Chương 115: Cao khảo rớt cuộc đế đến
Công ty bán chiếc xe này có chi nhánh tại tất cả các đại căn cứ thị. Vừa hay, chi nhánh Trường An lại có sẵn xe. Ngay ngày hôm sau, Cao Bằng đã nhận được tin nhắn đến lấy xe.
Tối đó, khi về đến nhà, Cao Bằng định thu dọn đồ đạc, nhưng nhìn khắp căn nhà thân thuộc, khung cảnh quen thuộc lại khiến hắn không tài nào ra tay được. Kể từ khi phụ mẫu qua đời, hắn chưa từng dịch chuyển bất cứ món đồ nào trong nhà. Hắn hy vọng có thể tạo ra một bầu không khí quen thuộc, tựa như phụ mẫu vẫn còn ở nhà, vẫn đang ở bên cạnh bầu bạn cùng hắn... Dù biết rằng đây chỉ là tự lừa dối mình, nhưng hắn vẫn không kìm được mà muốn lừa gạt bản thân.
Bước tới phòng ngủ của phụ mẫu, không khí trong căn phòng đã lâu không có người ở tràn ngập mùi tro bụi nhàn nhạt. Rèm cửa kéo kín, khung cảnh trong phòng tối om.
"Cha, mẹ, con sắp dọn ra ngoài ở... Chẳng phải hai người vẫn luôn nói rằng con cái lớn lên rồi sẽ ra ở riêng sao... Con nghĩ, bây giờ con cũng đã trưởng thành rồi." Thiếu niên vẫn là thiếu niên ấy, nhưng đôi vai đã không còn gầy gò như trước. "...Đó là một biệt thự lớn, do chính tiền con kiếm được để mua... Con có thể một mình sống tốt trên thế giới này, hai người không cần lo lắng cho con đâu. Ông ngoại hình như gặp chút phiền phức... Đợi con thi đại học xong sẽ đến chỗ ông ngoại... Dù sao ông cũng là người thân duy nhất của con..."
Giọng nói ngày một nhỏ dần, cuối cùng xen lẫn chút nghẹn ngào. Sau một hồi im lặng thật lâu, cánh cửa phòng khép lại...
Đêm hôm sau, Cao Bằng đã dọn vào ở trong biệt thự. Căn nhà cũ hắn không bán, cũng sẽ không bao giờ bán. Chỉ có điều khiến hắn kỳ lạ là ngay trên mảnh đất trống phía đối diện, có một đội thi công lớn đang gấp rút hoàn thành công trình. Đã hơn mười giờ đêm rồi mà vẫn còn tăng ca sao?!
Giữa đội thi công dường như có một người trông rất kỳ quái. Người đó mặc một bộ đồ Tôn Trung Sơn cứng nhắc, mái tóc xám bạc chải chuốt thẳng tắp, lưng thẳng tắp trông vô cùng tinh anh, tựa như đang giám sát tiến độ của đám công nhân.
Dường như cảm nhận được ánh mắt của Cao Bằng, người đó quay đầu lại mỉm cười.
Lưu đại gia?!
Cao Bằng sửng sốt.
"Ồ, Tiểu Bằng, sao cháu lại ở đây?" Lưu đại gia tỏ vẻ vô cùng kinh ngạc.
Cao Bằng im lặng. Cháu đã nói bao nhiêu lần rồi, Lưu đại gia, kỹ năng diễn xuất của ngài thật sự tệ quá! Cháu biết lúc còn trẻ ngài chắc chắn có một ước mơ làm diễn viên.
Cuối cùng, Cao Bằng vẫn phải chấp nhận sự thật rằng Lưu đại gia đang xây một căn biệt thự ngay sát vách nhà mình. Dù sao thì sau chuyện cấp bậc của Đại Hắc Miêu ngày đó, Cao Bằng cũng đã chấp nhận Lưu đại gia thực chất là một cao thủ thâm tàng bất lộ. Đối với một kẻ luôn lấy an toàn làm đầu như hắn, được ở gần Lưu đại gia vẫn có cảm giác an toàn hơn hẳn.
Mấy ngày sau đó, Cao Bằng đều lái chiếc xe tải lớn của mình đi học. Trường học nằm ở khu vực giáp ranh ngoại thành, gần đó có một bãi đỗ xe cỡ lớn, xe của Cao Bằng về cơ bản đều đậu ở đó. Chiếc xe tải dài đến hai mươi mét nằm ngang trong bãi đỗ xe trông như một gã khổng lồ, một mình nó đã chiếm mất mấy chỗ đậu, có thể nói là thu hút mọi ánh nhìn. Ngay cả Mục Thiết Anh cũng trêu chọc Cao Bằng là một "lão tài xế". Lái chiếc xe lớn như vậy, kỹ thuật chắc chắn không phải tầm thường.
Điều duy nhất khiến Cao Bằng tương đối khó chịu là mãi cho đến ngày cuối cùng trước kỳ thi tốt nghiệp, cả Đại Tử và A Ngốc vẫn không thể tấn cấp lên Ngự Thú cấp Thủ Lĩnh. Chúng đều đã đạt đến cấp 20, là cực hạn mà cấp Tinh Anh có thể đạt tới, nhưng mãi vẫn không thể đột phá. Đại Tử và A Ngốc đều đã thỏa mãn tiêu chuẩn tấn cấp, nhưng muốn đột phá vẫn cần một cơ duyên. Chúng có thể dùng thời gian để mài giũa, có lẽ một ngày nào đó sẽ nước chảy thành sông mà đột phá, hoặc là cần một cơ hội để bộc phát.
A Ban cũng đã đạt đến cấp 18. Cao Bằng phát hiện kể từ khi giúp A Ban tấn thăng lên phẩm chất Hoàn Mỹ, vẻ ngoài của nó đã bắt mắt hơn rất nhiều. Giáp xác đen kịt tựa như chiến giáp lạnh lùng, ở các khớp chân có những chiếc gai ngược uốn lượn tỏa ra hàn quang lạnh lẽo. Từng lớp giáp lởm chởm gai nhọn đan xen, ngay cả vị trí mắt cũng có một lớp giáp mỏng có thể hạ xuống che kín hốc mắt. So với bộ dạng xám ngoét ban đầu thì quả thực đẹp hơn không ít.
"Cao Bằng, có điểm thi văn hóa rồi, cậu được bao nhiêu điểm?" Buổi chiều lúc huấn luyện, Đàm Tiền Tiến ghé qua, huých nhẹ vào tay Cao Bằng.
Cao Bằng lắc đầu: "Chưa kịp tra."
"...Điểm có từ tối qua rồi." Đàm Tiền Tiến cạn lời.
"À à, vậy lát nữa tra." Cao Bằng đáp.
"Cậu đọc số báo danh đi, tớ tra giúp cho." Đàm Tiền Tiến rất nhiệt tình. Đối với mấy chuyện này, hắn luôn rất sốt sắng.
Cao Bằng đọc số báo danh cho hắn. Đàm Tiền Tiến giúp tra điểm, sau đó hét lên một tiếng kinh ngạc: "Vãi chưởng!"
"Sao thế?" Cao Bằng ngạc nhiên.
"674 điểm, cậu đúng là không phải người mà!" Đàm Tiền Tiến khóc không ra nước mắt. "Với số điểm này, cậu có thể ghi danh vào hầu hết các trường đại học top đầu trong nước rồi."
"À, cũng tạm được." Cao Bằng có chút thất vọng, điểm số này thấp hơn dự tính của hắn mười mấy điểm. Nhưng hắn dù sao cũng không phải thần thánh, cộng thêm mấy tháng gần đây bận rộn huấn luyện ngự thú nên chểnh mảng việc học, thành tích có sa sút một chút cũng là bình thường. Dù sao trước đây hắn từng lén làm đề thi năm ngoái, điểm số còn cao hơn thế này mười mấy điểm.
Có được thì có mất, muốn có được thứ gì đó thì phải đánh đổi một thứ khác.
Nhìn bộ dạng ra vẻ của Cao Bằng, Đàm Tiền Tiến thực sự chỉ muốn ném thẳng chai nước khoáng trong tay vào đầu hắn. Cái thành tích này, hắn có quỳ lạy cũng không có được, vậy mà cậu lại còn chê...
Trong bầu không khí căng thẳng, Kỳ thi Đại học Ngự Sử cuối cùng cũng đã đến.
Địa điểm thi lần này là một đại bình nguyên ở ngoại thành. Do tính đặc thù của kỳ thi Ngự Sử, việc gian lận gần như là không thể, bởi đây là cuộc đối đầu trực diện 1 chọi 1, trừ phi thí sinh có thể thuyết phục được quái vật bị khiêu chiến diễn kịch cùng mình... mà khả năng này gần như bằng không.
Vòng thi đầu tiên sẽ kéo dài trọn hai tuần, tất cả Ngự Sử sinh của thành phố Trường An đều sẽ tiến hành khiêu chiến trên đại bình nguyên này, đồng thời toàn bộ quá trình thi đấu sẽ được đài truyền hình phát sóng trực tiếp. Điều này khiến không ít thí sinh kích động không thôi, cuối cùng mình cũng được lên TV rồi?! Đài trưởng của đài truyền hình nhìn tỷ suất người xem tăng vọt mà cười không khép được miệng.
Bất kể là vì nguyên nhân gì, tóm lại kỳ thi Ngự Sử trong hai tuần này đã trở thành trọng điểm chú ý của tất cả mọi người trên toàn thế giới. Đây là một sự kiện trọng đại của toàn cầu, cũng là vũ đài của thế hệ máu mới.
Bên ngoài bình nguyên đã được giăng dây cảnh giới, từng hàng dây màu vàng ngăn cách toàn bộ những người không phận sự. Đồng thời, còn có một lượng lớn binh lính cầm súng đạn thật canh gác ở vòng ngoài. Kỳ thi đại học không dung bất kỳ ai nhúng tay vào, đây là ý thức chung của hai thế lực lớn là chính phủ liên minh và liên minh Ngự Sử. Phải đảm bảo công bằng tuyệt đối! Chỉ có một môi trường tuyệt đối công bằng mới có thể tạo dựng nên uy tín cho kỳ thi, mới có thể biến kỳ thi trở thành một bảng hiệu vàng mà tất cả mọi người đều tin tưởng, tuyệt đối không cho phép sai sót!!
Trên bầu trời, từng đàn ngự thú phi hành đang lượn vòng, tựa như những chiếc ra-đa cảnh giới bốn phương tám hướng.
Một ngày trước khi thi, tất cả thí sinh đã báo cáo cấp bậc quái vật mà mình cần khiêu chiến. Cao Bằng lựa chọn khiêu chiến một quái vật cấp Thủ Lĩnh và hai quái vật cấp Tinh Anh, vừa vặn giao cho A Ngốc, A Ban và Đại Tử.
Đề xuất Tiên Hiệp: Ta Hợp Pháp Tu Tiên, Dựa Vào Cái Gì Gọi Ta Ma Đầu?