Chương 656: Răng núi lửa
Theo như bản đồ này, muốn đi tới một lối vào cũng tốn không ít thời gian, ít nhất phải mất mười ngày, hơn nữa còn không chắc đó có phải là bảo tàng khố hay không.
Cao Bằng vạch một đường trên bản đồ.
— Quá xa, chúng ta đã chậm trễ ba ngày, đến đó lại mất thêm mười ngày nữa, gần một nửa thời gian sẽ bị lãng phí. Nếu đó không phải bảo tàng khố, chúng ta lại phải tiếp tục đi đến lối vào khác… thật uổng phí thời gian.
Cao Bằng cũng rất bất đắc dĩ. Chẳng trách người của các bộ lạc không xâm nhập sâu để thăm dò bí cảnh. Ban đầu, hắn còn tưởng rằng bao nhiêu năm qua mà họ vẫn không biết đây là một Thần cảnh, giờ xem ra có lẽ họ đã sớm biết rồi. Chỉ là, dù có biết cũng đành bó tay, bởi vì họ không có nhiều thời gian để thăm dò như vậy. Thời gian có hạn, họ chỉ có thể lần này đến lần khác từ từ tích lũy kinh nghiệm, phải đảm bảo có thu hoạch trước rồi mới tiếp tục thăm dò sâu hơn vào bí cảnh.
Hơn nữa, vì Thần cảnh có hạn chế không cho phép sự tồn tại trên Thánh cấp xuất hiện, nên độ khó của việc thăm dò lại càng tăng thêm một bậc.
Cao Bằng không thể không cân nhắc đến một điều: trong bảo tàng khố liệu có thật sự còn bảo vật không? Vô số dấu hiệu đều cho thấy chủ nhân của di tích này — một vị thần minh — đã vẫn lạc. Như vậy, bảo tàng của ngài rất có khả năng đã bị kẻ thù hoặc cừu gia cướp sạch từ lâu. Đây đều là những điều mà Cao Bằng buộc phải tính đến.
— Cân nhắc cái gì mà cân nhắc, ngươi cứ đắn đo suốt ngày! Sao ngươi nhát gan thế! Ta thấy Đại Tử học thói xấu này của ngươi đấy! Có ta đây là thần dẫn đường, các ngươi còn sợ không có thu hoạch chắc? — Bàn Đại Hải lẩm bẩm, tỏ vẻ rất bất mãn.
— Nói bậy, ta không có nhát gan. — Đại Tử đúng lúc xen vào, chứng tỏ mình rất dũng cảm và không liên quan gì đến Cao Bằng.
— Đi theo ta, ta chỉ cho các ngươi đường tắt. — Bàn Đại Hải nói.
Dù Cao Bằng có hỏi thế nào, Bàn Đại Hải vẫn giữ vẻ thần bí, cứ một mực đi về hướng đông. Giữa đường, họ cũng gặp một vài Ngự Sử của các bộ lạc khác, nhưng khi thấy Cao Bằng, ai nấy đều tránh như tránh tà, coi hắn như hồng thủy mãnh thú. Cao Bằng lại vui vẻ vẫy tay chào họ.
Ba ngày sau, Bàn Đại Hải dẫn Cao Bằng đến rìa của bí cảnh. Trước mắt họ là một bức tường pha lê cao không thấy đỉnh, chắn ngang toàn bộ tầm mắt.
— Đây đúng là Thần cảnh không sai. — Bàn Đại Hải trông thấy bức tường pha lê thì khẳng định.
Bàn Đại Hải há miệng, Hải hoàng Thôn Phệ Chi Nha bay ra, trên đỉnh xuất hiện một lỗ đen hình tròn. Lỗ đen từ từ tiến lại gần rìa bí cảnh. Bức tường pha lê, vốn không thể phá vỡ trong mắt người của các bộ lạc, lại bị lỗ đen thôn phệ trực tiếp ngay khi tiếp xúc. Lỗ đen cứ thế ăn sâu vào bên trong, tựa như dao sắc cắt đậu hũ, chẳng cần dùng chút sức lực nào đã khiến bức tường hóa thành bột mịn.
Mười phút sau, một cái lỗ nhỏ đen ngòm xuất hiện trên vách tường. Bàn Đại Hải thúc giục Cao Bằng:
— Nhanh chui qua đi!
Cao Bằng nhìn cái lỗ có đường kính nửa mét, trông chẳng khác gì một cái lỗ chó, bất giác rơi vào trầm tư.
— Ngươi thu ta vào không gian khế ước đi, đợi ngươi chui qua rồi lại triệu hồi ta ra. — Bàn Đại Hải quả quyết nói.
Cao Bằng gật đầu không chút biểu cảm, vẫy tay thu hồi Đại Tử, sau đó tiến hành hợp thể với Bàn Đại Hải. Thân thể mềm mại của Bàn Đại Hải run lên, khuôn mặt cá mè hoa lộ ra vài phần hoảng sợ:
— Cao Bằng tiểu nhi, ngươi vô sỉ đến thế là cùng!
Cao Bằng không nói một lời, khống chế cơ thể Bàn Đại Hải thu nhỏ lại, rồi như một con lươn lách mình chui vào trong hang động.
Chui được năm phút, trước mắt bỗng nhiên sáng bừng.
Một luồng sóng nhiệt ập vào mặt. Dung nham nóng chảy vĩnh hằng bất biến, chầm chậm tuôn trào trong một dòng sông dài. Mọi cảnh sắc trước mắt đều là một mảng màu đỏ, cam, đỏ cam, vàng đỏ, tím đỏ… Sóng nhiệt cuồn cuộn, không khí cũng bị vặn vẹo bởi nhiệt độ kinh khủng này. Bàn Đại Hải vội vàng điều khiển Hải hoàng Thôn Phệ Chi Nha hình thành một tiểu hắc động quanh thân, thôn phệ và hấp thu toàn bộ nhiệt năng.
— Nơi này chắc không phải bảo tàng khố đâu nhỉ… — Cao Bằng rất nghi ngờ, bảo tàng khố nhà ai lại xây dựng thành thế này.
— Kết cấu của Thần cảnh tương tự như một cái tổ ong. Ta có thể trực tiếp đưa các ngươi xuyên qua vách tường giữa các "gian phòng" khác nhau mà không cần đi qua cửa. — Bàn Đại Hải vênh váo nói.
— Trước đây ngươi có thường làm việc này không? — Cao Bằng cuối cùng cũng hỏi một câu đã giấu trong lòng từ rất lâu.
— Làm gì? — Bàn Đại Hải ngẩn ra.
Cao Bằng nói một cách uyển chuyển:
— Chẳng lẽ ngươi xuất thân từ Mô Kim Môn, chuyên đi đào trộm mộ cổ?
Đôi mắt nhỏ như hạt đậu nành của Bàn Đại Hải chớp chớp.
— Cút!
Khu vực này toàn là những dãy núi lửa, từng ngọn núi lửa nhỏ mọc lên san sát, tạo thành một không gian dày đặc. Ở trung tâm là một ngọn núi lửa cực kỳ cao lớn. Thể tích của nó vô cùng đồ sộ, những đám mây đen màu đỏ thẫm bốc lên tận trời, tro bụi che khuất cả bầu trời. Trông thấy cảnh này, Cao Bằng đột nhiên phát hiện nó giống hệt một ngự thú nào đó của mình.
Cao Bằng mang theo Bàn Đại Hải trèo lên đỉnh núi lửa, đứng ở miệng núi nhìn xuống. Dung nham màu vàng đỏ bên trong sôi sùng sục như nước sôi, những bọt khí khổng lồ thỉnh thoảng lại vỡ tung, bốc lên khói xanh. Không khí tràn ngập mùi lưu huỳnh.
— A! — Cao Bằng chú ý thấy những hạt tròn màu vàng đang trôi nổi trong dung nham.
Những hạt tròn màu vàng nhiều vô kể, chi chít nhấp nhô trên bề mặt.
【 Tên vật phẩm 】 Địa Hỏa Dung Tâm kết tinh【 Giới thiệu vắn tắt 】 Có thể dùng để rèn đúc vật phẩm, đồng thời có hiệu quả tăng cường cực kỳ rõ rệt đối với quái vật hệ Thổ và Hỏa.
A Ban chẳng phải là hệ Địa Hỏa song tu sao? Cao Bằng nghĩ đến điều gì đó liền triệu hồi A Ban.
A Ban "ầm" một tiếng rơi xuống đất, mặt đất rung lên dữ dội.
— Cao Bằng, cuối cùng ngươi cũng nhớ đến ta rồi. — A Ban ngờ nghệch nói.
Nó vui sướng cọ vào người Cao Bằng, lại gây ra một trận đất rung núi chuyển, mặt đất bị cày xới lên, hỗn loạn một mảnh.
— Khụ khụ khụ… — Cao Bằng ho sặc sụa, bò ra từ trong đống đất đá.
— A Ban, được rồi, được rồi, đừng làm nũng nữa. — Cao Bằng nói với nó. — Ngươi xem thử mấy hạt màu vàng trong núi lửa này có hấp thu được không.
A Ban hít một hơi thật sâu, nhìn dòng dung nham sôi trào, trong bụng phát ra tiếng ùng ục.
— Nghe có vẻ ngon lắm.
A Ban tung người nhảy lên, "ầm" một tiếng nhảy thẳng vào miệng núi lửa. Cơ thể khổng lồ của nó rơi tự do xuống, khiến dung nham bắn tung tóe lên cao trăm trượng.
Nhìn A Ban tinh nghịch như một đứa trẻ, Cao Bằng không kìm được mà nở một nụ cười vui mừng.
— Đây là Địa Hỏa Dung Tâm kết tinh… thứ này dùng để… — Bàn Đại Hải đột nhiên vỗ vào cái đầu béo của mình. — Trong núi lửa có thứ gì đó!
Bên dưới, dung nham trong miệng núi lửa bắt đầu cuộn trào dữ dội.
Một bàn tay khổng lồ ngưng tụ từ dung nham đột nhiên vươn ra từ mép hồ, đúng lúc A Ban đang lúc lắc cái mông của nó.
"Rắc" một tiếng, cánh tay khổng lồ gãy gục.
— Cao Bằng, hình như ta ngồi phải cái gì đó, cấn mông quá. — A Ban ngượng ngùng nói.
— GÀO!
— GÀO!
Những ngọn núi lửa xung quanh đồng loạt gầm lên. Đó là tiếng gầm thể hiện lòng trung thành của đám tiểu đệ sau khi thấy lão đại bị bắt nạt.
Bàn Đại Hải khinh thường hừ lạnh một tiếng, từ trong lòng lấy ra Vô Tận Luân Hồi Mê Cung ném xuống đất.
Ầm ầm! Ầm ầm!
Những bức tường khổng lồ tạo thành từ nham thạch và dung nham đột ngột trồi lên từ mặt đất, tạo ra một mê cung siêu cấp khổng lồ.
Uy thế toát ra từ Thần khí khiến tiếng gầm của đám tiểu đệ im bặt. Chỉ còn lại những bàn tay khổng lồ thỉnh thoảng lại trồi lên khỏi mặt dung nham, vươn ra cào loạn vào không khí.
Đề xuất Khoa Kỹ: Hắc Ám Vương Giả