Chương 69: Ngưng Chân đan tới tay

“Được thôi, đem toàn bộ linh thảo luyện chế Ngưng Chân Đan ra đây. Ta lấy sáu phần đan dược, ngoài ra thêm một ngàn hạ phẩm linh thạch nữa.” Đan sư Tang Đạt hờ hững nói. Hắn vừa mới bế quan đi ra, có tiến triển đột phá trong việc nghiên cứu một phương thuốc nên tâm trạng có vẻ rất tốt. Bằng không, Ninh Thành và Thái Thúc Thạch đừng hòng vào đây nhanh như vậy.

Ninh Thành thầm nghĩ lão này đen tối thật, thu sáu phần đan dược còn chưa đủ, lại muốn thêm một ngàn hạ phẩm linh thạch. Không chỉ vậy, giọng điệu còn kiểu có cũng được mà không có cũng chẳng sao, thích luyện thì luyện, không thì thôi. Chẳng lẽ đan sư nào cũng kiêu ngạo như vậy sao?

“Tang Đạt tiền bối, vãn bối có một tin tức, nếu nó có ích với tiền bối, vãn bối muốn lấy năm phần đan dược. Còn nếu không có tác dụng gì, vãn bối sẽ tuân theo ý của tiền bối.”

Ninh Thành còn chưa dứt lời, sắc mặt Tang Đạt đã trầm xuống. Hắn luyện đan bấy lâu nay chưa từng có ai dám mặc cả. Tin tức gì mà dám đòi của hắn một phần đan dược? Tiểu tử này đúng là không biết trời cao đất dày là gì.

Ngay khi Tang Đạt định đuổi Ninh Thành và Thái Thúc Thạch cút xéo, Ninh Thành đã kịp thời lên tiếng: “Hôm nay tại buổi đấu giá của Tây Gia sẽ xuất hiện một gốc Nghê Quang Thảo cấp bốn. Vãn bối không biết loại linh thảo này có ích với tiền bối hay không, nhưng vãn bối nghĩ món đồ tốt như vậy chắc chắn sẽ được mang ra đấu giá ở phần cuối.”

Ninh Thành đang đánh cược rằng Tang Đạt không biết chuyện Nghê Quang Thảo xuất hiện. Nếu lão đan sư này biết, lão chắc chắn sẽ không bỏ qua cơ hội sở hữu nó. Đây là kết luận Ninh Thành rút ra khi thấy lão đang hết sức chú tâm nghiên cứu một gốc linh thảo cấp ba.

Thái Thúc Thạch trong lòng lo sốt vó, hắn không ngờ Ninh Thành lại thật sự dám mặc cả. Thế nhưng, hắn chưa kịp thay mặt Ninh Thành xin lỗi thì đã thấy Tang Đạt kinh hãi đứng bật dậy.

Khoảnh khắc này, Thái Thúc Thạch biết lời nói của Ninh Thành đã có hiệu quả, trong lòng thầm cảm phục không thôi. Ninh Thành không những dám mặc cả, mà còn dám bịa chuyện Nghê Quang Thảo có thể là vật phẩm đấu giá cuối cùng. Thực tế, hắn thừa biết Nghê Quang Thảo đã sớm bị bán mất rồi.

Thái Thúc Thạch đương nhiên hiểu ý đồ của Ninh Thành. Bởi vì buổi đấu giá vẫn còn nửa ngày nữa mới kết thúc, Tang Đạt giúp bọn họ luyện đan xong vẫn còn kịp chạy tới hiện trường đấu giá để tranh giành gốc Nghê Quang Thảo vốn đã thuộc về người khác kia.

Thấy biểu cảm của Tang Đạt, Ninh Thành thầm mừng rỡ. Lão này quả nhiên không biết có Nghê Quang Thảo xuất hiện, hèn chi cứ ru rú trong nhà nghiên cứu cỏ cây.

“Đem linh thảo luyện chế Ngưng Chân Đan ra đây.” Tang Đạt trực tiếp nói với Thái Thúc Thạch.

Thái Thúc Thạch đâu còn không hiểu là Tang Đạt đã đồng ý yêu cầu của Ninh Thành, lập tức lấy đống linh thảo trong túi vải sau lưng ra, chất thành một đống dưới đất.

Tang Đạt vung tay lên, đống linh thảo nháy mắt biến mất, đồng thời lão lấy ra một bình ngọc ném cho Thái Thúc Thạch: “Xác suất luyện thành Ngưng Chân Đan của ta là một lò sáu viên, ở đây có ba viên Ngưng Chân Đan, các ngươi có thể đi được rồi.”

Đừng nói là một ngàn linh thạch, ngay cả một viên lão cũng không thèm lấy. Có lẽ lão đang muốn nhanh chóng tới hiện trường đấu giá, sợ rằng mình sẽ chậm chân.

“Đa tạ Tang Đạt đan sư.” Ninh Thành nhanh chóng kéo Thái Thúc Thạch vẫn còn đang ngẩn ngơ vì vui sướng, cảm ơn một tiếng rồi vội vã rời khỏi nhà.

“Đại ca, huynh thật sự quá lợi hại!” Đi cách xa chỗ ở của Tang Đạt một đoạn, Thái Thúc Thạch mới giơ ngón tay cái lên, tán thưởng hết lời.

“Đừng nói chuyện đó nữa, chúng ta mau về đi. Lần này Tang Đạt phát hiện mình bị hố, chắc chắn sẽ ghi hận chúng ta. Lần sau đừng hòng tìm lão luyện đan nữa, đây chỉ là vụ làm ăn một lần thôi.”

Trong lòng Ninh Thành cũng vô cùng phấn khởi. Tốn bao công sức, cuối cùng cũng có được Ngưng Chân Đan. Có đan dược và linh thạch trong tay, việc hắn đột phá Ngưng Chân Cảnh hẳn là không có vấn đề gì lớn. Chỉ cần lên được Ngưng Chân, chuyến đi Hóa Châu sắp tới sẽ thêm phần đảm bảo.

“Ái chà!” Hai người vui mừng chưa được bao lâu, Thái Thúc Thạch bỗng kêu lên một tiếng rồi dừng lại.

“Có chuyện gì vậy?” Ninh Thành nghi hoặc hỏi.

Thái Thúc Thạch vỗ trán: “Vừa nãy huynh ngắt lời làm đệ quên mất, chúng ta còn thiếu một gốc Minh Địa Lam. Chuyện này mà bị Tang Đạt phát hiện thì chúng ta thảm rồi.”

Ninh Thành cũng hơi nhíu mày, nhưng lập tức trấn an: “Chắc là không sao đâu, số linh thảo đó Tang Đạt đã kiểm tra qua rồi. Lão thu vào tức là đã thông qua kiểm định. Hơn nữa, lão còn bận đi tranh Nghê Quang Thảo, ít nhất vài ngày tới sẽ không rảnh mà để ý đến số linh thảo chúng ta đưa. Dẫu lão có nhận ra thì một gốc Minh Địa Lam cũng chẳng đáng bao nhiêu linh thạch, đó chỉ là chuyện nhỏ.”

Nghe Ninh Thành nói vậy, Thái Thúc Thạch cũng yên tâm hơn, dường như sự việc cũng không nghiêm trọng đến thế.

“Nhưng ta cho rằng sau khi đệ chuộc được Liên Nga, chúng ta nên lập tức rời khỏi thành Tây Gia.” Ninh Thành thận trọng căn dặn.

“Huynh không nói đệ cũng hiểu.” Thái Thúc Thạch gật đầu.

Hai người vội vã tìm một chỗ nghỉ chân. Thái Thúc Thạch lấy bình ngọc ra, đổ lấy một viên Ngưng Chân Đan, đưa hai viên còn lại cho Ninh Thành: “Đại ca, đệ chỉ cần một viên là đủ rồi, chỗ này huynh giữ lấy. Linh thạch cũng để ở chỗ huynh đi, hậu thiên chúng ta cùng đến Di Thủy Viện. Hai ngày tới đệ muốn bế quan để hệ thống lại những gì thu hoạch được, sau đó chuẩn bị đột phá Ngưng Chân Cảnh.”

Ninh Thành không từ chối, nhận lấy bình ngọc: “Cũng tốt, ta cũng định sắp xếp lại một chút, hai ngày sau gặp lại.”

Tài nguyên hắn cần để tu luyện rất đáng sợ, một viên Ngưng Chân Đan thật sự không chắc đã đủ, hiện tại có hai viên thì vừa vặn.

Hai ngày sau, Ninh Thành và Thái Thúc Thạch cùng bước tới Di Thủy Viện. Khác với vẻ lo âu khi rời đi vài ngày trước, hôm nay Thái Thúc Thạch tràn đầy tự tin, thần thái vô cùng thoải mái.

Lúc này, trước cửa Di Thủy Viện treo một tấm biểu ngữ lớn, phía trên viết: “Mười một danh kỹ đương hồng của Di Thủy Viện hôm nay yết bảng bán đấu giá. Muốn tìm hiểu thông tin cụ thể, xin nộp mười viên hạ phẩm linh thạch để vào bên trong.”

Đúng là tính toán thật kỹ, trước khi bán người còn muốn kiếm thêm một khoản phí vào cửa. Cái nơi Di Thủy Viện này quả nhiên là kiểu vắt chày ra nước, nhạn qua rút lông.

“Ơ, sao lại là mười một người? Lúc trước chẳng phải nói có mười người bị yết bảng sao? Lại thêm một người nữa à?” Thái Thúc Thạch kỳ quái hỏi.

Tâm trí Ninh Thành sớm đã không đặt ở Di Thủy Viện, hắn chỉ muốn sớm kết thúc chuyện ở đây để rời đi. Nếu không phải vì đã hứa với Thái Thúc Thạch, hắn tuyệt đối sẽ không dính vào vũng nước đục này.

“Đừng bận tâm nhiều như vậy, mau vào đi thôi, xong việc là chúng ta đi ngay.” Ninh Thành nhắc nhở, sau đó lấy ra một viên linh thạch đưa cho một cô gái đứng gần đó: “Vị tỷ tỷ này, cho hỏi Liễu Hàm Ngọc có ở đây không? Nếu tỷ tỷ không bận, xin hãy giúp ta gọi nàng ấy một tiếng.”

Thái Thúc Thạch nhìn Ninh Thành với vẻ không tin nổi: “Đại ca, chẳng lẽ huynh cũng động lòng với Hàm Ngọc đó rồi? Muốn giống đệ, chuộc nàng ấy về sao?”

Ninh Thành chưa kịp trả lời, cô gái kia đã nhanh chóng cất viên linh thạch đi, cẩn thận nhìn quanh rồi mới nhỏ giọng nói: “Ngươi là khách của Hàm Ngọc muội muội phải không? Ngươi chưa biết sao, mấy ngày nay không hiểu sao Hàm Ngọc muội ấy nhất quyết không chịu tiếp khách, kết quả là bị yết bảng bán đi rồi…”

“Hóa ra là vậy, hèn chi lại tăng lên mười một người.” Thái Thúc Thạch bừng tỉnh.

Nói xong, hắn chợt nhớ tới câu hỏi vừa rồi của Ninh Thành, vội vàng truy vấn: “Đại ca, chẳng lẽ huynh muốn chuộc Hàm Ngọc thật sao? Huynh đối với nàng ấy…”

Ninh Thành im lặng một lát rồi nói: “Có một số việc nói đệ cũng không hiểu. Ta đã có vị hôn thê rồi, đối với nàng ấy không có cảm giác gì. Nhưng nếu chỉ tốn hơn một ngàn linh thạch mà có thể giúp nàng ấy một lần, ta cũng không tiếc số linh thạch này.”

“Đệ hiểu rồi.” Điều nằm ngoài dự kiến của Ninh Thành là sau khi nói ba chữ này, Thái Thúc Thạch cũng trầm mặc hẳn đi. Hắn không có vị hôn thê, nhưng thân phận của hắn cũng không thể cưới Liên Nga làm vợ.

Khi hai người tiến vào đại sảnh đấu giá của Di Thủy Viện, Ninh Thành cuối cùng cũng hiểu thế nào là đám nhị thế tổ. Nơi này tuy gọi là phòng đấu giá, nhưng so với đấu giá hội của Tây Gia thì chẳng khác gì một cái chợ.

Cuối căn phòng rộng lớn có một bục gỗ màu đỏ được dựng tạm. Ở hàng ghế đầu tiên ngay sát bục là bảy tám tên đại thiếu gia đang ngồi. Vừa nhìn thấy những kẻ này, Ninh Thành lập tức liên tưởng đến Hàm Nguyên Khôi ở Thương Lặc Thành. Mấy gã này cùng một giuộc với Hàm Nguyên Khôi, tu vi chẳng ra đâu vào đâu nhưng lúc nào cũng mang bộ mặt “ta đây là nhất thiên hạ” để đàm tiếu. Bọn chúng đang bàn tán xem cô nương nào đáng giá để xuống tay, giá bao nhiêu thì hợp lý.

Phía sau hàng ghế đầu là hàng thứ hai với hơn mười người đang ngồi. Nhìn trang phục và khí sắc, xuất thân của những người này chắc chắn không kém cạnh đám đại thiếu gia kia. Chỉ là bọn họ đều nhắm mắt dưỡng thần, không lên tiếng bàn luận ồn ào như vậy.

Ngoài ra, Ninh Thành còn chú ý tới vài nam tử đội mũ trùm che mặt, xung quanh bọn họ tỏa ra những luồng khí tức quỷ dị. Dù Ninh Thành chưa từng tiếp xúc với công pháp tu luyện nữ nô làm lô đỉnh, hắn cũng biết những kẻ này tới đây là để tìm mua lô đỉnh. Còn một số người lớn tuổi khác thì im lặng ngồi trong góc, không rõ là tới mua người hay chỉ để xem náo nhiệt.

Ninh Thành và Thái Thúc Thạch tìm một chỗ ngồi xuống rồi không nói gì thêm.

Khoảng một nén nhang sau, một nữ tử xinh đẹp chỉ mặc một chiếc yếm đào, bước đi uyển chuyển tiến lên bục đỏ. Làn da trắng ngần bên ngoài chiếc yếm cùng đôi gò bồng đảo phập phồng như đang trực tiếp quảng cáo cho “mặt hàng” sắp bán.

“Đa tạ các vị tướng công đã đến ủng hộ Di Thủy Viện, Giác Kiều cam đoan mười một vị tỷ muội hôm nay chắc chắn sẽ không làm các vị thất vọng…” Giọng nói nũng nịu đầy mê hoặc, nàng ta chưa dứt lời, mấy nam tử trẻ tuổi hàng ghế đầu đã cười hô hố: “Chúng ta thích kiểu như nàng, vừa to vừa trắng…”

“Vị ca ca này nếu đã thích Giác Kiều thì đơn giản thôi, đợi buổi đấu giá kết thúc, Giác Kiều sẽ hầu hạ huynh.” Không biết lời nữ nhân này là thật hay giả, nhưng ít nhất sau câu nói đó, không khí hiện trường càng thêm phần nóng bỏng.

“Vị tỷ muội đầu tiên được yết bảng là Doanh Doanh. Doanh Doanh mang tam hệ linh căn, dung mạo nhu mì xinh đẹp, lại rất hiểu lòng người, cực kỳ thích hợp để làm lô đỉnh…”

Nữ tử tên Giác Kiều này thẳng thừng nhắc tới chuyện lô đỉnh mà không chút kiêng dè, khách khứa bên dưới cũng chẳng ai thấy có gì không ổn.

Theo lời Giác Kiều, tấm rèm thủy tinh đỏ phía sau nàng tự động tách ra, một nữ tử mặc y phục xanh nhạt, tóc dài xõa ngang vai xuất hiện trước mắt mọi người. Cô gái này trông rất xinh đẹp, nhưng tia nhìn thẫn thờ trong mắt khiến nàng trông giống một con rối gỗ đã mất đi hy vọng.

Đề xuất Tiên Hiệp: Từ Phế Linh Căn Bắt Đầu Vấn Ma Tu Hành
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN