Càn Thái vừa nhìn đã biết Ninh Thành vừa chịu thiệt, đứng bên cạnh cười cười nói: “Ninh huynh, những người đến đây đều là đại năng một phương, thần thức của ngươi đừng có quét loạn xạ. Cho dù thấy nữ tu xinh đẹp thì cũng đừng có nhìn bậy, nếu không thì, hắc hắc...”
Trong lúc nói chuyện, Đoàn Càn Thái đã bước về phía cổng lầu to lớn của Thủy gia, Ninh Thành thấy vậy cũng chỉ đành đi theo.
“Đoàn Càn Thái của Điệp Sơn, dâng hạ lễ mười vạn Hằng Nguyên Đan... nửa đoạn Tinh Không nguyên linh mạch... Cung chúc...”
Tu sĩ xướng lễ ở cửa cũng bị sự hào phóng của Đoàn Càn Thái làm cho kinh sợ, lễ vật này quá mức hậu hĩnh. Nếu ai cũng tặng lễ như Đoàn Càn Thái, thì Thủy gia phát tài to rồi.
Ninh Thành trong lòng cũng cảm thán Đoàn Càn Thái thật chịu chi, hắn đoán chừng tên này giàu có hơn hắn nhiều. Nhưng dù vậy, Đoàn Càn Thái hào phóng quá mức khiến hắn có chút hoài nghi, không biết đây có phải là tên họ Đoàn mà hắn quen biết hay không.
Danh sách quà tặng này không chỉ khiến tu sĩ xướng lễ kinh ngạc, mà ngay cả mấy tu sĩ đi phía trước cũng phải ngoảnh đầu lại nhìn, nhao nhao quan sát phía bên Đoàn Càn Thái.
“Ha ha, hiền chất, một lần ly biệt đã mấy chục năm rồi... Ơ...”
Một tiếng cười ha hả truyền đến, nhưng lời nói chưa dứt đã chuyển thành một tiếng kinh ngạc, ngay sau đó giọng nói càng thêm mừng rỡ: “Đoàn hiền chất, ngươi thật sự đã thăng cấp Thiên Vị Cảnh rồi sao? Tốt, tốt lắm... Ta quả nhiên không nhìn lầm ngươi, xem ra Thủy gia ta sắp có song hỷ lâm môn rồi.”
Ninh Thành đã nhìn rõ người tới, đó là một trung niên tu sĩ mặt trắng không râu, trông rất thanh tú, tu vi khoảng Thiên Vị Cảnh sơ kỳ.
Đoàn Càn Thái vội vàng cúi người hành lễ: “Đoàn Càn Thái bái kiến bá phụ, mấy chục năm không gặp, tu vi của bá phụ lại tinh tiến thêm một tầng rồi.”
“Ha ha, Càn Thái không cần khách khí với ta, sớm muộn gì cũng là người một nhà cả. Còn nói về tu vi, có ai mà sánh được với Càn Thái hiền chất chứ.” Vị trung niên tu sĩ này nắm lấy tay Đoàn Càn Thái, vẻ mặt đầy vẻ hân hoan.
Ninh Thành thấy gã trung niên mặt trắng này nắm tay Đoàn Càn Thái nhiệt tình như vậy, trong lòng có chút nổi da gà, đây là xu hướng "hảo cơ hữu" sao?
Đoàn Càn Thái cũng không quên Ninh Thành, vội vàng chỉ vào hắn giới thiệu: “Bá phụ, đây là một quản gia của tiểu điệt. Ninh quản sự, đây là trưởng bối Thủy Thải Kiều bá phụ của ta, cũng chính là phụ thân của Thủy Vô Thường sư muội mà ta đã kể.”
Ninh Thành vừa nghe đã hiểu, Thủy Vô Thường là đóa hoa rực rỡ nhất của Thủy gia, hóa ra là con gái của Thủy Thải Kiều này. Chắc hẳn Thủy Thải Kiều đã nhắm trúng Đoàn Càn Thái nên muốn gả con gái cho hắn.
“Ninh Thành bái kiến Thủy tiền bối.”
Trong lòng Ninh Thành có chút khó chịu. Hắn cũng là Thiên Vị Cảnh, Thủy Thải Kiều này cũng là Thiên Vị Cảnh, thậm chí tu vi còn không cao bằng hắn, vậy mà hắn lại phải gọi lão là tiền bối, thật sự là bực bội.
Thủy Thải Kiều thấy Tinh Luân sau lưng Ninh Thành hỗn độn, đoán chừng cũng chỉ ở mức nửa bước Thiên Vị. Lại thêm Ninh Thành là người hầu của Đoàn Càn Thái, nên lão căn bản chẳng thèm để tâm, chỉ tùy tiện gật đầu một cái, rồi lại nhiệt tình quay sang Đoàn Càn Thái: “Càn Thái, ngươi vào Tân Khách Điện trước đi, đợi sau khi tham gia xong đại điển thăng cấp của gia chủ, hãy đi cùng ta tới gặp Vô Thường.”
“Vâng, Càn Thái tuân mệnh.” Đoàn Càn Thái biểu hiện còn cung kính hơn cả cháu nội.
Ninh Thành âm thầm cạn lời, nghĩ đến bộ dạng đằng đằng sát khí của Đoàn Càn Thái đối với Túc gia, hắn thầm nhủ tên này đúng là một diễn viên hạng nhất.
Dưới sự dẫn dắt của tu sĩ tiếp khách Thủy gia, Ninh Thành và Đoàn Càn Thái tiến vào đại điện dành cho tân khách.
Trong Tân Khách Điện đã ngồi đầy tu sĩ. Mặc dù những tu sĩ này không cố ý phóng ra khí thế, nhưng Ninh Thành vừa bước vào đã cảm nhận được ngay. Tuy nhiên, hiện tại hắn cũng là cường giả Thiên Vị Cảnh, tuy cảm nhận được áp lực nhưng nó không hề gây ảnh hưởng gì tới hắn.
Biết rằng những người có thể ngồi ở đây đều là bá chủ một phương, Ninh Thành không dùng thần thức quét bừa bãi. Hắn chỉ dùng ánh mắt liếc qua một vòng, nhưng khi nhìn thấy hai nữ tu lúc nãy, hắn lập tức đờ người ra.
Chẳng trách lúc nãy hắn thấy bóng lưng có chút quen thuộc, nữ tu mặc y phục màu xanh nhạt kia hóa ra lại là Điền Mộ Uyển! Điền Mộ Uyển chẳng phải đang ở Địa Cầu sao? Tại sao nàng lại ở đây? Chuyện này rốt cuộc là thế nào?
Nàng không chỉ tới đây, mà còn thăng cấp lên Toái Tinh Cảnh, hơn nữa cũng không có Tinh Luân lộ ra ngoài, chuyện này cũng quá mức cường đại đi?
Ngay lập tức, Ninh Thành nghĩ đến nữ tu mặc y phục màu xanh lam nhạt bên cạnh Điền Mộ Uyển. Điền Mộ Uyển có thể thăng cấp lên Toái Tinh Cảnh, chắc chắn là có liên quan đến nữ tử này.
Điền Mộ Uyển vẫn cúi đầu, không biết đang suy nghĩ điều gì. Khi Ninh Thành nhìn thấy nàng, nàng vẫn chưa nhận ra sự hiện diện của hắn.
Đề xuất Voz: Anh yêu em trẻ con ạ!!!