Chương 1208: Dọn đi tất cả
"Hắn... Hắn lấy đi ký ức của ta!"
Giờ phút này Shiroshi hoàn toàn đờ đẫn, hắn không thể tưởng tượng nổi trên đời lại có cường giả như vậy, chỉ cần tùy tiện thò tay là có thể dễ dàng điều tra ký ức của người khác.
Trong chốc lát, một nỗi sợ hãi thấu xương bao trùm lấy hắn, khiến hắn không còn nhen nhóm được bất kỳ ý niệm phản kháng nào nữa.
Thiếu niên tóc vàng Hisage bị hất văng ra ngoài lập tức lồm cồm bò dậy, vừa lao về phía Hyuga Kagami vừa hét lớn: "Mau thả ngài Shiroshi ra!"
Do có viên "đá Ritsuryo" khảm trong cơ thể, cộng thêm việc hấp thụ lượng lớn Chakra khi mỏ đá mất kiểm soát vừa rồi, nên hiện tại cậu là người có trạng thái tốt nhất và lượng Chakra dồi dào nhất trong số những người dị tộc.
Hyuga Kagami nhàn nhạt liếc Hisage một cái, rồi lại lần nữa phát động "Luân Chuyển Như Ý", hất văng cậu ra xa.
"Ngu xuẫn!"
Khẽ hừ một tiếng, Hyuga Kagami tiện tay ném quả cầu ký ức của Shiroshi đi.
Trong khoảnh khắc, quả cầu ký ức ghi lại toàn bộ quá khứ của Shiroshi vạch một đường vòng cung trên không trung, cuối cùng rơi xuống trúng người Hisage đang ngã dưới đất, rồi từ từ dung nhập vào cơ thể cậu.
Hisage lập tức sững sờ, trong đầu như đèn kéo quân hiện lên những hình ảnh ký ức của Shiroshi, tái hiện lại cảnh tượng ngôi làng của cậu bị chính Shiroshi tàn sát dưới góc nhìn của hắn.
Không để ý đến Hisage đang ngẩn người trên mặt đất nữa, Hyuga Kagami nhẹ nhàng vẫy tay, hút lấy cuốn "Sách Ritsuryo" trong túi trữ vật bên hông Shiroshi về tay mình.
Sau khi xem ký ức của Shiroshi, Hyuga Kagami mới biết đối phương còn giữ một cuốn cổ tịch như thế này.
Hiển nhiên, Shiroshi chính là thông qua cuốn cổ tịch này mà biết được mọi thứ về "đá Ritsuryo", từ đó mới vượt biển xa xôi đến đây để tìm kiếm mỏ khoáng tạo ra đá, mưu toan dùng sức mạnh của mỏ đá để hiện thực hóa dã tâm thống trị thế giới.
Chỉ tiếc kế hoạch không theo kịp sự biến đổi. Shiroshi cứ đơn phương cho rằng mình là kẻ nắm giữ bàn cờ, thao túng lòng người, là hắc thủ sau màn, nhưng đến đây rồi hắn mới biết thế giới này hoàn toàn khác xa so với tưởng tượng của hắn.
"Bịch" một tiếng, Shiroshi quỳ sụp xuống đất: "Đại... Đại nhân, cuốn sách đó tôi xin dâng cho ngài, cầu xin ngài tha cho tôi!"
Hyuga Kagami không hứng thú đáp lại Shiroshi, tự mình lật xem cuốn "Sách Ritsuryo" trong tay.
Cuốn sách này ghi chép rất tỉ mỉ về nguồn gốc của "đá Ritsuryo", từ việc chế tạo tinh thạch đến các phương thức vận dụng, hầu như mọi khâu đều được đề cập.
Đồng thời, trong sách còn nhắc đến việc chỉ có dòng máu hoàng tộc mới xứng đáng sử dụng sức mạnh của "đá Ritsuryo".
Về điều này, Hyuga Kagami tự nhiên dè bỉu. Luận điệu "chỉ có dòng máu hoàng tộc mới xứng dùng sức mạnh" này, chỉ cần suy nghĩ thoáng qua là có thể nhận ra sự thật ẩn giấu bên trong.
Bởi vì mối quan hệ nhân quả trong đó rõ ràng đã bị đảo ngược.
Không phải chỉ có dòng máu hoàng tộc mới xứng đáng sử dụng "đá Ritsuryo", mà là vào thời đại viễn cổ đó, những người trùng hợp có thể thích ứng với sức mạnh của "đá Ritsuryo" đã dựa vào sức mạnh đó để lập nên đế quốc và trở thành hoàng tộc.
Và người viết cuốn sách này hơn phân nửa là xuất thân từ hoàng tộc, nên mới cố ý đảo ngược nhân quả, tô vẽ hoàng tộc thành thiên mệnh sở quy.
"Là ngươi! Là ngươi đã giết cha mẹ ta, tàn sát làng của ta!"
Lúc này, thiếu niên tóc vàng Hisage đứng dậy, giận dữ nhìn chằm chằm Shiroshi.
Shiroshi biết sự việc không thể giấu giếm được nữa, vội hô lớn với ba nữ kỵ sĩ dị tộc cách đó không xa: "Nhanh, mau giết nó!"
Ba nữ kỵ sĩ có cơ thể biến dị kia là đồng bọn thực sự của Shiroshi. Những việc như tàn sát thôn làng, sát hại người vô tội bọn chúng đều đã từng làm, nên khi nhận lệnh của Shiroshi, chúng lập tức lao về phía thiếu niên tóc vàng Hisage.
Hisage vội hô với những chiến binh dị tộc mặc trọng giáp khác: "Chúng ta đều bị lừa rồi, căn bản không có quốc gia lý tưởng nào cả, kẻ cướp bóc đốt giết dọc đường chính là Shiroshi!"
Rất nhanh, nhóm người dị tộc lao vào chém giết lẫn nhau.
Thiếu niên tóc vàng Hisage có khảm "đá Ritsuryo" trong người, thực lực rõ ràng mạnh hơn đám nữ kỵ sĩ của Shiroshi, nên chẳng bao lâu, đồng bọn của Shiroshi bị tiêu diệt từng tên một. Hisage cũng xách trường kiếm đi đến trước mặt Shiroshi.
Shiroshi hoảng hồn, quỳ rạp dưới đất khẩn cầu: "Hi... Hisage, nể tình ta đã thu nhận ngươi, tha cho ta đi!"
"Ngươi giết cha mẹ ta, hủy hoại làng xóm ta, sao ta có thể tha cho ngươi!"
Hisage nghiến răng nghiến lợi, nhưng cánh tay cầm kiếm lại chần chừ mãi không chém xuống.
Rõ ràng, thiếu niên tuy một lòng báo thù nhưng bản tính thuần lương vẫn khiến cậu khó lòng hạ quyết tâm tàn nhẫn.
Shiroshi thấy có cơ hội lợi dụng, sắc mặt lập tức trở nên dữ tợn. Hắn bất ngờ dị hóa cơ thể, đưa tay đâm mạnh về phía lồng ngực nơi khảm viên "đá Ritsuryo" của Hisage.
Hisage kinh hãi tột độ nhưng đã không kịp né tránh, chỉ có thể trơ mắt nhìn nụ cười gằn trên mặt Shiroshi ngày càng gần.
Oanh...
Đúng khoảnh khắc tay Shiroshi sắp chạm vào ngực Hisage, một lực đẩy vô hình hất văng cả Shiroshi và Hisage ra xa.
Đòn đánh lén của Shiroshi bị cắt ngang, Hisage không do dự nữa, lập tức vung kiếm đâm thẳng về phía Shiroshi.
Tức thì, một luồng Chakra mênh mông hội tụ vào thanh trường kiếm của Hisage, như một dòng nước xiết xuyên thủng toàn bộ cơ thể Shiroshi, chém giết triệt để kẻ dã tâm dị tộc này!
Sau khi báo thù xong, Hisage vứt thanh trường kiếm trong tay xuống, đi đến trước mặt Hyuga Kagami, cúi người nói: "Vừa rồi đa tạ sự giúp đỡ của ngài!"
Hyuga Kagami gấp cuốn "Sách Ritsuryo" lại cái "bộp", thản nhiên nói: "Ta không hứng thú với vở kịch của các ngươi, ta chỉ muốn biết chiếc tàu bọc thép trên mặt đất kia, ngươi có điều khiển được không?"
Hisage liên tục gật đầu: "Có thể ạ!"
Hyuga Kagami thuận miệng nói: "Tốt, vậy ngươi giúp ta vận chuyển một thứ, coi như trả ân tình cho ta."
Hisage hỏi: "Ngài muốn chúng tôi giúp vận chuyển cái gì ạ?"
Hyuga Kagami cười cười, rồi dùng ngón tay chỉ vào mỏ "đá Ritsuryo" đang tỏa sáng lung linh trên đỉnh đầu.
Với năng lực của mình, hắn thực ra cũng có thể tự di dời toàn bộ mỏ "đá Ritsuryo", chỉ là làm như vậy quá tốn sức và cũng quá chói mắt, dễ bị các thế lực khác phát hiện.
Trùng hợp là chiếc tàu bọc thép khổng lồ của người dị tộc đang ở ngay trong hẻm núi. Nếu mượn tàu của họ vận chuyển mỏ đá ra vùng biển ít người qua lại trước, sau đó mới lặng lẽ chuyển lên pháo đài trên không, thì vừa đỡ tốn sức lại vừa che mắt được thiên hạ.
Đó chính là lý do Hyuga Kagami vừa rồi ra tay cứu Hisage một mạng.
Hisage nghe vậy lại sững sờ: "Chở... Chở toàn bộ mỏ khoáng đi? Nhưng làm sao chúng ta đưa mỏ khoáng lên mặt đất được ạ?"
"Chuyện đó có gì khó!"
Cười khẽ một tiếng, Hyuga Kagami phát động "Luân Chuyển Như Ý", một bên nâng mỏ "đá Ritsuryo" trên đỉnh đầu, một bên mang theo những người dị tộc còn sống sót bay lên mặt đất giữa những tiếng nổ vang dội...
Đề xuất Voz: Bạn gái tôi là lớp trưởng