Chương 896: Hỏa diệm tổ ong

Ninh Thành rời khỏi Đạp Tinh Lâu không bao lâu, tấm thẻ tư cách tham gia Thái Tố Đại Bỉ treo bên hông hắn bỗng phát ra một luồng chấn động nhẹ. Ninh Thành cầm thẻ lên, phía trên đột ngột hiện ra một dòng chữ: “Thời gian và địa điểm Đại Bỉ: Thái Tố hậu lịch kỷ nguyên thứ ba vạn tám ngàn sáu trăm linh hai, năm thứ sáu trăm mười chín, ngày hai mươi tháng mười, tại quảng trường Thiên Tố Thánh Thành. Nhận được tin nhắn, lập tức đến liên minh các tông môn Thái Tố để ghi danh.”

Ninh Thành đã tìm hiểu qua, cách tính năm của Thái Tố kỷ nguyên chính là phương thức ghi niên hiệu ở nơi này. Theo ngày đó thì thời gian bắt đầu là ba ngày sau. Liên minh các tông môn Thái Tố nằm rất gần Đạp Tinh Lâu, Ninh Thành chỉ mất vài phút đã đi tới nơi.

Liên minh các tông môn là một tổ chức do một số tông môn lớn nhỏ trong Thái Tố Vực cùng nhau thành lập. Những hoạt động mang tính tổng hợp của cả Thái Tố Vực như Thái Tố Đại Bỉ hay mở cửa bí cảnh đều cần thông qua liên minh này.

Khi Ninh Thành đến nơi, nơi này đã sớm tụ tập rất nhiều người. Hắn lập tức nhận ra vài gương mặt quen thuộc, trong đó có gã tu sĩ sở hữu tổ ong hỏa diễm. Ninh Thành nhớ rõ tên của gã là Á Đế An, nghe qua có chút phong vị phương Tây. Á Đế An lần này cũng giành được danh ngạch tham gia Đại Bỉ, mục đích gã tới đây hiển nhiên cũng giống như hắn.

Ninh Thành muốn giao dịch tổ ong hỏa diễm với gã, nên nhanh chân bước đến khu vực đăng ký dự thi, giao ra thẻ tư cách của mình. Tốc độ đăng ký ở đây rất nhanh, chưa đầy một phút, Ninh Thành đã nhận lại tấm thẻ đã được ghi danh xong xuôi. Sau đó, hắn nhanh chóng tiến về phía tu sĩ tên Á Đế An kia.

Á Đế An có tu vi Vĩnh Hằng Cảnh viên mãn, dáng người cực cao, trông chừng hơn hai mét. Lúc này gã đang trò chuyện với một tu sĩ khác, thấy Ninh Thành đột ngột đi tới, hai người liền dừng cuộc đối thoại, đồng thời nhìn về phía hắn. Cả hai đều nhận ra Ninh Thành đang nhắm thẳng về phía mình.

Ninh Thành ôm quyền, mỉm cười nói: “Chào Á Đế An đạo hữu, ta là Kê Hòa, là một luyện đan sư. Ta muốn bàn với đạo hữu một chút việc, không biết Á Đế An đạo hữu có thể dành cho ta ít thời gian không?”

Á Đế An thấy Ninh Thành tìm mình thì cũng gật đầu cười nói: “Ta biết ngươi, Kê Hòa Đan Đế. Thu hoạch của ngươi trong bí cảnh rất khá, ta cũng rất khâm phục. Không biết Kê Hòa đạo hữu tìm ta có chuyện gì? Tạm thời ta cũng chưa đi ngay được.”

Trong số các tu sĩ bước ra từ bí cảnh, người có số lượng thần linh thảo lọt vào tốp mười thì không ai là kẻ yếu. Nếu không phải là cướp được thì cũng là vận may cực lớn, tìm được nơi thần linh thảo mọc thành đám. Cho dù Kê Hòa có bị nhốt trong bí cảnh mấy vạn năm đi nữa, làm được điều này cũng không hề dễ dàng.

Tuy nhiên, dù ngữ khí của Á Đế An khá khách khí, nhưng rõ ràng gã không thực sự coi trọng Ninh Thành. Chỉ nhìn việc gã nói không thể dành ra chút thời gian, thậm chí còn chẳng buồn xưng tên mình, là đủ hiểu.

Ninh Thành cũng chẳng để tâm, đi thẳng vào vấn đề: “Ta muốn trao đổi tổ ong hỏa diễm của đạo hữu, nếu đạo hữu bằng lòng, xin hãy đưa ra cái giá ngươi cần.”

Á Đế An mỉm cười: “Rất cảm ơn ngươi đã để mắt đến tổ ong hỏa diễm của ta. Ta là Á Đế An. Ta lấy tổ ong hỏa diễm ra vốn là để trao đổi. Vị bằng hữu này cũng đang muốn đổi nó, về phần giá cả, đương nhiên ai trả cao hơn thì ta đổi cho người đó.”

Gã tu sĩ đang trò chuyện với Á Đế An nghe thấy Ninh Thành cũng vì tổ ong hỏa diễm mà đến, lập tức cau mày. Nếu Ninh Thành đến chậm một chút, có lẽ bọn họ đã giao dịch xong rồi.

Ninh Thành thầm nghĩ hèn chi tên này lúc kiểm kê thu hoạch bí cảnh lại lấy tổ ong hỏa diễm ra, tiểu tử này tâm cơ thật sâu. Hiện giờ gã không ra giá mà để người khác tự đấu giá với nhau, chính là muốn vớt vát lợi ích lớn nhất.

Ninh Thành lấy ra một chiếc hộp ngọc có dán cấm chế đưa cho Á Đế An: “Ta dùng thứ này trao đổi với ngươi, ngươi xem thử thế nào?”

Hiểu rõ cũng có người khác muốn món đồ này, Ninh Thành cảm thấy mình nên dứt khoát nhanh gọn. Hắn có thể biết Á Đế An sẽ đến đây, thì những tu sĩ khác muốn giao dịch chắc chắn cũng biết.

Á Đế An đưa tay nhận lấy hộp ngọc, không mở ra mà chỉ dùng thần thức quét qua một lượt. Khi thấy bên trong là một viên Không Gian Tinh Thạch, ánh mắt gã lập tức sáng rực lên. Đây mới thực sự là thứ tốt, có thần tinh cũng khó lòng mua được.

“Đồ không tồi, nhưng giá hơi thấp một chút.” Á Đế An ngoài miệng nói vậy, nhưng tay vẫn giữ chặt hộp ngọc không trả lại cho Ninh Thành.

Ninh Thành thầm châm chọc sự tham lam của Á Đế An. Giá trị của tổ ong hỏa diễm tuyệt đối không thể cao bằng Không Gian Tinh Thạch. Không Gian Tinh Thạch thuộc loại bảo vật đôi khi có tiền cũng không tìm thấy, còn tổ ong hỏa diễm tuy cũng hiếm nhưng công dụng lại bị hạn chế rất nhiều. Từ việc Á Đế An nắm chặt hộp ngọc không buông, hắn liền hiểu ngay vấn đề: tên này rất khát khao Không Gian Tinh Thạch.

Hắn vươn tay giật lại hộp ngọc từ tay Á Đế An, thu hồi lại rồi nói: “Ta chỉ có thể trả cái giá này, nếu đạo hữu không muốn thì thôi vậy.”

Nói xong, Ninh Thành quay người định đi. Cho dù không có tổ ong hỏa diễm, hắn vẫn có thể dùng phương thức khác để nâng cấp Bạo Kim Ong, chỉ là tốn nhiều thời gian và tâm sức hơn thôi. Với kinh nghiệm mặc cả của mình, hắn tin chắc Á Đế An sẽ gọi lại.

“Đợi đã...”

Quả nhiên, Ninh Thành vừa quay đi, Á Đế An đã lên tiếng gọi giật lại. Gã đang rất thiếu Không Gian Tinh Thạch, làm sao có thể để Ninh Thành rời đi dễ dàng như vậy. Vừa gọi, gã đã vội vàng lao lên chặn trước mặt Ninh Thành.

Vị tu sĩ đi cùng Á Đế An thấy tình hình này liền biết có biến. Hắn nói chuyện với Á Đế An nãy giờ, thừa biết gã này khó nhằn và tham lam đến mức nào. Từ đầu đến giờ, Á Đế An chưa từng biểu lộ chút hứng thú nào với cái giá mà hắn đưa ra. Nay Ninh Thành vừa tới, Á Đế An đã vội vàng đuổi theo, chứng tỏ gã cực kỳ khao khát thứ trong hộp ngọc kia. Hắn biết chuyện giao dịch này một khi đã lỡ nhịp thì rất khó cứu vãn. Hắn không đuổi theo Á Đế An mà trực tiếp phát ra một đạo truyền tin.

Thấy Á Đế An đuổi theo, Ninh Thành biết chuyện đã thành. Hắn cũng thấy gã tu sĩ kia phát tin nhắn đi, xem ra cuộc giao dịch này cần phải nhanh chóng kết thúc. Hiểu rõ điểm này, Ninh Thành không tiếp tục làm cao nữa mà dừng bước: “Á Đế An đạo hữu, ngươi có muốn giao dịch không?”

Á Đế An gật đầu: “Ta giao dịch với ngươi. Hộp ngọc đó của ngươi, cộng thêm năm vạn thần tinh nữa.”

“Thành giao.” Ninh Thành không thèm trả giá, dứt khoát đưa hộp ngọc cùng túi trữ vật chứa năm vạn thần tinh cho Á Đế An.

Cùng lúc đó, Á Đế An cũng giao túi trữ vật chứa tổ ong hỏa diễm cho Ninh Thành. Tổ ong này có kích thước rất lớn, bắt buộc phải dùng túi trữ vật mới có thể mang đi giao dịch. Hai người kiểm tra lại đồ đạc của đối phương, đều tỏ vẻ hài lòng.

“Khoan đã!”

Ninh Thành còn chưa kịp thu túi trữ vật chứa tổ ong vào, hai bóng người đã lao tới, chắn ngay trước mặt hắn và Á Đế An.

“Lại là ngươi?”

Kẻ vừa đến thấy Ninh Thành thì sắc mặt trầm xuống, hừ lạnh một tiếng. Ninh Thành cũng nhìn rõ kẻ này, chính là Cơ Bình Trung – kẻ đã tranh chấp phòng ở Đạp Tinh Lâu với hắn. Tên này dường như rất thích màu nâu, vẫn mặc bộ y phục màu nâu như cũ. Đi theo sau hắn chính là gã tu sĩ vừa trò chuyện với Á Đế An lúc nãy, xem ra Cơ Bình Trung là do gã gọi đến.

“Đưa tổ ong hỏa diễm ra đây, ngươi tốn bao nhiêu thần tinh ta sẽ trả gấp đôi.” Cơ Bình Trung lạnh lùng nói với vẻ bề trên.

Hắn hoàn toàn không coi Ninh Thành ra gì. Bởi vì ở Đạp Tinh Lâu, Ninh Thành đối mặt với một Hoàng chấp sự còn phải thỏa hiệp, vậy giờ đối mặt với hắn – Cơ Bình Trung, một trong Thái Tố Thập Nhị Tử, chẳng lẽ lại dám không cúi đầu?

Sở dĩ Ninh Thành thỏa hiệp ở Đạp Tinh Lâu là vì Hoàng chấp sự bằng lòng bồi thường gấp đôi thần tinh, vả lại hắn cũng biết dù có không thỏa hiệp thì cũng chẳng làm gì được. Cơ Bình Trung cho rằng ở đây Ninh Thành cũng sẽ vì thân phận của hắn mà nhượng bộ, thì đúng là đã quá đề cao bản thân rồi.

Ninh Thành thong thả thu tổ ong hỏa diễm vào, lúc này mới thản nhiên nói: “Ồ, nếu ta không muốn đưa thì sao? Ngươi có định đem chuyện này về bẩm báo đầy đủ với Hoang Thần Cung không?”

Cơ Bình Trung nghe vậy, làm sao không hiểu Ninh Thành đang mỉa mai chuyện hắn dùng danh nghĩa Hoang Thần Cung để đe dọa chủ nhân Đạp Tinh Lâu? Đúng là hắn đã báo cáo chuyện đó lên, nhưng kết quả là Hoang Thần Cung chẳng những không cử cao thủ đến đòi lại công đạo, mà còn mắng hắn một trận tơi bời, sau đó còn cử trưởng lão đến Đạp Tinh Lâu để xin lỗi.

Câu nói này của Ninh Thành chẳng khác nào một cái tát nảy lửa vào mặt hắn. Thực tế đúng là Ninh Thành đang vả mặt hắn thật. Hắn ở Đạp Tinh Lâu gần một tháng, nơi đó vẫn sóng yên biển lặng không chút náo động, đủ biết Hoang Thần Cung không dám làm gì Đạp Tinh Lâu. Đó là Ninh Thành còn chưa biết chuyện Hoang Thần Cung phải đến xin lỗi, nếu biết, lời lẽ của hắn chắc chắn còn cay nghiệt hơn nhiều.

Nếu nơi này có thể động thủ, Cơ Bình Trung đã sớm lấy pháp bảo ra để xử lý Ninh Thành rồi. Nhưng đây là nơi cấm đánh nhau, hắn chỉ có thể xanh mặt nói: “Nói vậy là ngươi nhất quyết không giao ra tổ ong hỏa diễm?”

Ngữ khí của Ninh Thành cực kỳ bình thản: “Đồ của ta, tại sao phải đưa cho ngươi? Người của Hoang Thần Cung đi ra ngoài đều mặt dày như ngươi sao? Cứ thích cưỡng đoạt đồ của người khác à?”

Giọng của Ninh Thành không hề nhỏ, khiến các tu sĩ xung quanh đều hiếu kỳ vây lại xem. Dù là phàm nhân hay tu sĩ, tâm lý xem náo nhiệt đều giống nhau cả.

Cơ Bình Trung dường như nhận ra Ninh Thành sẽ không bao giờ thỏa hiệp, hắn quay sang nhìn Á Đế An. Hắn không nói gì, nhưng ánh mắt đã đầy vẻ uy hiếp. Á Đế An chỉ cười nhạt, hoàn toàn không thèm để ý đến Cơ Bình Trung, xoay người rời đi.

Cơ Bình Trung không gọi Á Đế An lại, chỉ nhìn chằm chằm Ninh Thành mà gằn giọng: “Ta biết ngươi cũng tham gia Thái Tố Đại Bỉ, hy vọng ngươi có thể sống lâu trăm tuổi trong kỳ Đại Bỉ này.”

Ninh Thành cũng lười để ý đến hắn, trực tiếp bước ra khỏi khu vực liên minh tông môn. Kẻ này chắc hẳn đã quen được người khác tôn kính, cứ ngỡ tán tu nào gặp hắn cũng phải khép nép sợ hãi. Liên tiếp bị cả Á Đế An lẫn Ninh Thành phớt lờ, Cơ Bình Trung tức đến mức tay chân run rẩy. Hắn biết nếu còn đứng lại đây thì chỉ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi.

...

Rời khỏi liên minh các tông môn Thái Tố, Ninh Thành không quá vui mừng vì có được tổ ong hỏa diễm. Còn về việc đắc tội với Cơ Bình Trung, hắn cũng chẳng để tâm. Điều hắn đang suy nghĩ là về người nữ tử áo đen ở Đạp Tinh Lâu.

Hoang Thần Cung có thể xếp vào hàng mười đại tông môn, chắc chắn phải có cường giả Hỗn Nguyên tọa trấn. Vậy mà nữ tử áo đen kia ngay cả tông môn như vậy cũng chẳng coi ra gì, mà đối phương cũng không dám trả thù, thực lực của nàng ta quả thực quá kinh khủng.

Trong người hắn đang mang theo Huyền Hoàng Châu, liệu có nên tiếp tục ở lại Đạp Tinh Lâu hay không?

Đề xuất Tiên Hiệp: Đại Phụng Đả Canh Nhân [Dịch]
Quay lại truyện Tạo Hóa Chi Môn
BÌNH LUẬN