Chương 827: Quy củ khiến Ninh Thành khó chịu

“Đại đế không giúp người luyện chiến hạm, mời trở về đi.” Một vị tu sĩ có khuôn mặt như đúc từ đất ngăn cản Ninh Thành, thậm chí còn chưa thèm hỏi thăm xem hắn đến đây làm gì.

Ninh Thành thực sự vẫn chưa kịp mở miệng, hắn chỉ đang đứng bên ngoài động phủ của Không Hà lão nhân để quan sát hộ trận nơi này, cùng với bốn chữ “Không Hà Đế Sơn” đầy mạnh mẽ kia. Từ những hộ trận này, hắn nhận ra Không Hà lão nhân không chỉ là một cường giả luyện khí, mà còn là một bậc thầy về Trận đạo. Cộng thêm việc vị tu sĩ ngăn đường kia gọi Không Hà lão nhân là Đại đế, cùng với bốn chữ “Không Hà Đế Sơn”, điều đó chứng tỏ Không Hà lão nhân là một Tinh Không Đại Đế thuộc Vĩnh Hằng Cảnh.

“Sao ngươi biết ta đến để luyện chế chiến hạm? Thật ra ta không phải đến vì việc đó.” Ninh Thành bất đắc dĩ nói, không thể nào ngay cả mặt Không Hà lão nhân còn chưa thấy đã bị đuổi đi.

Vị tu sĩ mặt đất kia ngữ khí vẫn không chút cảm xúc: “Bất luận ngươi có phải đến để luyện khí hay không, nơi này đều không cho phép lưu lại, mời rời đi.”

Ninh Thành đang định lên tiếng thì một nữ tử áo xanh đáp xuống cách đó không xa.

“Lan Ý của Thanh Dân Sơn cầu kiến Không Hà tiền bối...” Nữ tử áo xanh vừa đáp xuống liền lấy ra một hộp ngọc đưa cho gã mặt đất, đồng thời ôm quyền nói.

Gã mặt đất tiếp nhận hộp ngọc, mở ra nhìn một lát rồi gật đầu: “Vào đi.”

Ninh Thành nhìn nữ tử áo xanh đi vào hộ trận, liền hỏi ngay: “Tại sao nàng ta có thể vào mà ta lại không thể? Chỉ vì nàng ta tặng lễ sao? Nếu muốn thu đồ thì ngươi cứ nói sớm đi.”

Vừa nói, Ninh Thành cũng lấy ra một hộp ngọc: “Giang Châu Tinh Ninh Thành, cũng cầu kiến Không Hà đại sư.”

Gã mặt đất vẫn giữ vẻ mặt không chút biểu tình: “Đồ của ngươi cấp bậc quá thấp, cho nên không thu, mời trở về.”

Dường như cảm thấy thái độ của Ninh Thành cũng không tệ, gã mặt đất nói chuyện cuối cùng cũng khách khí hơn một chút, còn thêm vào một chữ “mời”.

Ninh Thành cười lạnh một tiếng: “Người phụ nữ kia cũng chỉ tặng một viên Luyện Tâm Huyễn Thạch mà thôi, thứ này để ở ven đường ta còn lười nhặt.”

Nữ tử áo xanh vừa đi phía trước nghe thấy lời của Ninh Thành thì dừng bước. Nàng thật sự muốn biết kẻ nào lại dám nói lời ngông cuồng như vậy, rốt cuộc có còn biết liêm sỉ hay không? Luyện Tâm Huyễn Thạch là tài liệu tinh không cấp chín, cực kỳ thưa thớt. Nếu không phải lần thăng cấp chiến hạm này đối với nàng quá mức quan trọng, nàng tuyệt đối sẽ không nỡ đem món tài liệu này ra. Bởi vì nàng biết, sau khi đưa món tài liệu này ra, tám chín phần mười là “giỏ tre múc nước”, tặng không cho người ta. Nhưng chỉ cần có một tia cơ hội, nàng cũng không muốn bỏ lỡ.

Gã mặt đất hơi chau mày, mở hộp ngọc của Ninh Thành ra. Khi nhìn thấy thứ bên trong, gã mới gật đầu: “Tài liệu được, mời vào.”

Có thể đưa ra tài liệu luyện khí cấp chín, dù Ninh Thành không vào thì gã cũng sẽ chủ động mời vào. Lễ vật gõ cửa để cầu kiến Không Hà đại sư, thấp nhất cũng phải là tài liệu tinh không cấp chín. Đây là quy tắc bất thành văn, Ninh Thành ban đầu không lấy ra tài liệu, hiển nhiên là người không hiểu quy tắc, nên gã không cần suy nghĩ đã đuổi đi. Không phải ai cũng có thể tùy tiện lấy ra tài liệu tinh không cấp chín.

Ninh Thành bước vào hộ trận, nữ tu áo xanh đang chờ hắn bỗng mỉm cười: “Ninh đạo hữu, vừa rồi ngươi thật hào sảng khi đem tặng một viên Tử Quang Bảo Tinh. Chắc hẳn ngươi không biết rằng dù có tặng Tử Quang Bảo Tinh thì cũng chưa chắc mời được Không Hà đại sư giúp ngươi luyện chiến hạm đâu nhỉ?”

Theo nàng thấy, lễ vào cửa căn bản không cần dùng đến Tử Quang Bảo Tinh. So với Luyện Tâm Huyễn Thạch, Tử Quang Bảo Tinh còn trân quý hơn nhiều. Bởi lẽ cái trước cần cường giả luyện khí dung hợp vào pháp bảo mới có tác dụng, còn cái sau lại là thứ có thể trực tiếp khiến hỏa diễm Niết Bàn thăng cấp. Nhưng nói đi cũng phải nói lại, loại đẳng cấp như Tử Quang Bảo Tinh mà mang vào cầu Không Hà lão nhân luyện chiến hạm, e là lão cũng lười liếc mắt nhìn một cái. Nàng sở dĩ dừng lại đợi Ninh Thành là vì món đồ nàng sắp đưa ra cũng là bảo vật liên quan đến việc thăng cấp hỏa diễm, hơn nữa còn cao hơn Tử Quang Bảo Tinh mấy cấp bậc.

Ninh Thành nghi hoặc hỏi: “Thu lễ vật của ta rồi sao lại không giúp ta luyện khí? Chẳng lẽ định thu lễ kiểu bá vương sao?”

“Lễ vật này chỉ là vật gõ cửa mà thôi, chỉ để cho ngươi bước qua cái cổng này. Nếu không có tài liệu tinh không cấp chín, ngay cả cửa cũng không vào được. Cho dù vào được rồi, muốn gặp được Không Hà tiền bối cũng chỉ có rất ít cơ hội, chứ đừng nói đến chuyện mời ngài luyện chế chiến hạm.” Nữ tử tên Lan Ý mỉm cười nói. Nàng biết Ninh Thành chắc hẳn là lần đầu tới đây nên không hiểu quy củ. Nếu Không Hà lão nhân dễ mời như vậy thì nơi này mỗi ngày đã chật kín người rồi, làm sao có thể vắng vẻ thế này?

“Vậy phải làm sao mới mời động được Không Hà lão nhân?” Ninh Thành vội vàng hỏi.

Lan Ý chỉ vào một căn phòng khách phía trước không xa nói: “Lát nữa chúng ta phải vào đó ngồi chờ, sau đó lấy ra tài liệu tốt nhất giao lên. Chỉ khi tài liệu của ngươi được Không Hà tiền bối để mắt tới, lúc đó ngài mới có khả năng giúp ngươi luyện chế chiến hạm. Đúng rồi, Không Hà tiền bối chỉ thu các loại tài liệu, không thu Hằng Nguyên Đan. Những ai không được Không Hà tiền bối lựa chọn thì chỉ có thể quay về tay trắng, đồ đã nộp không trả lại.”

Lão Không Hà này thật bá đạo, may mà hắn không thiếu nhất chính là các loại tài liệu. Vừa rồi lấy ra Tử Quang Bảo Tinh thực sự là vì nó không có nhiều tác dụng với hắn, chứ trong nhẫn của hắn, tài liệu luyện khí cấp cao chất đống, hắn thực sự không nỡ tùy tiện lấy ra.

Ninh Thành cùng Lan Ý đi vào phòng khách, tại cửa phòng còn có hai tu sĩ tu vi không thấp đứng canh gác. Trong phòng đã có gần mười người đang ngồi, phía trên chính giữa phòng có một đài đá truyền tống, phía sau đài đá là một màn hình hiển thị.

Ninh Thành lần đầu tới đây, dù đã nghe Lan Ý giải thích một lần nhưng vẫn không hiểu rõ quy củ nơi này cho lắm. Tuy nhiên, thấy mọi người đều chờ đợi, hắn tự nhiên cũng không có ý kiến gì. Những vị Tinh Không Đại Đế tinh thông công nghệ đỉnh cao lại có khả năng luyện chế pháp bảo như thế này thường có đủ loại quy tắc quái gở. Nếu không phải vì Roland, Ninh Thành căn bản không muốn lãng phí thời gian ở đây.

Ninh Thành chờ không bao lâu, trên màn hình hiển thị phía trước liền xuất hiện một dòng chữ: “Tài liệu của Trịnh Lực Ngôn không đạt yêu cầu, mời rời khỏi Không Hà Đế Sơn...”

Một nam tử áo vàng ngồi phía trước Ninh Thành nghe thấy câu này, sắc mặt lập tức trở nên khó coi. Một lát sau, hắn vẫn cúi đầu lầm lũi bước ra khỏi phòng khách.

Sau khi nam tử áo vàng đi ra, một người đàn ông hói đầu ngồi phía sau hắn bước lên phía trên, đặt một hộp ngọc lên đài đá. Thần thức của Ninh Thành quét qua hộp ngọc của gã hói, thấy bên trong là một bình Đoạn Không Thủy. Nói thật, loại tài liệu này ngay cả Ninh Thành cũng thấy rất rung động. Đây là tài liệu bày trận tinh không đỉnh cấp, có khả năng ngăn cách không gian.

Đoạn Không Thủy nhanh chóng bị truyền tống đi, nhìn vẻ mặt nôn nóng của gã hói, Ninh Thành thầm cười lạnh. Nếu Không Hà lão nhân thực sự yêu thích luyện khí, phân lượng Đoạn Không Thủy này tuyệt đối đủ sức nặng.

Chỉ mười mấy nhịp thở sau, trên màn hình lại hiện lên một dòng chữ: “Tài liệu của Hạng Văn Diệu không đạt yêu cầu, mời rời khỏi Không Hà Đế Sơn...”

Sắc mặt gã hói còn khó coi hơn cả Trịnh Lực Ngôn lúc trước, có thể thấy một bình Đoạn Không Thủy này đối với gã là một khối tài sản không nhỏ. Thấy gã hói đi ra mà tài liệu không được trả lại, trong lòng Ninh Thành bắt đầu cảm thấy khó chịu. Lão Không Hà này có chút vô sỉ rồi, nếu lễ vật của người ta không đạt yêu cầu, không giúp người ta luyện chiến hạm thì phải trả đồ lại cho người ta chứ. Bảo đồ của người ta không đạt, không giúp làm việc mà lại còn nuốt luôn đồ, chuyện này quá mức quá đáng.

Việc này chẳng khác nào thu đồ hai lần mà không làm được việc gì. Nếu là tài liệu bình thường thì Ninh Thành đã không giận đến thế. Đoạn Không Thủy tuyệt đối không phải tài liệu tầm thường, thu loại tài liệu này mà một là không trả, hai là không giúp luyện chiến hạm, thật không thể chấp nhận được.

Ninh Thành đứng bật dậy, dù kỹ thuật của Không Hà lão nhân có giỏi đến đâu, hắn cũng không muốn một kẻ như vậy giúp mình sửa chữa Roland.

“Đứng lại, đã vào đây thì nhất định phải đưa ra tài liệu, sau khi Đại đế xem qua mới có thể rời đi.”

Điều Ninh Thành không ngờ tới nhất là khi hắn định rời khỏi phòng khách, hắn lại bị người ta ngăn cản. Ninh Thành giận quá hóa cười: “Được, các ngươi ngàn vạn lần đừng hối hận vì đã giữ ta lại.”

Lan Ý đã trò chuyện với Ninh Thành vài câu, coi như cũng quen biết, nghe thấy lời hắn nói liền vội vàng truyền âm: “Ninh đạo hữu, ở đây ngươi có thể không luyện chiến hạm, nhưng ngàn vạn lần đừng xảy ra xung đột tại Không Hà Đế Sơn, hãy nhớ kỹ!”

Ninh Thành gật đầu, ngồi trở lại chỗ của mình. Lúc này trên màn hình lại thay đổi chữ: “Tài liệu của Tát Mã không đạt yêu cầu, mời rời khỏi Không Hà Đế Sơn...”

Lại một nam tử tóc xõa đầy thất vọng đi ra ngoài. Lúc gã đi ra, lại có thêm hai người bước vào, có thể thấy phòng khách này luôn có người ra kẻ vào. Điều này khiến Ninh Thành có chút nghi hoặc, theo lý mà nói Không Hà lão nhân là một cao thủ về công nghệ và luyện khí, loại người này không giúp người khác luyện chiến hạm là vì thời gian quý báu. Nếu mỗi ngày chỉ ngồi đây xem tài liệu, dù có thể thu được lượng lớn tài liệu trân quý thì cũng quá lãng phí thời gian.

Ninh Thành còn chưa kịp nghĩ thông vấn đề này thì đã đến lượt hắn. Để xác nhận xem lão Không Hà này có phải đang lừa gạt tài liệu hay không, Ninh Thành đơn giản bỏ vào một viên Không Gian Tinh Thạch có để lại một tia thần thức ấn ký. Nếu ngay cả Không Gian Tinh Thạch chứa đựng quy tắc không gian mà cũng không khiến kẻ này động tay luyện chiến hạm, thì Ninh Thành chắc chắn 100% gã này chỉ đang lừa tài liệu cấp cao.

Thấy hộp ngọc của Ninh Thành bị truyền tống đi, vị tu sĩ đứng gác cửa lúc trước ngăn cản hắn lộ ra một tia khinh miệt. Còn bảo người ta đừng hối hận, cuối cùng chẳng phải vẫn phải nộp tài liệu sao?

Lần này dòng chữ trên màn hình chậm chạp không thay đổi. Ước chừng nửa nén nhang trôi qua, màn hình mới hiển thị: “Tài liệu của Ninh Thành không đạt yêu cầu, mời rời khỏi Không Hà Đế Sơn...”

Ninh Thành cười lạnh một tiếng, đang định lên tiếng thì Lan Ý lại truyền âm tới: “Ninh đạo hữu, ngươi ngàn vạn lần đừng làm càn, nơi này không phải chỗ để gây chuyện.”

Thần thức của Ninh Thành chợt dừng lại trên hộp ngọc trong tay Lan Ý, trên mặt lập tức lộ ra vẻ kinh hỉ vô cùng. Hắn không ngờ rằng thứ mà mình khổ công tìm kiếm bấy lâu nay lại nằm trong tay Lan Ý.

Hắn lập tức quên sạch những chuyện không vui với Không Hà Đế Sơn, mỉm cười nói với Lan Ý: “Lan Ý đạo hữu, không biết có thể cho ta xem món tài liệu nàng sắp đưa lên không?”

Lan Ý ngơ ngác nhìn Ninh Thành, sự thay đổi này cũng quá nhanh rồi. Vừa rồi Ninh Thành còn đầy mặt phẫn nộ, chớp mắt đã đặt sự chú ý lên tài liệu của nàng. Chẳng lẽ hắn mất tài liệu nên muốn đòi nàng bồi thường? Nhưng đây là Không Hà Đế Sơn, cướp đoạt đồ ở đây chẳng khác nào tìm cái chết.

Đề xuất Tiên Hiệp: Yêu Long Cổ Đế (Dịch)
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN