Chương 4916: Phiên ngoại - Đô thị quyển sách 05

Vương Quân lập tức đại hỉ. Đệ đệ của hắn từ lâu đã là Võ Giả, nhưng nhiều năm qua vẫn chậm chạp không thể đột phá nhị giai. Phải biết rằng, cấp bậc Võ Giả mỗi khi chênh lệch một tầng, thực lực liền cách biệt một trời một vực, địa vị xã hội cũng theo đó mà lên như diều gặp gió. Nếu đệ đệ hắn thăng cấp nhị giai, chức vị Phó Ty này của hắn sẽ lập tức được chuyển chính thức.

Tất nhiên đó là chuyện sau này, trọng điểm hiện tại là phải giải quyết tiểu súc sinh kia.

“Hàm Thần đệ đệ hiện giờ thế nào rồi?” Lý Hằng Minh nhàn nhạt hỏi một câu.

Vương Quân vừa nghe tới liền lộ vẻ giận dữ: “Năm nay e rằng Hàm Thần không vào được Võ Đạo Học Viện nữa.”

Lý Hằng Minh nghe vậy chỉ cười nhẹ một tiếng: “Bá phụ chớ nên nóng vội, chỉ cần sư phụ bước vào nhị giai, việc để Hàm Thần đệ đệ thi lại một lần nữa hoàn toàn không thành vấn đề.”

“Được.” Vương Quân gật đầu, “Hằng Minh, ngươi đi theo ta. Tên tiểu tạp chủng kia cực có khả năng đã là Chuẩn Võ Giả, tuyệt đối không thể khinh thường.”

Cái gọi là Chuẩn Võ Giả chính là kẻ chỉ còn kém Võ Giả một bước ngắn, nhưng thực lực đã vô cùng tiếp cận.

Lý Hằng Minh lại tự tin cười dài: “Kẻ bại dưới tay ta là Võ Giả nhất giai cũng không phải ít. Loại Chuẩn Võ Giả tu luyện ở nơi an nhàn như trong thành này, một mình ta có thể đánh năm tên!”

“Như vậy thì tốt.”

Hai người sóng vai mà đi, bắt đầu lùng sục Lăng Hàn. Lúc này, Lăng Hàn đã ra tới cửa trường, đứng đợi Dương Kỳ để cùng đi chúc mừng. Vương Quân cùng Lý Hằng Minh tìm kiếm khắp nơi nhưng không ngờ Lăng Hàn lại ở ngay cổng, mãi đến khi lượn vài vòng định đuổi ra ngoài, bọn hắn mới đột ngột nhìn thấy bóng dáng hắn.

“Chính là hắn!” Vương Quân chỉ tay về phía Lăng Hàn, nghiến răng nghiến lợi nói.

“Lăng Hàn!” Đúng lúc này, Dương Kỳ cũng vừa thi xong đi ra, trên mặt viết đầy sự kinh hãi, “Trời ạ, chuyện này chắc chắn là giả! Ta nghe nói lúc kiểm tra lực lượng, ngươi một quyền đánh bay cả máy đo?”

Lăng Hàn mỉm cười, bình thản đáp: “Đó là sự thật.”

“Làm sao có thể chứ?” Dương Kỳ hoàn toàn không tin nổi. Người khác không biết chứ hắn còn không hiểu rõ Lăng Hàn sao? Chẳng lẽ chỉ trong một đêm mà biến thành Võ Giả? Đây không phải là trò đùa chứ?

“Ngươi chính là hung thủ đã đả thương Vương Hàm Thần?” Một thanh niên bước tới, hướng về phía Lăng Hàn hỏi, ngữ khí thoạt nghe có vẻ khách khí.

Hung thủ? Lăng Hàn không khỏi cười lạnh trong lòng. Đây quả thực là một con rắn độc, ngoài mặt thì tỏ ra lễ độ nhưng trong lời nói lại giăng sẵn cạm bẫy. Nếu không chú ý mà thừa nhận, thì dù hắn có bị đánh, đối phương cũng đã chiếm được cái lý.

Lăng Hàn không trả lời mà hỏi ngược lại: “Ngươi là ai?”

Lý Hằng Minh cười nhạt, thầm nghĩ tiểu tử này thế mà không mắc mưu, xem ra phản ứng cũng khá nhanh nhạy.

“Ta là Lý Hằng Minh, Vương Hàm Thần là sư đệ của ta.” Hắn thong thả nói, “Ngươi đánh sư đệ ta, ta tìm ngươi tính sổ, không oan chứ?”

“Ngươi là Võ Giả?” Lăng Hàn hỏi.

Lý Hằng Minh lắc đầu: “Còn kém một chút, nhưng dị thú nhất giai chết dưới tay ta cũng không ít.”

Tê! Nghe thấy lời này, Dương Kỳ không khỏi hít vào một ngụm khí lạnh. Cùng đẳng cấp, dị thú thường mạnh hơn con người vì chúng có nanh vuốt và lớp da dày thiên bẩm. Võ Giả muốn đối đầu phải chuẩn bị vũ khí và phòng cụ vô cùng đắt đỏ. Lý Hằng Minh có thể giết dị thú nhất giai, chứng tỏ hắn hoàn toàn có khả năng giết chết Võ Giả nhất giai một cách dễ dàng.

Chưa phải Võ Giả mà đã giết được Võ Giả?

“Ngươi là người của Quân bộ?” Dương Kỳ run giọng hỏi. Học sinh của Võ Đạo Học Viện không thể mạnh đến mức này, chỉ có những chiến sĩ Quân bộ quanh năm tắm máu chiến đấu mới có thể tôi luyện ra hạng mãnh nhân như vậy.

Lý Hằng Minh căn bản không liếc nhìn Dương Kỳ lấy một cái. Trong mắt hắn, người bình thường không có tư cách để hắn chú ý.

“Đi theo ta một chuyến.” Hắn nhìn Lăng Hàn, lạnh lùng ra lệnh, “Đừng ép ta phải ra tay, bằng không ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu.”

Lăng Hàn lắc đầu: “Ta còn phải đi chúc mừng, không rảnh đôi co với ngươi.”

Lý Hằng Minh bật cười: “Tai ngươi điếc sao? Ta đã nói là ta sẽ mang ngươi đi.”

“Ngươi muốn nói gì là chuyện của ngươi, nhưng có làm được hay không, hừ, phải xem bản lĩnh của ngươi đã.” Lăng Hàn quay sang hỏi Dương Kỳ, “Chúng ta đi đâu bây giờ?”

Dương Kỳ đứng hình, trong lòng gào thét: “Đại ca à, giờ này mà ngươi còn tâm trí nghĩ xem đi đâu chơi sao? Đây là chiến sĩ Quân bộ đấy, kẻ chỉ kém một bước là thành Võ Giả, ngươi có thể đừng vô tâm như vậy được không!”

“Hừ, thật là rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!” Lý Hằng Minh cười lạnh, đưa tay chộp tới bả vai Lăng Hàn.

“Chúng ta không quen biết, đừng có động tay động chân.” Lăng Hàn nói đoạn, phất tay gạt đi cánh tay đang tới gần của đối phương.

Bạt! Tốc độ và phản ứng của hắn nhanh đến mức khó tin, chuẩn xác vỗ lên tay Lý Hằng Minh, đẩy lui đòn tấn công.

“Ồ?” Lý Hằng Minh lộ vẻ ngạc nhiên. Hắn không ngờ Lăng Hàn ra tay nhanh như vậy, lại có thể hóa giải đòn bắt giữ của mình. Xem ra không thể quá khinh thường thiếu niên này.

“Đây là ngươi tự tìm lấy.” Thân hình hắn hơi khom xuống, tay trái thành quyền, tay phải thành chưởng, cả người căng cứng như một con báo săn đang chờ chực vồ mồi, tràn đầy sức bật.

“Lăng Hàn, cẩn thận!” Dương Kỳ vội vàng nhắc nhở. Chiến sĩ Quân bộ khác hẳn học sinh trường võ, họ là những kẻ bước ra từ trong máu lửa và giết chóc.

Bành! Lý Hằng Minh dậm mạnh chân, thân hình như mũi tên rời cung lao vút ra, tốc độ nhanh đến kinh người.

Lăng Hàn cũng bắt đầu chuyển động. Trong đầu hắn thoáng qua những mảnh ký ức vụn vặt, khiến hắn tự nhiên biết rõ mình phải đối phó với tình huống này như thế nào.

Lý Hằng Minh liên tục tấn công, nhưng càng đánh càng kinh hãi. Hắn ra quyền liên tiếp mà không một chiêu nào chạm được vào người Lăng Hàn, thậm chí ngay cả việc va chạm tứ chi cũng không xảy ra. Sau một hồi bộc phát cường độ cao, thể lực của hắn tiêu hao rất nhanh. Nếu không thể giải quyết sớm, hắn sẽ không duy trì được nhịp độ này nữa.

Kinh nghiệm chiến đấu của Lý Hằng Minh vô cùng phong phú, vừa nhận thấy không ổn, hắn liền lập tức chủ động làm chậm nhịp độ để điều hòa hơi thở.

Thế nhưng hắn vừa chậm lại, Lăng Hàn lại đột ngột tăng tốc.

Oanh! Lăng Hàn tung ra một quyền, quyền tốc nhanh tới mức tạo ra tiếng xé gió. Lý Hằng Minh vừa mới hạ nhiệt, sao có thể lập tức phản ứng kịp? Đối mặt với quyền này, hắn không thể né tránh, đành phải nghiến răng vung quyền nghênh tiếp.

Trong lòng hắn dâng lên một nỗi hoảng sợ tột độ. Chẳng lẽ tất cả đều nằm trong tính toán của Lăng Hàn? Nếu đúng là vậy thì thật quá khủng khiếp, hắn vốn là một chiến sĩ dày dạn sa trường kia mà!

Bành! Hai nắm đấm va chạm kịch liệt. Lý Hằng Minh vì vội vàng ứng phó nên không thể phát huy toàn lực, lập tức bị đánh lui liên tiếp mấy bước, khuôn mặt đỏ bừng vì khí huyết sôi trào.

Lăng Hàn không thừa thắng xông lên, chỉ thản nhiên buông một câu: “Ngươi nói muốn cho ta xem bản lĩnh, nhưng hiển nhiên... bấy nhiêu vẫn chưa đủ.”

Lý Hằng Minh hít sâu mấy hơi để ổn định lại trạng thái. Hắn nhìn Lăng Hàn với ánh mắt đầy nghiêm trọng. Thiếu niên này rất mạnh, hơn nữa phong thái chiến đấu không giống một học sinh chút nào, trái lại vô cùng lão luyện.

Hắn tự nhủ không được phép khinh suất nữa, bằng không hôm nay thực sự sẽ lật thuyền trong mương.

Đề xuất Voz: Những Năm Tháng Ấy : Anh và Em !
BÌNH LUẬN