Chương 812: Hôi Đô Đô ở đâu
Ninh Thành mở ra phong ấn tiến vào đại điện ngũ giác. Nơi này so với lúc hắn rời đi không hề có chút khác biệt, chính giữa đại điện vẫn là một cái hố đen ngòm, bên dưới vẫn là quảng trường tối đen như mực. Trừ một vài luồng âm phong thỉnh thoảng tràn ra ngoài, Ninh Thành không thấy có bất kỳ điểm gì dị thường.
Đợi thêm một lát, tin chắc nơi này không có biến hóa gì thêm, Ninh Thành mới quay đầu phong ấn lối vào lại lần nữa, rồi từ giữa đại điện nhảy xuống. Đôi cánh Thiên Vân của hắn sớm đã Niết Bàn, tốc độ và khả năng thuấn di so với trước kia mạnh hơn không chỉ vài lần. Lúc trước đánh không lại hắn còn có thể chạy thoát, hiện tại tự nhiên sẽ không lo lắng. Huống hồ Ninh Thành hoài nghi kẻ ở bên dưới này căn bản không thể lao ra khỏi đại điện ngũ giác của U Ảnh Thánh Điện.
Trên quảng trường, âm phong tàn phá dữ dội, cường đại hơn gấp vạn lần so với bên trên. Ninh Thành vốn là Luyện Thể giả Tinh Không Thể hậu kỳ, hắn không sợ những luồng âm phong này, nhưng để đề phòng vạn nhất, hắn vẫn tế ra Vô Cực Thanh Lôi Thành.
Ngay phía trước quảng trường, cánh cửa giấy viết dòng chữ “Địa Ngục chi môn” bị âm phong thổi qua, vẫn phát ra tiếng xào xạc rung động. Ninh Thành hít sâu một hơi, âm thầm đề phòng, chậm rãi đi qua.
Mấy đạo âm phong cuồng bạo cuối cùng cũng giao nhau một chỗ, phát ra tiếng nức nở thê lương rồi quét tới. Âm phong oanh kích lên Vô Cực Thanh Lôi Thành của Ninh Thành, lôi quang bốn phía văng tung tóe. Những luồng âm phong cuồng bạo bị lôi quang đánh trúng lập tức bắt đầu tan rã.
Những luồng âm phong có thể tùy ý xé nát một tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh thành mảnh vụn này, trước mặt Vô Cực Thanh Lôi Thành của Ninh Thành lại chẳng có nửa phần uy hiếp. Lúc này Ninh Thành mới thực sự cảm nhận được sự tiến bộ của mình. Lúc trước Vô Cực Thanh Lôi Thành tuy cũng có thể ngăn cản những luồng âm phong này, nhưng khi chúng cuốn lên thành trì, hắn vẫn cảm thấy đôi chút khó chịu, có một loại cảm giác như Nguyên Thần muốn thoát xác mà đi. Còn hiện tại, ảnh hưởng mà hắn nhận phải có thể nói là cực kỳ nhỏ bé.
Ninh Thành đẩy cánh cửa giấy ra, lại nhìn thấy hồ Hoàng Tuyền đen kịt. Đối diện hồ Hoàng Tuyền là hai cánh cửa viết chữ “Sinh” và “Tử” vẫn đang khép hờ.
Ninh Thành đã nghe Y Cửu Phượng nói qua, tiến vào hai cánh cửa đó là một tử địa. Cho dù hắn tin rằng Xuyên Tâm Lâu có thể rời đi thì hắn cũng có thể, nhưng hiện tại hắn chưa muốn vào đó. Mục đích chính của hắn tới đây là tìm kiếm Hôi Đô Đô, đồng thời xem xét U Ảnh Thánh Điện rốt cuộc là nơi nào.
Ninh Thành trực tiếp dùng Vô Cực Thanh Lôi Thành bảo vệ rồi nhảy xuống hồ Hoàng Tuyền. Cái lạnh lẽo trong hồ này khác hẳn với cái lạnh thông thường, nó mang theo một loại hơi thở âm lãnh muốn bóc tách Nguyên Thần. May mà sau khi Ninh Thành thăng cấp Vĩnh Hằng, Nguyên Thần so với lúc ở Sinh Tử Cảnh đã củng cố hơn gấp mấy lần. Loại hơi thở âm lãnh bóc tách Nguyên Thần này tuy vẫn có chút ảnh hưởng tới hắn, nhưng không lớn.
Vô Cực Thanh Lôi Thành rẽ lối qua làn nước đen ngòm âm lãnh, tốc độ chìm xuống nhanh hơn lần trước rất nhiều. Chỉ trong thời gian ngắn, Ninh Thành đã đáp xuống đáy hồ. Vô Cực Thanh Lôi Thành của hắn không hề bị áp lực âm lãnh của hồ Hoàng Tuyền ép nhỏ lại như lần trước.
Đạp chân lên phiến đá màu đỏ sậm dưới đáy hồ, xung quanh vang lên vô số tiếng kêu thê lương, hư ảo mờ mịt. Cho dù thần thức của Ninh Thành hiện tại đã mạnh hơn trước kia mười lần, cũng không cách nào bắt được những âm thanh này cụ thể phát ra từ đâu.
Ninh Thành đi dọc theo đáy hồ đến bên bờ Huyết Hà. Chiếc cầu đá hình vòm trắng bệch bên cạnh Huyết Hà vẫn y như cũ, không có chút thay đổi nào. Dòng sông máu vẫn cuồn cuộn chảy dưới chân cầu.
Trên tấm bia đá đầu cầu, năm chữ “Đệ nhất Nại Hà kiều” nguệch ngoạc bị một lớp sương mù đỏ sậm che khuất, có vẻ hơi mờ ảo. Ninh Thành đứng cạnh bia đá, khác với lần trước, lần này hắn tới đây mà không hề cảm nhận được hơi thở của Hôi Đô Đô.
Ninh Thành đi tới giữa cầu Nại Hà, chẳng những không thấy Hôi Đô Đô, mà cũng không thấy những người đá màu đen chặn đường. Dường như sau khi bị hắn đánh nát một tên vào lần trước, nơi này không còn loại âm binh đó nữa.
Một đạo âm phong màu đen cuồng bạo đột ngột quét tới, giống như một sinh vật sống lao thẳng về phía Ninh Thành.
“Oanh!”
Âm phong đập mạnh vào Vô Cực Thanh Lôi Thành, lôi quang nổ tung, trực tiếp nghiền nát luồng âm phong đó thành hư vô. Thức hải của Ninh Thành hơi lạnh lẽo một chút, không cảm thấy có gì bất ổn. Điều này khiến hắn đại định trong lòng. Thức hải của hắn sau khi thăng cấp Vĩnh Hằng, e rằng ngay cả Xuyên Tâm Lâu cũng không bằng được.
Sau khi đạo âm phong màu đen bị ngăn trở, lại có thêm bảy tám đạo âm phong cuồng bạo khác cùng lúc quét tới. Một loại tiếng nức nở, gào thét xuyên thấu qua Vô Cực Thanh Lôi Thành, muốn chen vào trong thức hải của Ninh Thành.
Ninh Thành nổi giận, Tinh Hồng Luyện Ngục Thương trực tiếp được tế ra rồi đâm tới. Đồng thời Vô Cực Thanh Lôi Thành cũng mở rộng ra, những tia lôi quang to lớn, dày đặc oanh kích kịch liệt. Thời điểm ở Sinh Tử Cảnh, hắn bị âm phong này xâm nhập chỉ có thể tự bảo vệ mình, hiện tại hắn không còn là tu sĩ yếu thế khi xưa nữa.
Lôi quang oanh kích lên những đạo âm phong đen kịt cuồng bạo, tiếng nức nở thê lương càng thêm thảm thiết. Cộng thêm Tinh Hồng Luyện Ngục Thương của Ninh Thành cuộn lên từng đợt thương ý mạnh mẽ, dù là bảy tám đạo âm phong cuồng bạo cũng bị đánh tan tác dưới sự tấn công của hắn.
Ninh Thành sải bước nhanh hơn, chớp mắt đã tới phía đối diện cầu đá. Một giọng nói âm u, rợn người truyền đến: “Giết âm binh của ta, cướp đồ của ta. Ta không đi tìm ngươi, ngươi thế mà còn dám tới địa bàn của ta tìm chết...”
Ninh Thành vừa nghe giọng nói này liền biết đây chính là kẻ đã truy sát mình lần trước. Hắn ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Nếu kẻ này thực sự có khả năng giết chết hắn trong nháy mắt, e rằng đã không nói nhảm nhiều như vậy.
Nắm chặt Tinh Hồng Luyện Ngục Thương, Ninh Thành bước ra khỏi cầu Nại Hà thứ nhất, hừ lạnh nói: “Đừng có ở trước mặt ta giả thần giả quỷ. Lúc ngươi truy sát ta, ta đã nói rồi, ta sẽ trở lại, trở lại để báo đáp gấp mười lần cho ngươi. Hôm nay ta đã về, có thủ đoạn gì thì dùng hết ra đi. Bằng không, ta sẽ biến nơi này thành hư vô.”
Ninh Thành nói xong, giơ tay đánh ra hai đạo Thời Gian Luân. Vòng xoáy thời gian cuộn lên từng đợt đạo vận, mang theo một luồng ánh sáng màu xám quét ngang ra ngoài. Mọi thứ chắn trước Thời Gian Luân đều bị đánh thành hư vô. Dưới ánh sáng mờ ảo của Thời Gian Luân, Ninh Thành không cần dùng thần thức cũng nhìn thấy cảnh tượng đối diện cầu Nại Hà.
Đó là một vùng đất hoang tàn đầy gạch ngói vụn, xen lẫn những gò đất đen cao thấp không đều. Khắp nơi là xương cốt trắng bệch và tro tàn tăm tối. Thời Gian Luân quét qua vùng đất gập ghềnh này, trong nháy mắt san bằng tất cả, không còn bất kỳ chướng ngại nào.
Một gã nam tử mặc hắc bào, gầy gò như bộ xương khô xuất hiện trong thần thức của Ninh Thành. Hắn nhìn Thời Gian Luân quét qua, đôi mắt xám khô khốc đầy vẻ không thể tin nổi.
Trong khi gã hắc bào đang nhìn nơi Thời Gian Luân vừa đi qua, thần thức của Ninh Thành cũng khóa chặt lên người gã. Có lẽ không thể gọi gã là bộ xương khô hoàn toàn, vì trên người gã vẫn còn thịt, dù thịt và da đều dính chặt vào xương, nhưng chung quy không phải khô lâu thuần túy. Chiếc hắc bào trên người che khuất đôi chân, khiến người ta nghi ngờ gã căn bản không đứng trên mặt đất mà đang lơ lửng. Chiếc hắc bào đó hiển nhiên là một kiện pháp bảo không tồi, thần thức của Ninh Thành không thể xuyên thấu vào bên trong.
“Đây là thần thông Thời Gian Pháp Tắc...” Hắc bào nam tử một hồi lâu sau mới hít sâu một hơi, kinh hãi thốt lên.
Ninh Thành vung Tinh Hồng Luyện Ngục Thương, cuộn lên một đạo thương văn phá không oanh ra, lạnh lùng nói: “Ngươi nói không sai, hôm nay ta sẽ khiến ngươi cũng trở thành một luồng tử hồn ở nơi này...”
Sau khi nhìn thấy gã hắc bào, Ninh Thành xác định đây căn bản là một tu sĩ, tuyệt đối không phải Quỷ tu hay âm hồn gì cả.
Chiêu Vô Ngân này của Ninh Thành đã sớm thoát thai hoán cốt từ thương ý trước kia. Lúc trước khi ở trong Vô Cực Thanh Lôi Thành, thương ý hắn lĩnh ngộ được là uy mãnh vô song, khí thế thậm chí có thể trực tiếp xé rách tinh cầu. Nhưng sau khi cảm ngộ được Quy Nhất Đạo Pháp, chiêu Vô Ngân này đã biến hóa hoàn toàn.
Mặc dù Ninh Thành vẫn chưa chạm tới Không Gian Pháp Tắc, nhưng một thương này đã có thể xuyên qua không gian, xóa nhòa khoảng cách tấn công trong thời gian ngắn nhất. Ngoài ra, chiêu này còn có vô số thương văn, mỗi đạo thương văn vừa là để trói buộc sát thế của đối thủ, vừa là thương ý xé rách mọi chướng ngại xung quanh. Chờ đến khi Ninh Thành lĩnh ngộ chiêu này đến một trình độ nhất định, những thương văn này sẽ trực tiếp hóa thành một thương vực mạnh mẽ nhất, giống như mũi tên Ngũ Sắc Liệt Tinh bắn ra, khóa chặt đối thủ trước khi chạm tới.
“Dừng tay...” Hắc bào nam tử gấp giọng gọi lên, đồng thời hắc bào trên người hắn phồng lên như quả khí cầu.
“Bành bành bành...”
Sát ý của Tinh Hồng Luyện Ngục Thương cùng vô số thương văn oanh kích lên hắc bào, phát ra những tiếng nổ trầm đục.
Ninh Thành sao có thể dừng tay, hắn mơ hồ cảm nhận được tu vi của gã hắc bào này thấp hơn rất nhiều so với lúc truy sát hắn lần trước. Đối với Ninh Thành, dù tu vi đối phương không đổi, hắn cũng sẽ không nương tay.
“Ta ở nơi này tu luyện, không oán không thù với ngươi. Ngươi cướp đồ của ta, lại còn khí thế bức người như thế...” Hắc bào nam tử thấy Ninh Thành không có ý định dừng tay, ngữ khí cũng trở nên căm hận.
Lần này Ninh Thành lại dừng tay. Lĩnh vực của hắn hoàn toàn bao trùm lấy gã hắc bào, lúc này mới lạnh giọng hỏi: “Không oán không thù? Thú sủng Hôi Đô Đô của ta bị ngươi bắt tới đây, ngươi còn dám nói không oán không thù?”
“Hôi Đô Đô? Con yêu thú mang một tia huyết mạch Thần thú Chư Phương đó là của ngươi?” Hắc bào nam tử ngạc nhiên hỏi.
Ninh Thành chưa bao giờ nghe nói đến Thần thú Chư Phương, hắn nghi hoặc hỏi: “Thần thú Chư Phương là cái gì? Hôi Đô Đô là hậu duệ của Chư Phương?”
“Không phải.” Hắc bào nam tử khẳng định, “Chư Phương rất khó trưởng thành, là Thần thú đỉnh cấp trong truyền thuyết, có thể thôn phệ và mô phỏng ra thần thông pháp tắc. Cái con... Hôi Đô Đô đó chỉ có một tia huyết mạch Chư Phương cực kỳ nhạt nhòa, ngay cả tinh không thú bình thường nhất cũng không bằng, nói chi đến việc trở thành Chư Phương.”
Ý của gã hắc bào là: Thú sủng của ngươi ngay cả tinh không thú bình thường còn không bằng, căn bản không cần nhắc tới Thần thú làm gì. Thứ duy nhất đáng giá là nó có một tia huyết mạch Chư Phương, nhưng ngay cả Chư Phương chính tông còn khó trưởng thành, nói gì đến loại huyết mạch loãng như nước của Hôi Đô Đô.
Ninh Thành lúc này mới hiểu tại sao Thương Úy nói Hôi Đô Đô không tệ, hóa ra là vì ẩn chứa một tia huyết mạch Thần thú. Tuy nhiên hắn không có tâm trí quan tâm Chư Phương là gì, điều hắn để ý là Hôi Đô Đô đang ở đâu.
“Hôi Đô Đô đang ở chỗ nào? Nói cho ta biết, có lẽ tâm tình ta tốt sẽ tha cho ngươi một lần.” Ninh Thành vừa nói, lĩnh vực càng thêm mạnh mẽ ép tới.
Đề xuất Voz: Thu đã về trên đất Hải Phòng