— Kìa, đó không phải đảo Đại Tế Ti sao? Các ngươi mau nhìn người bên bờ, có phải là Cao Bằng không? – Có người đột nhiên chỉ về phía bãi cát nơi Cao Bằng đang đứng.
— Không rõ nữa, ta chưa từng gặp Cao Bằng, nhưng đúng là ta chưa thấy người này trong bộ lạc bao giờ. – Một người khác lắc đầu.
— Chính là hắn. – Bạch Phi nhận ra Cao Bằng.
Đám thanh niên đang điều khiển ngự thú bèn ra hiệu cho chúng chậm lại. Cả bọn đưa mắt nhìn nhau, sắc mặt mỗi người mỗi khác. Vừa mới sau lưng bàn tán người ta, chớp mắt đã gặp ngay chính chủ. Thật là xấu hổ...
— Ca, hay là để ta đi thử xem trình độ của hắn thế nào. – Bạch Ca cười lạnh.
— Ngươi đừng làm càn. – Bạch Độ cau mày. Thân là Đế cấp Ngự Sử, hắn hiểu rõ sự đáng sợ của một ngự thú cấp Đế hơn người thường. Nếu tên đệ đệ ngu xuẩn này mà xảy ra chuyện gì, e rằng hắn sẽ bị lão cha đánh chết mất.
— Yên tâm đi, ta đâu có ngốc đến mức tự mình ra tay. – Bạch Ca cười hắc hắc rồi vỗ vỗ lên mặt nước bên cạnh.
Dưới đáy biển, một con Ngư Cảnh Long cổ dài, vuốt sắc, vảy xanh đang ẩn mình. Nghe thấy tiếng vỗ nhịp nhàng trên mặt nước, trong mắt nó lóe lên tia vui vẻ rồi phấn khích lao vút lên. Cái đầu khổng lồ của Ngư Cảnh Long phá nước trồi lên, lớp vảy xanh óng ánh lấp lánh dưới ánh mặt trời và làn nước biển.
— Ngươi... – Bạch Độ định răn dạy Bạch Ca, nhưng lại liếc nhìn Cao Bằng ở phía xa, trong lòng có chút do dự. Hắn cũng muốn biết thực lực của Cao Bằng rốt cuộc ra sao.
Con Ngư Cảnh Long này là quái vật do gia tộc bọn họ nuôi dưỡng. Bạch Long bộ lạc sở hữu một quần thể quái vật khổng lồ với nhiều chủng loại phong phú. Trong đó, tộc Ngư Cảnh Long do gia tộc hắn phụ trách chăn thả. Vì vậy, từ nhỏ Bạch Ca đã tiếp xúc và rất thân thuộc với chúng. Con Ngư Cảnh Long này tên Ngạo Thiên, là vua của cả bầy, mang trong mình thực lực cấp Đế. Thuở nhỏ, Bạch Ca thường cưỡi trên lưng Ngạo Thiên lướt sóng biển khơi.
— Ngạo Thiên, đi thử xem trình độ của người kia thế nào. – Bạch Ca khẽ nói với Ngạo Thiên.
— Lệ... lệ... – Ngạo Thiên linh trí không thấp, gật đầu ra vẻ đã hiểu rồi ngoan ngoãn quay người.
Ngư Cảnh Long lặng lẽ lặn sâu xuống biển, lớp vảy xanh trên thân lóe lên u quang rồi hòa làm một với sắc nước, thoáng chốc đã hoàn toàn biến mất, chỉ còn lại dòng nước ngầm đang cuộn chảy dữ dội.
Trên bờ biển, Cao Bằng bảo Tiểu Hoàng bắt hai con cá về làm bữa tối.
— Xong việc sẽ có thưởng cho ngươi nhé. – Cao Bằng nói với Tiểu Hoàng.
— Vâng vâng! – Tiểu Hoàng gật đầu lia lịa, hăng hái vô cùng.
Bỗng, nó nheo mắt nhìn ra mặt biển, ánh mắt chợt ngưng tụ tại một điểm. Tiểu Hoàng hét lớn một tiếng rồi lao thẳng xuống làn nước.
Đùng! Đùng! Ầm ầm!
Nước biển sôi trào, sóng lớn gào thét.
【 Cấm Ma Lĩnh Vực 】
Vù một tiếng, một tầng sóng gợn vô hình quét qua, đẩy lui toàn bộ nguyên tố trong phạm vi, thậm chí khiến nước biển cũng phải cuộn trào lên. Hòn đảo dưới chân cũng rung chuyển nhè nhẹ.
Bùm!
Một cột nước cao hàng chục mét nổ tung trên mặt biển.
Cao Bằng thầm thấy bất an. Động tĩnh này cũng quá lớn rồi, Tiểu Hoàng rốt cuộc đang đánh nhau với thứ gì vậy?
Ở phía xa, Bạch Ca nhìn cảnh tượng này mà bắt đầu luống cuống.
Sao lại thế này! Diễn biến có vẻ không đúng kịch bản.
Bạch Ca định chạy tới ngăn lại nhưng bị Bạch Độ đang chột dạ kéo về.
— Ngươi đừng qua đó, bảo ngự thú của ngươi gầm lên một tiếng gọi Ngạo Thiên về đi.
Bạch Ca lúc này mới sực tỉnh, vội ra lệnh cho ngự thú của mình gầm lên. Ngay sau đó, đám người trẻ tuổi vội vàng rời đi.
Trên bờ cát, Cao Bằng ngờ vực nhìn về hướng âm thanh phát ra, chỉ lờ mờ thấy bóng lưng của một đám người đang cưỡi ngự thú rời đi. Hắn quay đầu lại, nhìn Tiểu Hoàng đang từng bước một kéo xác con Ngư Cảnh Long từ dưới biển lên bờ, vẻ mặt đầy suy tư...
...
Đêm đến, một người quen bất ngờ tới thăm.
— Bạch Dần. – Cao Bằng nhận ra người thanh niên trước mặt, dáng vẻ chẳng thay đổi là bao so với mấy năm trước. Thời gian dường như không để lại dấu vết gì trên người hắn.
— Hôm qua ta đã nghe có quý khách từ Du Châu của Địa Tinh đến Bạch Long bộ lạc chúng ta, đoán ngay là ngươi rồi. Nhưng nghĩ ngươi mới đến, cần nghỉ ngơi cho lại sức, nên ta không tiện đến làm phiền. – Bạch Dần nói, giọng đầy áy náy.
— Không sao, ngươi có thể đến thăm là ta vui lắm rồi. Xem ra ngươi thật sự xem ta là bằng hữu. – Cao Bằng vui vẻ nói, bước tới nắm lấy tay Bạch Dần.
Biểu cảm trên mặt Bạch Dần thoáng cứng lại một giây rồi nhanh chóng trở lại như cũ, không hề để lộ chút khác thường nào. Hắn nở một nụ cười rạng rỡ:
— Đương nhiên rồi, chúng ta là lão bằng hữu mà.
— Ha ha. – Cao Bằng nhiệt tình kéo Bạch Dần. – Đi nào, ngự thú của ta hôm nay vừa bắt được một ít hải sản, vừa hay nấu chín xong thì hảo hữu ngươi đã tới.
Bạch Dần được Cao Bằng đối đãi nhiệt tình như vậy thì có chút thụ sủng nhược kinh.
— Không cần khách khí thế đâu, ui, thật sự không cần khách khí thế mà...
Trước mặt là một nồi hầm lớn, bên trong là những miếng thịt trắng nõn, mùi canh thịt thơm lừng xộc vào mũi. Nước canh cá trắng ngần, sền sệt như sữa.
Bạch Dần thầm nghĩ, con cá này chắc chắn có đẳng cấp không thấp, e rằng ít nhất cũng phải từ Hoàng cấp trở lên. Không biết Cao Bằng kiếm đâu ra nguyên liệu tốt như vậy.
— Nào nào, uống một ngụm đi. – Cao Bằng múc cho Bạch Dần một bát, sau đó lại lấy từ trong không gian của A Xuẩn ra một chén hành lá thái nhỏ tươi rói, rắc lên trên mặt canh. Thanh hương dìu dịu hòa quyện với mùi thịt cá nồng đậm, tạo thành một bát mỹ thực tuyệt phẩm.
Bạch Dần cảm thấy Cao Bằng hôm nay có chút khác thường, nhưng hắn đến đây cũng là có việc muốn nhờ, nên dù lòng còn phân vân cũng bưng bát canh lên uống một ngụm.
— Ngon không? – Cao Bằng ôn hòa hỏi.
— Cũng... tàm tạm. – Bạch Dần trong lòng kinh hãi, lẽ nào canh này có độc!?
— Ngươi cứ yên tâm uống, canh này không có độc đâu. – Dường như nhìn thấu được nỗi băn khoăn của Bạch Dần, Cao Bằng nói xong liền tự múc cho mình một bát lớn, uống một hơi cạn sạch.
Bạch Dần lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, xem ra là mình đã trách oan Cao huynh rồi.
— À đúng rồi, Bạch Dần huynh, ngươi có nghe nói về Ngư Cảnh Long bao giờ chưa? – Cao Bằng lựa lời hỏi.
— Ngư Cảnh Long ư? – Bạch Dần ngạc nhiên, không hiểu sao Cao Bằng lại hỏi chuyện này. – Đương nhiên là ta biết rồi. Bạch Long bộ lạc chúng ta có nuôi Ngư Cảnh Long, số lượng còn không ít đâu. Ngươi hỏi chuyện này làm gì?
— Ồ ồ... Vậy Ngư Cảnh Long của bộ lạc các ngươi có chủ động tấn công người khác không?
— Không đâu. Chúng sẽ không chủ động tấn công người của Bạch Long bộ lạc. Trí tuệ của chúng không thấp, lại được chúng ta nuôi dưỡng từ nhỏ, làm sao có thể vô duyên vô cớ tấn công người khác được...
Nói đến đây, giọng Bạch Dần nhỏ dần. Hắn trợn tròn mắt, không dám tin nhìn Cao Bằng với vẻ mặt vô tội.
— Không phải ta ra tay trước đâu nhé, là con Ngư Cảnh Long đó tấn công ngự thú của ta trước. – Cao Bằng vội vàng giải thích.
Bạch Dần cúi đầu nhìn bát canh trong tay, rồi nhìn những miếng thịt và nước lèo thơm nồng trong bát.
"..."
Hít một hơi thật sâu, Bạch Dần một hơi uống cạn bát canh, ngoạm một miếng thịt lớn rồi nhìn Cao Bằng chằm chằm:
— Ngươi, cái tên vương bát đản này!
Sau khi biết được chân tướng, Bạch Dần liền thả phanh mà ăn, còn gọi cả ngự thú của mình ra ăn cùng. Hai người ăn mãi đến nửa đêm, nằm dài trên bãi cỏ sườn đồi, xoa xoa cái bụng căng tròn. Bạch Dần thở dài:
— Ăn ngon thật.