Chương 726: Lại vào Thời Gian Hoang Vực

“Xuyên Tâm Lâu hẳn là đã biết Thổ Bản Nguyên Châu bị ta lấy được, cho nên mới muốn khêu gợi sự thù hận của mọi người đối với ta mà thôi. Ta không qua sự đồng ý của Mạn Luân huynh mà đã lấy đi Giang Châu Tinh, nếu là Đại Đế bình thường, e rằng đã sớm trở mặt với ta rồi. Mạn Luân huynh rộng lượng như thế, Ninh Thành ta nợ huynh một đại nhân tình.” Ninh Thành rất thành khẩn nói.

Thông thường, một vị Tinh Không Đế nếu bị lấy đi một tinh cầu ngay trên địa bàn của mình, chắc chắn sẽ trở mặt ra tay tàn nhẫn. Thái độ của Mạn Luân khiến Ninh Thành rất cảm kích. Nếu Mạn Luân dùng biện pháp mạnh, hắn chẳng hề lo ngại, nhưng đối phương lại phóng khoáng như vậy, trái lại khiến hắn thấy áy náy.

Mạn Luân nghiêm nghị nói: “Ninh huynh, ta chân tâm muốn tặng Côn Trác Tinh Hà cho ngươi.”

Ninh Thành cười cười: “Mạn Luân huynh, ta có một Giang Châu Tinh là đủ rồi. Huynh cũng biết đó, ta không có hứng thú với việc quản lý một Tinh Hà. Có thời gian đó, thà rằng ta dùng để tu luyện còn hơn.”

Mạn Luân lắc đầu: “Ninh huynh, ngươi là một Đan Đế, vả lại Phó tông chủ còn là Tinh Không đệ nhất Đan Vương. Tương lai Giang Châu Tinh sẽ xuất hiện rất nhiều cường giả Thiên Vị Cảnh, một Tinh Hà đối với ngươi mà nói cũng không phải là nhiều. Ngươi không cần quản lý, có thể giao cho người trong tông môn lo liệu. Một đại tông môn nếu chỉ dựa vào một tinh cầu thì không thể tồn tại lâu dài được.”

Ninh Thành giật mình, Mạn Luân Đại Đế nói không sai. Hắn là Đan Đế, có rất nhiều Y Thiên Đan, tương lai Huyền Hoàng Tông khẳng định sẽ có rất nhiều cường giả Thiên Vị Cảnh. Sở hữu một Tinh Hà rõ ràng có tiềm lực phát triển lớn hơn nhiều so với một tinh cầu đơn lẻ.

“Vậy thì đa tạ Mạn Luân huynh, huynh có việc gì cần Ninh mỗ giúp đỡ, ta nhất định sẽ toàn lực ứng phó.” Ninh Thành đứng lên cảm tạ. Hắn biết Mạn Luân Đại Đế tuy muốn kết giao với hắn, nhưng đưa ra lợi ích lớn như vậy, tuyệt đối là có điều cầu khẩn.

Thấy Ninh Thành hiểu chuyện như thế, tâm tình Mạn Luân Đại Đế rất tốt, không giấu giếm nữa: “Ninh huynh, Mạn Luân Tinh Không trong toàn bộ Trung Thiên Đại Tinh Không có thể nói là thực lực yếu nhất. Ninh huynh cũng thấy rồi đó, một Ổ chủ Trường Không Ổ như Qua Tam Càn mà cũng dám không coi ta ra gì.”

Ninh Thành gật đầu tỏ vẻ đã hiểu. Theo lý, địa vị của Mạn Luân Đại Đế phải cao hơn Qua Tam Càn nhiều. Nhưng thực tế Qua Tam Càn chẳng coi Mạn Luân ra gì, nếu nói sau lưng không có Xuyên Tâm Lâu chống lưng, Ninh Thành tuyệt đối không tin.

“Ta tin rằng Ninh huynh có thể đoán được Trường Không Ổ có Tâm Lâu Đế Sơn chống lưng, cho nên sau này Ninh huynh tới Trường Không Ổ nhất định phải cẩn thận.” Mạn Luân nhắc nhở.

“Ta biết rồi.” Cho dù Mạn Luân không nói, Ninh Thành cũng định chờ thăng cấp lên Vĩnh Hằng Cảnh mới tới đó. Nhưng nếu Qua Tam Càn dám tìm tới Giang Châu Tinh, vậy thì đừng trách hắn không khách khí.

Mạn Luân Đại Đế thở dài: “Mạn Luân Tinh Không vốn dĩ tài nguyên thiếu thốn, nơi nổi danh nhất chỉ có Thời Gian Hoang Vực. Có điều nơi đó thời gian mở cửa rất dài, lại hạn chế tu vi, người khác tuy thèm muốn nhưng cũng chỉ dám âm thầm phái người tham gia, không dám trắng trợn tranh đoạt. Thế nhưng hiện tại thì khác rồi...”

“Có chuyện gì sao?” Ninh Thành ngẩn người hỏi.

Mạn Luân hậm hực nói: “Không biết kẻ khốn kiếp nào tung tin đồn rằng Thời Gian Điện nằm ngay trong Thời Gian Hoang Vực. Hơn nữa ba chiếc Thời Gian Vĩnh Vọng Sáo đều đã xuất thế, Thời Gian Điện sắp sửa mở ra. Thời Gian Điện là nơi nào chứ? Đó là nơi tàng bảo của Vĩnh Vọng Thánh Đế, nơi có thể lĩnh ngộ quy tắc thời gian. Địa phương như vậy, ai mà không đỏ mắt?”

“Thời Gian Điện ở trong Thời Gian Hoang Vực?” Ninh Thành sửng sốt.

Hắn có ngọc giản Đoàn Càn Thái đưa, nhưng chưa hề giải trừ cấm chế. Dù sao có giải khai cũng phải có Đoàn Càn Thái phối hợp mới mở được Thời Gian Điện, hắn đi một mình chẳng có tác dụng gì. Nghe Mạn Luân nói, hắn mới cảm thấy có chút cổ quái.

Ninh Thành nhanh chóng hiểu ra, đây tuyệt đối là do Đoàn Càn Thái tung tin, mà đây không phải tin đồn, đó là sự thật. Đoàn Càn Thái làm vậy là vì không hài lòng khi lâu rồi hắn không liên lạc. Hắn trực tiếp công khai vị trí Thời Gian Điện để nhắc nhở Ninh Thành sớm đi hội hợp.

Mạn Luân gật đầu: “Tin đồn đúng là như vậy.”

“Mạn Luân huynh lo lắng Xuyên Tâm Lâu sẽ thu lấy Thời Gian Điện về Trung Thiên Đại Tinh Không, không còn thuộc về Mạn Luân Tinh Không nữa sao?” Ninh Thành hỏi.

Mạn Luân khẳng định: “Đó là chuyện chắc chắn rồi. Với tính cách hẹp hòi của Xuyên Tâm Lâu, sao có thể để Thời Gian Điện nằm dưới sự khống chế của ta? Hắn sẽ không trực tiếp ra mặt mà tìm kẻ khác tới khiêu khích ta, ví dụ như Ổ chủ Trường Không Ổ hoặc các cường giả Vĩnh Hằng khác. Một khi ta bị khiêu khích, thậm chí bị trừ khử, thì chủ nhân của Mạn Luân Tinh Không sẽ hoàn toàn đổi chủ.”

Ninh Thành trầm mặc, hắn tin phán đoán của Mạn Luân là chính xác. Xuyên Tâm Lâu thực sự là hạng người như vậy.

Mạn Luân càng thêm khó chịu: “Đó vẫn chưa phải là mối đe dọa thực sự, điều đe dọa Mạn Luân Tinh Không chính là lời đồn đại khác: Tứ Thiên Tam Đại Điện đều nằm ở Mạn Luân Tinh Không ta.”

“Tứ Thiên Tam Đại Điện?”

“Đúng vậy, chính là ba tòa điện thần bí nhất của bốn đại tinh không. Ba tòa điện này lần lượt là Thời Gian Điện, Thủ Vọng Thần Điện và U Ảnh Thánh Điện...”

Lời của Mạn Luân bị Ninh Thành ngắt quãng: “U Ảnh Thánh Điện?”

Mạn Luân gật đầu: “Phải, chính là U Ảnh Thánh Điện, chắc ngươi cũng biết rồi. Lời đồn này thực ra là thật, U Ảnh Thánh Điện đã xuất hiện ở ngoài Phúc Tuyết Thành, có thể thấy Thủ Vọng Thần Điện sớm muộn gì cũng sẽ lộ diện. Xuyên Tâm Lâu muốn ta khuất phục hắn, giao ra Mạn Luân Tinh Không. Hắn hẳn đã nghĩ tới việc cả ba tòa điện đều ở đây, Mạn Luân Tinh Không chắc chắn không hề tầm thường, có lẽ hắn muốn nắm giữ nơi này để từ từ khám phá bí mật. Hắn không ngờ ta không chọn thỏa hiệp mà lại chọn hợp tác với ngươi, cho nên hôm nay hắn mới không nhắc tới U Ảnh Thánh Điện.”

Ninh Thành hít sâu một hơi, cuối cùng hắn cũng hiểu vì sao Mạn Luân Đại Đế lại rộng rãi như vậy. Tuy nhiên Ninh Thành không bận tâm, nếu đặt vào vị trí của hắn, trong tình cảnh chênh lệch thực lực lớn thế này, chắc chắn hắn cũng sẽ tìm một đồng minh.

“Mạn Luân huynh yên tâm, Xuyên Tâm Lâu dù có mạnh thế nào cũng chưa đủ bản lĩnh để cưỡng ép đuổi chúng ta đi. Mạn Luân Tinh Không hiện nay cộng thêm Côn Trác Tinh Hà của ta đã có bốn vị Tinh Không Đế, việc gì phải sợ hắn.” Ninh Thành dứt khoát nói, vốn dĩ hắn đã chướng mắt Xuyên Tâm Lâu rồi.

Mạn Luân vui mừng: “Hảo, ta chờ chính là câu nói này của Ninh huynh. Ta chỉ sợ Xuyên Tâm Lâu liên thủ với Y Cửu Phượng, nếu vậy chúng ta sẽ rơi vào thế yếu. May mà Phó tông chủ Thương Thải Hòa đã trở thành người của chúng ta, đây đúng là một tin vui kinh thiên.”

Ninh Thành mỉm cười: “Xuyên Tâm Lâu không dám liên thủ với Y Cửu Phượng đâu, hắn sợ chúng ta sẽ tìm đến Yêu Thiên Đại Tinh Không và Ma Thiên Đại Tinh Không. Chuyện của Trung Thiên Đại Tinh Không nhất định phải giải quyết nội bộ. Được Mạn Luân huynh coi trọng, sau này Côn Trác Tinh Hà sẽ đổi tên thành Huyền Hoàng Tinh Hà.”

“Huyền Hoàng Tinh Hà, Huyền Hoàng Tông, tốt, tốt lắm!” Mạn Luân Đại Đế lôi kéo được một đồng minh mạnh mẽ như Ninh Thành nên cũng vô cùng vui vẻ.

Ninh Thành lấy ra một miếng ngọc giản đưa cho Mạn Luân Đại Đế: “Mạn Luân huynh, đây là công pháp Luyện Thể của ta. Ta đã nhận một Tinh Hà của huynh, bộ công pháp này coi như quà tặng lại. Tương lai khi ta tiến vào U Ảnh Thánh Điện, nhất định sẽ mời huynh cùng đi.”

Mạn Luân Đại Đế đang cần công pháp luyện thể, Ninh Thành đưa tới thật đúng lúc. Nghe Ninh Thành nói có thể vào U Ảnh Thánh Điện, lão càng thêm hưng phấn. Lão thu lấy ngọc giản, rồi lấy ra mấy viên Thời Gian Thạch đưa cho Ninh Thành: “Ninh huynh, mấy viên Thời Gian Thạch này tặng cho ngươi. Ngộ nhỡ sau này Thời Gian Điện mở ra, cảm ngộ được chút ít quy tắc thời gian cũng là điều tốt.”

Trên người Ninh Thành có cả đống Thời Gian Thạch, vốn định từ chối, nhưng bỗng nhiên ánh mắt hắn ngưng lại, nhìn chằm chằm vào một viên trong đó, nhíu mày. Trong lúc Mạn Luân còn đang khó hiểu, Ninh Thành đã nhặt viên Thời Gian Thạch to cỡ nhãn ra quan sát hồi lâu, sau đó mới hỏi: “Mạn Luân huynh, viên đá này là ai đưa cho huynh?”

Ninh Thành vừa nhìn đã nhận ra ngay, hắn cầm lấy cảm ứng một chút thì càng thêm khẳng định. Dù phần lớn Thời Gian Thạch đều có màu xám sậm, nhưng mỗi viên đều có sự khác biệt nhỏ về sắc độ. Viên đá này giống hệt viên đầu tiên mà Thẩm Cầm Du nhặt được. Theo lý, Thẩm Cầm Du sẽ không giao nó cho Mạn Luân, tại sao nó lại ở đây?

Mạn Luân lúc này không muốn có bất kỳ hiềm khích nào với Ninh Thành, thấy ngữ khí của hắn nghiêm trọng liền lập tức giải thích: “Đây là do một nữ tu tên Thẩm Cầm Du giao nộp. Sau khi đến Trung Thiên, nàng chủ động tìm ta, đưa ra mười viên Thời Gian Thạch để xin vào Thời Gian Hoang Vực một chuyến nữa. Nàng nói người quan trọng nhất của mình vẫn còn kẹt ở đó, nàng muốn vào tìm kiếm.”

“Nhưng chẳng phải Thời Gian Hoang Vực đã đóng cửa rồi sao? Muốn vào cũng phải chờ lần sau chứ?” Ninh Thành khó hiểu hỏi. Thẩm Cầm Du rõ ràng đã thoát ra rồi, vì sao còn muốn vào lại?

Mạn Luân là hạng người khôn ngoan, sao có thể không nhận ra quan hệ giữa Ninh Thành và Thẩm Cầm Du, lão vội nói: “Một mình Thẩm Cầm Du lấy ra mười viên Thời Gian Thạch thực sự khiến ta kinh ngạc. Nên biết Sầm Phi đứng đầu trước đó cũng chỉ tìm được bốn viên mà thôi. Vì nàng nói mình là người của Ngu Thị Giác Thành thuộc Trung Thiên Tinh Lục, nên ta đã đặc cách cho nàng vào Thời Gian Hoang Vực một lần nữa.”

Đây cũng là nỗi khổ của Mạn Luân, Ngu Thị Giác Thành thực ra chẳng phải tông môn lớn gì, nhưng lão vẫn phải kiêng kỵ vì nó nằm ở Trung Thiên Tinh Lục.

“Mạn Luân huynh có thể đưa người vào Thời Gian Hoang Vực sao?” Ninh Thành thực sự kinh ngạc.

Mạn Luân Đại Đế tiếc nuối nói: “Ta cũng chỉ có mười tấm truyền tống phù có thể đi vào khi Hoang Vực đã đóng cửa. Mười tấm đó đã dùng hết rồi, giờ ngay cả ta cũng không còn cách nào.”

Ninh Thành ôm quyền nói: “Mạn Luân huynh, ta muốn vào Thời Gian Hoang Vực ngay bây giờ. Thẩm Cầm Du vào đó để tìm ta, ta không thể bỏ mặc nàng được.”

“Ninh huynh, việc này...” Mạn Luân do dự một chút mới nói: “Đi vào rồi thì không thể trở ra được nữa đâu!”

Đề xuất Tiên Hiệp: Sư Huynh A Sư Huynh [Dịch]
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN