Chương 1542: 28

Hắn sử dụng một kiện cấm khí còn chút khiếm khuyết.

Trước mặt Vương Huyên, một tấm thần đồ hoành không, chặn lại Đại Chùy. Hắn tế ra Vũ Trụ Mẫu Trận Đồ, nay nó đã sớm được tu bổ, trở thành một kiện cấm khí hoàn chỉnh. Vả lại, trong số tàn khí Thánh cấp vẫn còn không ít món, như cây mâu gãy màu đỏ hay Đại Xích Thiên Đao bản thể.

Oanh! Trận Đồ bao trọn Thánh Chùy tàn phá, phù văn Ngự Đạo đan xen, tước đoạt uy lực của nó. Cùng lúc ấy, Vương Huyên tiến đến gần, muốn đích thân chạm trán Dị Nhân Thất Trọng Thiên, khảo nghiệm Đạo quả của chính mình.

Vị Dị Nhân cao cấp đến từ Bờ Bên Kia sắc mặt biến đổi liên tục, hắn ý thức được, lành ít dữ nhiều. Bởi đối phương có lẽ sẽ diệt khẩu, hắn lập tức thi triển thuật pháp, toàn thân mọc ra từng chiếc sừng, trong chớp mắt hoàn toàn biến đổi hình thái.

Sát na, hắn xé rách hư không.

Đông! Vương Huyên một cước đạp nát hư không, đá văng hắn ra, ngăn cản hắn thoát thân.

Hai người giao thủ, dù cho Dị Nhân Thất Trọng Thiên đã xuất động biến dị thân thể, toàn thân gai cứng đâm tua tủa, lực phòng ngự kinh người, nhưng vẫn bị đối phương tay không bóp nát, nghiền vụn. Vị Dị Nhân này dụng hết khả năng, nhưng sau một hồi đối kháng ngắn ngủi, hắn liền toàn thân bạo liệt, rồi bị những hoa văn Ngự Đạo kỳ dị của đối phương nghiền ép.

Vương Huyên tay phải xẹt qua hư không, cắt đứt Nguyên Thần của hắn. Những bí pháp, quy tắc cấm kỵ mà Dị Nhân Thất Trọng Thiên thi triển, đều bị đối thủ đơn giản mà thô bạo phá giải. Đối thủ trẻ tuổi này lần lượt thi triển Diệu Pháp, tay không chém nát hắn.

Tàn linh của hắn muốn chạy trốn, nhưng thanh niên nam tử kia đứng bất động trong hư không, lại khuếch trương ra sáu tầng Ngự Đạo ký hiệu tinh mịn, vặn vẹo thời không, Chân Linh của hắn lập tức bị che kín.

"Lục Phá!?" Hắn rung động, sau đó trước mắt tối sầm, không còn biết gì nữa. Dù hắn mạnh đến đâu, Chân Linh cận kề cái chết cũng không thể thoát khỏi lĩnh vực Thần Bí Lục Phá.

"Đích xác rất lợi hại, nhưng ngươi vẫn chưa thể khiến ta toàn lực ứng phó, triệt để phóng túng xuất thủ." Vương Huyên tự lẩm bẩm, ước lượng cây Đại Chùy khiếm khuyết trong tay, rồi ném vào Sát Trận Đồ. Đây là một thu hoạch không nhỏ.

Hắn thả Tái Đạo Chỉ trong màn sương ra, Nguyện Cảnh Chi Hoa đồng hành, một lần nữa bắt đầu hấp thu vận may, ngưng tụ Bất Hủ Kinh Nghĩa của kỷ nguyên này.

Vương Huyên đã biết rằng hai vị Dị Nhân đã chết cùng ba vị đồng bạn khác, tổng cộng năm người đồng hành, thăm dò các di tích tại trung tâm Cựu Thế. Ba người kia không ở nơi đây.

"Kỷ nguyên này, Bờ Bên Kia đã mở ra một con đường tắt, rút ngắn con đường rất nhiều, có lẽ sẽ có Chân Thánh đến." Hắn khẽ khàng nói.

Hiển nhiên, nhất định có Thánh Giả đã đến, nhanh hơn cả Dị Nhân, trên thực tế đã rời đi rồi. Trước mắt, những Chân Thánh đã rời đi đang tìm kiếm nguồn gốc Siêu Phàm số Một. Còn những người đã sớm lên đường, như Lục Phá Giả Qua hay Ngũ Phá Chân Thánh Liệt Mông, đã thuận lợi tiến vào nguồn gốc Thần Thoại để "ngủ đông".

"Bờ Bên Kia, càng ngày càng không nên ở lại, Chí Cao Sinh Linh cũng bắt đầu chạy trốn. Thảo nào những sinh linh cố chấp tiến về Bờ Bên Kia lại có người hối hận." Vương Huyên suy nghĩ trong chốc lát, không nghĩ thêm những điều này, bắt đầu đắm chìm vào trạng thái Ngộ Đạo của chính mình.

Tàn tích Tam Thập Lục Trọng Thiên đích xác sáng chói hơn Thế Ngoại Chi Địa. Những kinh văn cụ hiện hóa có thể lưu chuyển, tất cả đều lơ lửng, từng trận tiếng tụng kinh vang lên, tịnh hóa Nguyên Thần của người ta. Chư kinh hoành không, điển tịch đông đảo, đều bị rút ra thần vận bất hủ tinh túy trân quý nhất, chảy về phía trang giấy khô héo.

Trong vô số thiên chương, có một thiên chói mắt nhất, phát ra Vô Lượng Thần Quang, chiếu rọi khắp trời đất. Vả lại, sườn đồi to lớn vỡ ra, còn lộ ra một phần bản thể của bộ kinh văn này. Đáng tiếc, nó đã sớm mục nát. Khi kỷ nguyên thay đổi, lúc Tam Thập Lục Trọng Thiên lệch vị trí, nó đã bị Đạo Vận của cả vũ trụ chấn thành bột mịn, chỉ còn một ít vật liệu cấm kỵ để lại tro tàn.

"Cơ huynh nói bộ kinh văn kia, điển tịch mà người sáng lập Tinh Hà Tẩy Thân Kinh hằng mong ngóng nằm ở nơi đây." Vương Huyên xác định, cảnh tượng trước mắt tương đối phù hợp với kỳ cảnh hắn từng nhìn thấy qua trong kỳ vật điện thoại.

Nhưng đích xác, kinh văn đã sớm mục nát.

Ngày xưa, Tam Thập Lục Trọng Thiên từng là nơi trú ngụ của biết bao Tán Thánh, cấm khí các loại. Ai dám xua đuổi bọn họ, phá bỏ ba mươi sáu tầng vũ trụ tàn phá đặc thù kia? Nhất là, những người ở nơi đây, rất nhiều đều là sinh linh mà đến cả nửa tấm danh sách tất sát cũng không kịp giết chết, như Vô, Hữu, Vong Ưu, Cố Tam Minh các loại.

Bất quá, điều này đối với Vương Huyên mà nói, chẳng có gì đáng ngại. Mặc dù phần lớn kinh quyển phát sáng đầy trời đều mơ hồ, mang theo ánh lửa, nhưng bộ này thì khá rõ ràng, chân thực, rơi xuống gần đống lửa nhỏ. Khi tự động phiên chuyển, ý nghĩa của nó có thể thấy rõ!

"Lục Phá Kinh Văn, từ rất sớm đã trấn áp dưới Tam Thập Lục Trọng Thiên, vả lại Vô đã từng đích thân đọc qua, và còn cẩn thận bổ sung." Vương Huyên nhìn đến cuối cùng, phát hiện ba bóng người cụ hiện bằng thân thể của Vô, Hữu ngày xưa đã không còn được bảo trụ, điều này cũng có liên quan đến việc bọn họ rời đi.

Nếu hai đại cường giả kia vẫn còn, dù cho dời Tam Thập Lục Trọng Thiên đi chỗ khác, cũng sẽ không thành ra như vậy. Hoặc là đã được bọn họ mang theo, sau này sẽ một lần nữa đặt dưới Tam Thập Lục Trọng Thiên; hoặc là đã trực tiếp mang đi rồi.

Vương Huyên suy nghĩ, nếu Vô, Hữu, Đạo, Không thật sự là một người, vậy bộ kinh này có thể là tiền thân của Vô và Hữu, là nơi Đạo và Không đã từng lĩnh hội. Về sau, Vô và Hữu lại bổ sung thêm.

"Khó lường Lục Phá Chân Kinh!" Vương Huyên thở dài.

Kinh thư cụ hiện ra cuộn nhanh, trang giấy khô héo cụ hiện ra rất nhiều ký hiệu từ bộ Chân Kinh bất phàm này, vượt xa ý nghĩa của các kinh điển khác.

Vương Huyên chờ đợi ròng rã mười lăm năm tại tàn tích Tam Thập Lục Trọng Thiên này, hơn bất kỳ nơi nào khác.

"Lấy một chén Đạo Tam Thập Lục Trọng Thiên, lay động kinh điển khắp trời, rọi sáng một kỷ nguyên Siêu Phàm thế giới rực rỡ." Trong mắt Vương Huyên, chén trà này gánh vác quá khứ.

Trong lúc nhất thời, sườn đồi tàn tích hùng vĩ vô biên kịch liệt lay động, một tờ Chân Kinh như sao băng rơi xuống, ánh lửa đầy trời, đốt cháy Bất Hủ Kinh Văn, ngưng tụ ra Bất Diệt Tinh Túy, chậm rãi lưu chuyển.

Vương Huyên nâng chén, kính những thần thoại đã lụi tàn, cũng đang cách thời không tiễn đưa Chư Thánh đi xa, sau đó càng là tự mình kính mình. Hắn uống một hơi cạn sạch.

Đến tận đây, chén trà xanh thứ hai hoàn toàn vào miệng, Đạo hạnh của hắn nhẹ nhàng nhưng lại mạnh mẽ thăng tiến. Sau đó hắn chính thức đặt chân vào lĩnh vực Dị Nhân Ngũ Trọng Thiên!

Trong màn sương, con thuyền nhỏ chậm rãi lướt đi xa, chở Vương Huyên, cùng Tái Đạo Chỉ và Nguyện Cảnh Chi Hoa, vượt qua vô tận tinh không, tiến vào tàn tích Khởi Nguyên Hải.

Hắn dừng chân hai năm ở nơi này. Trước khi đi, hắn linh mẫn quay đầu lại, bởi vì có sinh linh đang nhanh chóng tiếp cận. Ban đầu hắn tưởng là ba tên Dị Nhân còn lại của Bờ Bên Kia, kết quả phát hiện có tới bốn người, vả lại mang theo ý vị đặc thù.

"Ngươi là ai, tại sao có thể có tờ giấy này?" Một trong số các Dị Nhân hỏi, trong mắt đan xen hoa văn đặc thù, nhìn chằm chằm Tái Đạo Chỉ bên ngoài màn sương mù, cảm giác khó tin.

Vương Huyên kinh ngạc và nghi ngờ. Lúc họ chạy đến, trong tay nắm giữ một bộ điển tịch đặc thù, đang chiếu rọi các tàn tích xung quanh, ngưng tụ ra một phần kinh văn mơ hồ, và hội ngộ những người đồng hành.

Bốn người này đến từ địa phương nào? Cũng không phải sinh linh Bờ Bên Kia, không có loại tàn vận còn sót lại sau khi bị phóng xạ kia. Vả lại, bốn vị Dị Nhân lại kích động đến run rẩy, nhìn xem trang giấy trong tay hắn, như gặp được chí bảo sáng chói nhất thế gian.

Bọn họ rất có thể biết lai lịch của trang giấy khô héo này? Vương Huyên trong lòng chấn động, hắn bị ý nghĩ này làm cho kinh ngạc...

Đề xuất Linh Dị: Thành Cổ Tinh Tuyệt - Ma Thổi Đèn
BÌNH LUẬN