Chương 821: Vô Ngân tông chủ
“Cảm ơn ngươi đã mang Hằng Nguyên Đan tới đây.”
Vừa thấy vị tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ này bước vào, Ninh Thành liền nở nụ cười rồi đứng dậy.
Vị tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh kia thở dài một tiếng: “Ngươi quá tham lam, bằng không ngươi đã có cơ hội rời đi. Ta tên Lưu Bỉnh Sâm, hãy nhớ kỹ lấy.”
Ninh Thành không nhanh không chậm đáp: “Ta có không tham lam thì cũng chẳng đi nổi. Cái thói xấu của Vô Ngân Tiên Trì các ngươi, lão tử đã biết rõ từ lúc mới bước chân vào Vô Ngân Môn rồi. Vô Ngân Tiên Trì nếu chịu để một tu sĩ dám mua ngọc giản, lại còn mang lòng hoài nghi về tông môn rời khỏi đây, đó mới là chuyện lạ.”
Lưu Bỉnh Sâm nghe lời Ninh Thành nói thì nhất thời ngây người, đây là cái tiết tấu gì vậy?
“Ngươi đã biết?” Phải mất vài hơi thở, Lưu Bỉnh Sâm mới theo bản năng hỏi ngược lại.
Ninh Thành nhìn Lưu Bỉnh Sâm với ánh mắt đầy ẩn ý: “Ngươi nói xem? Vốn dĩ ta có rất nhiều việc phải làm, không muốn lãng phí thời gian ở đây, đáng tiếc là các ngươi lại cứ muốn tìm tới ta.”
Lưu Bỉnh Sâm dù có ngu ngốc đến đâu cũng nhận ra Ninh Thành đang vô cùng tự tin. Hắn lập tức vung tay ném ra một đạo hỏa hồng phi kiếm, đồng thời tung ra lĩnh vực áp chế Ninh Thành, một kiện pháp bảo hình tròn cũng được tế ra ngay sau đó.
Ninh Thành đã biết rõ chân tướng mà vẫn dám lưu lại nơi này, chứng tỏ hắn không hề sợ hãi. Nếu Lưu Bỉnh Sâm hắn lúc này còn không biết gọi người chi viện, thì đúng là tự tìm đường chết.
Ninh Thành không hề ngăn cản Lưu Bỉnh Sâm gọi người, bởi Lưu Bỉnh Sâm không biết rằng, dù hắn có gọi người hay không thì kết cục vẫn chỉ có một con đường chết. Lĩnh vực của hắn áp sát Ninh Thành giống như tuyết mỏng gặp phải lửa nóng, vừa chạm vào lĩnh vực của Ninh Thành liền phát ra những tiếng nổ vang rền, trong nháy mắt tan thành mây khói.
Trong lòng Lưu Bỉnh Sâm chấn động mãnh liệt, hắn nhận ra Ninh Thành thậm chí còn chưa thực sự phóng ra toàn bộ khí thế lĩnh vực. Chỉ trong tình huống như vậy mà hắn đã bị áp chế đến mức không còn khả năng phản kháng. Qua đó có thể thấy, hắn tuyệt đối không phải đối thủ của Ninh Thành, chênh lệch giữa hai bên là quá lớn.
Lưu Bỉnh Sâm thậm chí còn không kịp thu hồi pháp bảo đang tấn công Ninh Thành, chỉ muốn lập tức rút lui. Nhưng đúng lúc này, Tinh Hồng Luyện Ngục Thương của Ninh Thành đã xé toạc hư không giữa hai người, thương ý cường đại trực tiếp bao trùm lấy Lưu Bỉnh Sâm.
Chưa đợi Lưu Bỉnh Sâm kịp phản ứng, trường thương đã xuyên thủng cơ thể hắn.
“Không Gian Pháp Tắc...” Lưu Bỉnh Sâm ngã ngồi xuống đất, ngay cả Nguyên Thần cũng không thoát ra được, hoặc có lẽ hắn biết dù Nguyên Thần có chạy thoát thì cũng chỉ bị giết thêm lần nữa mà thôi.
Vào khoảnh khắc sắp lâm chung, hắn biết Vô Ngân Tiên Trì lần này đã gặp đại nạn rồi. Đi đêm lắm có ngày gặp ma, quả nhiên không sai. Tại Vô Ngân Tiên Trì, hắn cũng chỉ mới chạm tới ngưỡng cửa của Không Gian Pháp Tắc, trong khi Ninh Thành thi triển Không Gian Pháp Tắc rõ ràng đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh.
Ninh Thành cũng có chút không tin nổi nhìn trường thương trong tay mình, vốn dĩ hắn định dùng chiêu Vô Ngân để kết liễu Lưu Bỉnh Sâm. Việc một kẻ vừa mới thăng cấp Vĩnh Hằng trung kỳ như Lưu Bỉnh Sâm không đỡ nổi một thương này nằm trong dự liệu của hắn. Nhưng điều ngoài dự tính chính là Không Gian Pháp Tắc của hắn đã tự động dung hợp vào Vô Ngân, khiến cho chiêu thức này càng thêm thần sầu, không để lại dấu vết.
Nguyên bản thần thông Vô Ngân của Ninh Thành là học lỏm được từ việc quan sát một thương của người khác, hắn biết thương đó mang theo Không Gian Pháp Tắc. Trước đây khi chưa hiểu về Không Gian Pháp Tắc, hắn chỉ có thể dùng thần thức và Tinh Nguyên để khiến quỹ tích của thương rút ngắn khoảng cách không gian với đối thủ trong thời gian nhanh nhất. Dù thời gian có ngắn đến đâu thì vẫn tồn tại một khoảng hở.
Nhưng hôm nay khi Vô Ngân được thi triển, nó lại trực tiếp dung hợp với không gian thần thông, khiến cho quỹ tích ra thương hoàn toàn biến mất. Hắn dứt khoát bỏ qua khoảng hư không giữa mình và Lưu Bỉnh Sâm, một thương trực tiếp nổ nát đối thủ.
Ninh Thành thu lấy nhẫn trữ vật của Lưu Bỉnh Sâm, nhanh chóng ném ra hơn mười đạo trận kỳ. Ngay khi hắn vừa rải trận kỳ xong, hai bóng người đã xông vào.
Đây chính là hai trong số bốn tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh từng đi đón Mạn công chúa, một kẻ là Vĩnh Hằng Cảnh hậu kỳ, kẻ còn lại là Vĩnh Hằng Cảnh trung kỳ.
“Lũ kiến hôi Vĩnh Hằng ở Vô Ngân Tiên Trì thật sự là nhiều quá mà.” Ninh Thành châm chọc nói.
Những tu sĩ có thể đến được Vô Ngân Môn tự nhiên đều là cường giả trong số những cường giả, mỗi người bọn họ đều sở hữu khối tài sản khổng lồ. Những cường giả này đến từ khắp các tinh không, bảo vật gì mà không có? Vô Ngân Tiên Trì mở hắc điếm, chiếm đoạt tài sản của bọn họ làm của riêng, muốn không mạnh lên cũng khó.
“Ngươi dám giết Bỉnh Sâm trưởng lão?” Vị tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ kinh hãi nhìn thi thể Lưu Bỉnh Sâm dưới đất, không thể tin nổi thốt lên một câu.
Ngay lập tức hắn tế ra pháp bảo, Ninh Thành có thể giết chết Lưu Bỉnh Sâm thì đương nhiên cũng có thể giết chết hắn. Ngược lại, tên tu sĩ Vĩnh Hằng hậu kỳ vừa tiến vào đã lập tức kích hoạt khốn sát trận của Tân Khách Điện, hắn biết Vô Ngân Tiên Trì lần này đã đụng phải tấm thép cứng rồi.
Vô Ngân Tiên Trì không phải chưa từng đụng phải kẻ cứng đầu. Có một lần bọn chúng thậm chí tổn thất tới ba vị tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh, nhưng cuối cùng vẫn dựa vào trận pháp để xử lý được một vị cường giả, đồng thời đoạt được mười hai viên Vĩnh Hằng Đế Hoàn Đan trên người kẻ đó.
Khốn sát trận vừa khởi động, hai vị tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh này liền mất đi tung tích của Ninh Thành. Vị tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ kinh hãi kêu lên: “Khôi trưởng lão, hình như có gì đó không đúng! Đáng lẽ khi khởi động khốn sát trận, hắn phải là người mất dấu chúng ta mới phải, tại sao giờ lại là chúng ta mất dấu hắn?”
Giọng nói lạnh lẽo của Ninh Thành truyền tới: “Ngươi nói đúng đấy, lần sau nhớ lấy, nếu không hiểu Trận Đạo thì đừng có dựa vào Trận Đạo mà đối địch với người khác. À mà ta nói nhầm, các ngươi làm gì có lần sau...”
Đi kèm với giọng nói của Ninh Thành là vô số không gian nhận mang (lưỡi đao không gian) trong khốn sát trận oanh kích tới tấp. Hai vị tu sĩ Vĩnh Hằng Cảnh này không chỉ bị khốn trận ngăn chặn thần thức, mà ngay cả Tinh Nguyên cũng bị áp chế gắt gao. Đối mặt với hàng loạt nhận mang, cả hai chỉ có thể gồng mình tế pháp bảo chống đỡ. Lúc này bọn họ ngay cả vị trí của Ninh Thành ở đâu cũng không biết, làm sao mà ra tay?
Một đạo tà dương thê lương hiện ra trước mắt, khiến cả hai có chút ngẩn ngơ. Khốn sát trận của Tân Khách Điện tuy không phải do bọn họ bố trí nhưng là tài sản của Vô Ngân Tiên Trì, bọn họ thừa biết trong trận pháp này làm gì có cảnh đẹp tà dương nào.
“Khôi trưởng lão, không xong rồi, ta không thoát ra được...” Vị tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ kinh hoàng hét lên. Đừng nói là hiện tại đang bị khốn sát trận vây hãm, ngay cả khi không có trận pháp, hắn cũng chẳng thể thoát khỏi chiêu Lạc Nhật Hoàng Hôn của Ninh Thành. Hơn nữa, Ninh Thành là một Đế Trận Sư đã vô hạn tiếp cận Trận Đạo Chủ, đích thân hắn khống chế trận pháp để trói buộc hai người này, nếu bọn họ thoát ra được mới là chuyện lạ.
Khôi trưởng lão lấy đâu ra thời gian mà quan tâm đến tên tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ kia? Ngay khi vầng tà dương xuất hiện, vạn vật xung quanh như ngưng đọng, hắn liền biết mình đã xong đời. Đây là Thời Gian Pháp Tắc, một loại thần thông có thể trói buộc cả hắn, kết cục duy nhất của hắn chỉ có thể là chờ chết.
Hắn vất vả lắm mới thăng cấp lên tới Vĩnh Hằng hậu kỳ tại Vô Ngân Tiên Trì, tự nhiên không cam lòng chờ chết. Lúc này hắn chẳng còn tâm trí đâu mà quan tâm đến sát mang hay không gian nhận mang trong trận pháp nữa, chỉ điên cuồng đốt cháy tinh huyết và thọ nguyên của mình, chỉ cầu thoát khỏi sự trói buộc này trong một nhịp thở để lập tức bỏ chạy, chạy càng xa càng tốt.
Trưởng lão Vô Ngân Tiên Trì cái gì chứ? Cút sang một bên đi! Loại cường giả như thế này, e rằng ngay cả Chưởng Kháng Thiên Tế của Yêu Vực cũng không dám đắc tội. Vô Ngân Tiên Trì muốn tìm chết, nhưng hắn thì không.
Giọng nói có phần nhu hòa của Ninh Thành lại vang lên: “Vị trưởng lão này, ngươi muốn đi sao? Đợi ăn xong một thương này rồi hãy nói.”
“Xin đừng ra tay, ngươi bảo ta làm gì ta cũng nguyện ý...” Khôi trưởng lão hồn siêu phách lạc, chút khí thế vừa mới ngưng tụ được đã tan biến sạch sành sanh trong nháy mắt.
Ngay sau đó, bóng thương nhạt màu của Tinh Hồng Luyện Ngục Thương đã xuyên qua mi tâm của hắn, một đóa huyết hoa đỏ tươi nở rộ rực rỡ ngay giữa khốn sát trận.
Tên tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ vốn đã bị Lạc Nhật Hoàng Hôn trói chặt, khi nhìn thấy đóa huyết hoa diễm lệ vô cùng kia thì hoàn toàn chết lặng. Chẳng cần Ninh Thành phải ra tay, vô số sát mang trong khốn sát trận đã xuyên thấu cơ thể hắn, chỉ còn lại một tiếng thét thảm thiết minh chứng cho việc hắn vẫn còn chút ý thức cuối cùng.
***
“Sơ Mạn bái kiến Tông chủ, bái kiến sư phụ...”
Địch Sơ Mạn bước vào một căn phòng có ánh đèn hơi mờ ảo, cúi người hành lễ. Những giai điệu nhạc khúc cổ quái, trầm thấp lảng bảng trong phòng khiến nàng cảm thấy có chút không tự nhiên. Dù nàng là Thánh Nữ, nhưng số lần nàng được vào căn phòng này cũng không nhiều.
Ở vị trí cao nhất trong phòng là một người đàn ông trung niên mặt trắng không râu. Tóc của người này rất dài, thậm chí còn dài hơn cả tóc của Địch Sơ Mạn. Phía dưới bên phải của hắn là một nữ tu cực kỳ xinh đẹp, nếu chỉ luận về dung nhan thì nàng ta không hề thua kém Địch Sơ Mạn, còn nếu xét về phong vận thành thục của phụ nữ thì nàng ta có lẽ còn mê người hơn cả nàng.
Người đàn ông trung niên này chính là Tông chủ của Vô Ngân Tiên Trì — Ô Viễn Không, còn nữ tu ngồi phía dưới chính là sư phụ của Địch Sơ Mạn — Phố Âm Tương.
Sau lời chào của Địch Sơ Mạn, Phố Âm Tương chỉ “ừ” một tiếng rồi không nói gì thêm. Ô Viễn Không thì đánh giá Địch Sơ Mạn một hồi lâu mới hài lòng gật đầu: “Mạn nhi, ngươi có thể ở Vô Ngân Môn thăng cấp Vĩnh Hằng, lại còn tu luyện đến Vĩnh Hằng trung kỳ, tư chất quả thực rất xuất sắc. Ngươi không phụ lòng kỳ vọng của ta, tương lai của Vô Ngân Tiên Trì phải trông cậy vào ngươi rồi.”
Địch Sơ Mạn vội vàng đáp: “Sơ Mạn là Thánh Nữ của Vô Ngân Tiên Trì, không dám lơ là.”
Nói xong câu đó, nàng do dự một chút rồi vẫn lên tiếng: “Tông chủ, Tiên Trì vì con mà treo thưởng tới một ức Hằng Nguyên Đan, liệu có phải là hơi quá nhiều không ạ?”
Ô Viễn Không mỉm cười: “Sơ Mạn, ngươi đã là tu sĩ Vĩnh Hằng trung kỳ rồi, có một số việc cũng đã đến lúc nói cho ngươi biết.”
Nói tới đây, Ô Viễn Không liếc nhìn sư phụ của nàng là Phố Âm Tương.
Phố Âm Tương gật đầu, ôn nhu nói: “Sơ Mạn, ngươi có biết về cảnh giới phía trên Vĩnh Hằng không?”
Địch Sơ Mạn thoáng chần chừ rồi gật đầu: “Con có nghe nói qua, tu sĩ sau khi tu luyện đến Vĩnh Hằng Cảnh sẽ còn một cảnh giới cao hơn, đó chính là Chứng Đạo.”
Ô Viễn Không thở dài cảm thán: “Trong không gian tu luyện này, có mấy người hiểu được rằng dù chúng ta có tu luyện đến Vĩnh Hằng viên mãn, hay thậm chí là Chứng Đạo thành công, thì vẫn chưa thực sự đặt chân vào thế giới của những cường giả thực thụ?”
Thấy vẻ mặt kinh ngạc của Địch Sơ Mạn sau khi nghe xong, Phố Âm Tương càng thêm dịu dàng: “Sơ Mạn, ngươi không cần lo lắng. Ở Tứ Đại Tinh Không này, có lẽ không ai có thể rời khỏi thế giới này, nhưng Vô Ngân Tiên Trì chúng ta thì có thể. Vị Tông chủ đời thứ nhất của Vô Ngân Tiên Trì đã từng rời khỏi thế giới này để đi tới một vị diện cấp cao hơn. Sở dĩ Tiên Trì chúng ta làm được điều mà kẻ khác không thể, ngoài việc sở hữu Vô Ngân Môn, còn là bởi chúng ta có vô vàn công pháp và tài nguyên tu luyện đỉnh cấp nhất.”
Những điều này Địch Sơ Mạn dĩ nhiên biết rõ. Mỗi tu sĩ muốn vào Vô Ngân Môn đều phải trả một cái giá rất lớn bằng Hằng Nguyên Đan, Vô Ngân Tiên Trì đương nhiên là giàu nứt đố đổ vách. Không chỉ nàng, mà khắp Tứ Đại Tinh Không ai chẳng biết Vô Ngân Tiên Trì giàu có?
Điều nàng cảm thấy tò mò và hướng tới chính là vị Tông chủ đời thứ nhất đã tiến vào vị diện cao cấp kia rốt cuộc là ai? Mặc dù đã làm Thánh Nữ từ lâu, nhưng chuyện này nàng vẫn chưa hề hay biết.
“Sư phụ, vị Tông chủ đời thứ nhất của Vô Ngân Tiên Trì chúng ta là ai vậy ạ?” Địch Sơ Mạn không nén nổi tò mò mà hỏi ra miệng.
Đề xuất Linh Dị: Thi vương Tương Tây - Ma Thổi Đèn