Chương 763: Chuyện cũ năm xưa

“Ngươi tên là gì?” Ninh Thành ngăn nữ tu có vài phần tương tự với Lạc Phi lại hỏi.

Nữ tu này cẩn thận nhìn chằm chằm Ninh Thành, lui về phía sau vài bước rồi mới nói: “Ngươi là ai? Ta chưa từng gặp qua ngươi.”

“Ta tên Ninh Thành, ngươi chưa thấy qua cũng là bình thường.” Ninh Thành đáp. Khi hắn gặp Hùng Kỳ Hoa, nữ tu này còn chưa ra đời.

Nữ tu nghe Ninh Thành nói xong, lập tức kinh ngạc nhìn hắn, há hốc miệng hồi lâu mới hoàn hồn: “Ngươi chính là Ninh Thành? Đúng rồi, hèn gì ta nhìn thấy rất quen mắt. Ngươi là đạo lữ của tỷ tỷ Lạc Phi sao? Tỷ tỷ của ta đâu?”

Ninh Thành nghe nữ tu này nói vậy liền hiểu ra Hùng Kỳ Hoa hẳn là đã kể cho nàng nghe rất nhiều chuyện, thậm chí từng cho nàng xem qua bức họa trước đây của mình. Hiện tại trên mặt hắn mọc thêm râu ria, nàng nhất thời không nhận ra cũng là lẽ thường.

Nghe nữ tu hỏi thăm Lạc Phi, Ninh Thành nhất thời không biết nên trả lời thế nào.

Nữ tu kia căn bản không đợi Ninh Thành trả lời, đã túm lấy tay hắn nói: “Tỷ phu, ngươi đi vào cùng ta, ta có vài chuyện muốn nói với ngươi.”

Ninh Thành kinh ngạc trước khả năng thân thiện của nữ tu này, cùng với động tác không câu nệ tiểu tiết của nàng. Nhưng hắn cũng nhanh chóng hiểu ra, sinh tồn ở nơi này, làm gì còn chỗ cho cái gọi là bệnh tiểu thư? Có lẽ nàng và loại người mắc bệnh tiểu thư nghiêm trọng như Nạp Lan Như Tuyết là hai kiểu người hoàn toàn khác nhau.

“Quên nói với ngươi, ta tên Chúc Niệm Phi.”

Chúc Niệm Phi kéo Ninh Thành vào một gian khách sạn đơn sơ bên cạnh, giơ tay ném ra một viên trung phẩm linh thạch cho hỏa kế: “Cho ta một gian phòng riêng, linh thạch không cần thối lại.”

Hỏa kế lẳng lặng nhận lấy linh thạch, tâm đạo: "Ngươi đưa có một khối trung phẩm linh thạch, lát nữa có đủ tiền phòng hay không còn chưa biết, ta thối cái quái gì chứ."

Ninh Thành nhìn thấy trong mắt Chúc Niệm Phi thoáng qua một tia đau lòng nhưng không vạch trần. Thần thức của hắn trực tiếp quét qua túi trữ vật của nàng.

Trong túi trữ vật của nàng chỉ còn đúng hai viên hạ phẩm linh thạch cùng một ít linh thảo cấp thấp không thể thấp hơn. Ngoài ra còn có một kiện trung phẩm pháp khí sứt sẹo. Trừ kiện pháp khí đó ra, khối trung phẩm linh thạch vừa rồi hẳn là thứ giá trị duy nhất của nàng, vậy mà nàng lại đem ra để đãi khách.

Đồ vật trong túi trữ vật của Chúc Niệm Phi hoàn toàn không tương xứng với tu vi của nàng. Tu vi Ngưng Chân tầng một, lý ra không nên nghèo đến mức này. Ninh Thành nhớ lại lúc mình còn ở Ngưng Chân tầng một, hắn giàu có hơn Chúc Niệm Phi nhiều, linh thạch tính bằng hàng ngàn hàng vạn, mà toàn là thượng phẩm linh thạch.

Vào đến phòng riêng, Chúc Niệm Phi kích hoạt cấm chế có sẵn trong phòng, sau đó rót cho Ninh Thành một chén nước trà. Nước trà này thậm chí không được coi là linh trà cấp thấp nhất, Ninh Thành biết Chúc Niệm Phi không có dư linh thạch để mua linh trà.

Thấy Ninh Thành nâng chén uống một ngụm, Chúc Niệm Phi mới vội vàng hỏi: “Tỷ phu, sao ngươi lại tới nơi này? Tỷ tỷ của ta cũng đi cùng chứ?”

Ninh Thành hơi khựng lại, lập tức nói: “Tỷ tỷ ngươi vẫn chưa tới, ta đến đây là để giúp bạn lấy vài thứ mang về.”

“Tỷ phu, mẹ ta nói ngươi rất không đơn giản, chắc là ngươi sống rất tốt đúng không? Ta không nhìn thấu được tu vi của ngươi, ngươi sắp Trúc Nguyên rồi sao? Tu vi của tỷ tỷ cũng giống như ngươi à? Các ngươi đang ở đâu?”

Chúc Niệm Phi không hề tỏ ra xa lạ, trò chuyện với Ninh Thành cứ như người trong nhà, thuận miệng tuôn ra một đống câu hỏi.

Sắp Trúc Nguyên? Ninh Thành ho khan một tiếng, tâm đạo: "Ta là cường giả Sinh Tử cảnh trung kỳ, nếu để ngươi nhìn ra tu vi, ta còn mặt mũi nào mà lăn lộn? Trúc Nguyên đã là chuyện của không biết bao nhiêu năm về trước rồi."

“Ta cũng phiêu bạt khắp nơi, từng làm lưu lãng giả một thời gian. Sau này cuối cùng cũng tìm được một nơi để dừng chân, Lạc Phi chắc cũng sẽ nhanh chóng trở về thôi.”

Chúc Niệm Phi không nghĩ nhiều về lời của Ninh Thành. Trong thâm tâm nàng, tỷ tỷ Lạc Phi và Ninh Thành hẳn là đang ở cùng nhau, chỉ là tỷ tỷ đi ra ngoài tìm kiếm tài nguyên, còn tỷ phu tới đây lấy đồ. Việc tỷ tỷ đơn độc ra ngoài tìm tài nguyên đối với nàng là chuyện cực kỳ bình thường, bản thân nàng cũng sống như vậy. Tu luyện chẳng lẽ không cần tự mình tìm tài nguyên sao? Còn nguy hiểm ư, tu luyện vốn dĩ lúc nào chẳng có nguy hiểm?

“Cái đó... vừa rồi ta thấy ngươi bị một nữ tử áo xanh tát một cái, lại thấy ngươi có vài phần giống Lạc Phi nên mới lại đây xem thử...” Ninh Thành nhận ra tính cách của Chúc Niệm Phi rất trực tiếp.

Chúc Niệm Phi ngượng ngùng sờ sờ vết hằn trên mặt, nói: “Không có gì, đây cũng không phải lần đầu. Ta nợ linh thạch của bọn họ, không có cách nào trả đủ, bị đánh cũng là đáng đời.”

“Ngươi nợ bao nhiêu linh thạch?” Ninh Thành nghi hoặc hỏi.

“Hơn năm vạn trung phẩm linh thạch...” Chúc Niệm Phi thở dài.

Ninh Thành không thể tin nổi nhìn Chúc Niệm Phi: “Sao ngươi lại nợ nhiều như vậy?”

Hơn năm vạn trung phẩm linh thạch đối với Ninh Thành mà nói, có rớt trên đất hắn cũng lười cúi xuống nhặt. Nhưng đối với một người chỉ có thể lấy ra một khối trung phẩm linh thạch như Chúc Niệm Phi, đây quả thực là một khoản nợ khổng lồ cả đời không trả nổi.

“Mẹ ta bị trọng thương ở dãy núi Thất Lạc, cần một lượng lớn đan dược chữa thương. Ta không có dư linh thạch mua đan dược nên chỉ có thể vay mượn. Cha ta phải chăm sóc mẹ, số linh thạch này chỉ có thể do ta và đệ đệ gánh vác.” Chúc Niệm Phi bất đắc dĩ nói.

Thần thức của Ninh Thành quét qua Chúc Hồng Văn, ông ta đã là tu vi Trúc Nguyên tầng ba. Đúng như Kỷ Lạc Phi đã nói, thương thế của Hùng Kỳ Hoa nếu dùng những loại đan dược chữa thương cấp thấp kia thì cần phải thường xuyên có chân nguyên hỗ trợ, nếu không kinh mạch sẽ đứt đoạn, triệt để trở thành phế nhân. Chúc Hồng Văn ở bên cạnh Hùng Kỳ Hoa hẳn là để giúp bà ổn định thương thế.

“Ngươi còn có một đệ đệ?” Ninh Thành thuận miệng hỏi.

Chúc Niệm Phi gật đầu: “Đúng vậy, đệ đệ ta tên là Chúc Niệm Lạc, nó đã vào dãy núi Thất Lạc rồi.”

“Vậy ngươi gọi ta vào đây, còn tốn một viên trung phẩm linh thạch, chắc là có việc tìm ta? Nếu linh thạch không đủ, ta ở đây còn có một ít.” Ninh Thành hỏi, hắn đoán Chúc Niệm Phi muốn mượn linh thạch.

Chúc Niệm Phi do dự một chút rồi nói: “Đúng vậy, lúc đầu ta có ý định đó, nhưng giờ ta biết ngươi và tỷ tỷ cũng rất khó khăn, chuyện mượn linh thạch thôi bỏ đi.”

Khi Ninh Thành nói hắn vẫn là một lưu lãng giả, lại vừa mới tìm được nơi định cư, Chúc Niệm Phi liền từ bỏ ý định mượn tiền. Bọn họ ít nhất còn có một chỗ dung thân, còn Ninh Thành mới vừa tìm được chỗ ở, tình cảnh chắc còn thảm hơn bọn họ. Nơi này không phải Thiên Châu, nàng cũng không biết uy danh của Ninh Thành, nên mặc định rằng hắn cũng giống họ, sống rất gian nan. Nàng đâu biết rằng “nơi định cư” mà Ninh Thành nói là cả một dải Tinh Hà trong không gian, chứ không phải một động phủ tồi tàn trong phường thị.

Không đợi Ninh Thành lên tiếng, Chúc Niệm Phi tiếp tục nói: “Ta gọi ngươi vào đây còn có một việc muốn giải thích. Lúc mẹ ta bị thương, bà đã dặn nếu một ngày nào đó gặp được ngươi, nhất định phải giải thích rõ ràng. Năm đó mẹ ta sở dĩ lừa gạt tỷ tỷ là vì bà thực sự không muốn xa cách tỷ ấy.”

Nói xong, Chúc Niệm Phi đứng dậy, cúi người hành lễ với Ninh Thành rồi mới ngồi xuống nói tiếp: “Tỷ phu chắc đã biết mẹ ta tên là Hùng Kỳ Hoa. Thực tế, trước khi gả cho phụ thân của tỷ tỷ, mẹ ta và cha ta đã là người yêu của nhau. Chỉ là thế lực Kỷ gia quá lớn, ngoại công không cho phép mẹ ta ở bên một người nghèo hèn như cha ta, nên đã ép gả bà vào Kỷ gia. Cha ta vì không yên tâm nên đã đi theo làm gia phó cho Kỷ gia.”

Ninh Thành khẽ nhíu mày, hắn thật sự không thích hạng người như Hùng Kỳ Hoa, kéo theo đó, hắn cũng chẳng mấy thiện cảm với Chúc Hồng Văn.

Chúc Niệm Phi không chú ý đến thái độ của Ninh Thành, tiếp tục kể: “Dù cha ta là gia phó nhưng chưa từng làm điều gì quá giới hạn. Mãi đến khi Kỷ gia sa sút, cả nhà chuyển tới Bình Châu. Tại đại ngàn sâm lâm, Kỷ gia gần như bị diệt môn, cha ta đã liều mạng bảo vệ mẹ ta thoát chết. Sau khi mẹ biết Kỷ Huyền Chương đã tử nạn, bà mới cùng cha ta ẩn cư tại đại ngàn sâm lâm. Những chuyện sau đó mẹ nói ngươi đều đã biết rồi. Bất luận ngươi và tỷ tỷ có khinh thường mẹ hay không, lời này ta đã truyền đạt xong. Cảm ơn ngươi đã nghe ta lải nhải, ta phải đi đây.”

“Oanh...”

Chúc Niệm Phi vừa đứng dậy, cấm chế của phòng riêng đã bị phá nát. Tên hỏa kế lúc nãy đứng ở cửa phòng, phía sau hắn còn có hai người khác. Một người chính là nữ tử áo xanh đã tát Chúc Niệm Phi, người còn lại là một nam tử trung niên tóc xám.

Ninh Thành vốn đã thấy ba người này đi tới nhưng hắn không nói gì. Chúc Niệm Phi nợ tiền người ta, hắn đoán là bọn họ tới đòi nợ. Chút tiền đó, lát nữa hắn giúp nàng trả là được.

“Ngươi nên nộp thêm linh thạch đi, một viên trung phẩm linh thạch đã hết thời gian từ lâu rồi.” Tên hỏa kế chỉ vào Chúc Niệm Phi quát.

Sự kinh hãi thoáng hiện lên rồi biến mất trên mặt Chúc Niệm Phi, nàng nhanh chóng lấy lại vẻ trấn định nói: “Ta đã tính thời gian rồi, chắc chắn là vừa vặn.”

Hỏa kế cười lạnh: “Đó là tính theo ý ngươi, còn ở chỗ chúng ta, chỉ cần quá một hơi thở là phải tính sang viên thứ hai.”

“Ngươi...” Chúc Niệm Phi nghe loại lý lẽ ngang ngược này, tức đến nghẹn lời. Nhưng khả năng nhẫn nhịn của nàng thật phi thường, ngay lập tức nén cơn giận, ôn tồn nói: “Thật xin lỗi, ta không biết có quy định này, xin hãy để ta về nghĩ cách.”

Hỏa kế định nói tiếp thì nữ tử áo xanh đã bước lên phía trước, cười lạnh một tiếng: “Chúc Niệm Phi, ngươi tưởng Thất Lạc Tiền Trang chúng ta dễ bắt nạt sao? Ngươi có linh thạch vào phòng riêng ngồi, vậy mà dám nói không có linh thạch trả nợ cho bọn ta?”

“Hạ Tuyền tỷ, ta thực sự không có linh thạch. Hôm nay tỷ phu ta tới, cho nên ta mới lấy viên trung phẩm linh thạch duy nhất ra mời tỷ phu vào đây ngồi nói chuyện. Xin Hạ Tuyền tỷ thư thả cho vài ngày, ta nhất định sẽ gom góp trả bớt một ít.” Chúc Niệm Phi khẩn thiết nói. Nếu không phải Ninh Thành đã thấy nữ tử áo xanh tát nàng, hắn còn tưởng quan hệ giữa hai người rất tốt, gọi nghe thân thiết như vậy.

“Thư thả vài ngày? Chúng ta đã thư thả cho ngươi bao nhiêu ngày rồi? Có chỗ cho ngươi kiếm linh thạch, tại sao ngươi không chịu đi?” Nữ tử áo xanh khinh miệt nói.

Chúc Niệm Phi càng thêm khẩn thiết: “Hạ Tuyền tỷ, ta thà chết cũng không vào Song Tu Lâu. Xin tỷ yên tâm, ta nhất định sẽ gom đủ linh thạch để trả một phần.”

“Con tiện nhân này, chỉ giỏi tìm cớ thoái thác...” Nữ tử áo xanh giơ tay lên, lại định tát Chúc Niệm Phi một cái nữa.

Đề xuất Voz: Phượng Hoàng Trung Đô
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN