Chương 69: Thí nghiệm

— Trần hội trưởng, nguyên nhân huyết nhục phát nổ dường như là do hấp thu quá nhiều hỏa nguyên tố, dẫn đến năng lượng xung đột. Trong huyết nhục cũng không có hỏa nguyên tố dung hợp. Thí nghiệm đã thất bại.

Nói rồi, tiểu Trịnh ngẩng đầu liếc nhìn Cao Bằng, ánh mắt đầy ẩn ý nhưng nhanh chóng che giấu đi.

— Năng lượng xung đột.

Trần hội trưởng nhíu mày. Năng lượng xung đột cho thấy hai loại năng lượng này vốn không hề dung hợp với nhau, nói cách khác, thí nghiệm lần này đã thất bại hoàn toàn. Dựa theo kinh nghiệm từ những lần thí nghiệm trước của lão, nếu có khả năng thành công thì hẳn đã có thể tách ra được một ít hỏa nguyên tố đã dung hợp từ trong phần huyết nhục còn sót lại. Như vậy chỉ cần không ngừng cải tiến phương thuốc, điều chỉnh tỷ lệ là được.

— Ý tưởng của tiểu Cao không có vấn đề gì, cứ tiếp tục thí nghiệm.

Trần hội trưởng phất tay áo, lão vốn đã chuẩn bị tâm lý cho việc thất bại, làm gì có chuyện may mắn đến mức thành công ngay từ lần đầu tiên.

Cao Bằng nhìn bóng lưng Trần hội trưởng, trầm mặc hồi lâu. Hắn không ngờ Trần hội trưởng lại tin tưởng mình đến vậy.

Trần hội trưởng không phải chỉ đơn thuần tin tưởng Cao Bằng, mà là sau khi nghiêm túc suy nghĩ đề nghị của hắn, lão cũng cho rằng nó có tính khả thi. Lần này gọi Cao Bằng tới, cũng là lão cố ý bồi dưỡng hắn. Có thiên phú thì không thể lãng phí. Lão thu nhận tiểu Trịnh và những người khác làm học trò cũng vì họ có thiên phú ở phương diện này.

Con đường Dục Thú Sư còn rất dài, chỉ dựa vào một mình lão thì khó mà đi xa được. Lão hy vọng lúc sinh thời có thể thấy con đường này vươn xa hơn nữa. Mà muốn hoàn thành giấc mộng đó, cần phải có thêm nhiều người tài năng cùng tham gia khai phá, mở rộng.

Để trở thành Dục Thú Sư cao cấp đúng là cần có thiên phú nhất định, loại thiên phú này rất khó để diễn tả bằng lời, nó càng giống một loại năng khiếu đến từ linh hồn. Người có thiên phú này khi bồi dưỡng ngự thú thường có thể linh quang chợt lóe, tìm ra những điểm sáng mà người khác không chú ý tới.

Giống như Y đạo thời thượng cổ, rõ ràng khi ấy không hề có những y cụ tân tiến, cũng chẳng biết đến tế bào, kinh mạch là gì, mà chỉ lấy Âm Dương Ngũ Hành làm nền tảng lý luận, xem thân thể con người là một thể thống nhất của khí, hình, thần, thông qua phương pháp "vọng, văn, vấn, thiết" để chẩn trị. Nếu đặt trong lý luận của Tây y, đây chính là huyền học!

— Vâng.

Tiểu Trịnh đáp một tiếng, nhưng rõ ràng không mấy coi trọng chuyện này. Thật lòng mà nói, với tư cách là học trò của Trần hội trưởng, hắn có chút ghen tỵ khi thấy lão sư đưa một thanh niên như Cao Bằng vào phòng thí nghiệm. Lão sư chưa bao giờ coi trọng bọn họ như vậy. Chuyện xảy ra tại buổi khảo hạch của hiệp hội Dục Thú Sư, hắn cũng có nghe qua, nhưng chỉ cho rằng đó là trùng hợp, do vận may mà thôi. Tên nhóc Cao Bằng này có lẽ cũng có chút bản lĩnh, nhưng so với lời tán dương thần kỳ của Trần hội trưởng thì vẫn còn quá khoa trương.

Nhưng nếu lão sư đã muốn tiếp tục thì cứ thí nghiệm thôi. Chỉ cần liên tục thất bại, sớm muộn gì cũng sẽ vạch trần bộ mặt thật của tên tiểu tử này!

Lần thí nghiệm thứ hai, thất bại...

Lần thí nghiệm thứ ba, tiếp tục thất bại...

Cả một buổi chiều trôi qua trong thất bại, tiến độ nghiên cứu không hề có chút tiến triển nào. Tiểu Trịnh và mấy nhân viên nghiên cứu khác trao đổi ánh mắt với nhau, trong đáy mắt ẩn chứa một tia hả hê.

Cao Bằng thần sắc hơi động:

— Trần hội trưởng, chúng ta đã thử nhiều nguyên liệu như vậy, ta thấy có lẽ chỉ dùng Hồng Diện Ma Quỷ Ớt làm chủ dược là không ổn, hay là có thể thêm vào một loại chủ dược khác.

— Song chủ dược? Ý tưởng này có chút táo bạo đấy. — Trần hội trưởng ngẩng đầu nhìn Cao Bằng.

Cao Bằng ái ngại nhìn Không Phúc Kim Thiềm trên bàn thí nghiệm, thân thể nó lồi lõm vì bị cắt mất không ít huyết nhục. Vết thương tuy đã khép lại, nhưng phần thịt đã mất e là trong thời gian ngắn khó mà hồi phục.

Không Phúc Kim Thiềm tức giận trừng mắt nhìn đám người Cao Bằng một cái, rồi quay lưng đi, không thèm nhìn đám nhân loại ghê tởm này nữa. Trên mông nó, một mảng huyết nhục lớn đã bị cắt mất. Cũng may Trần hội trưởng và những người khác còn chút lương tâm, mỗi lần chỉ lấy một lượng thịt không nhiều, có thể hồi phục về sau, hơn nữa còn sớm tiêm thuốc tê.

— Một loại chủ dược khác, ngươi định dùng loại nào?

Trần hội trưởng thầm lắc đầu, kỳ thực lão cũng không mấy lạc quan về quyết định này, nhưng không muốn dập tắt sự tích cực của Cao Bằng.

— Hắc Nhuyễn Thổ. Hắc Nhuyễn Thổ là một loại linh vật thuộc tính Thổ, thiên về âm và ẩm, có thể để Không Phúc Kim Thiềm nuốt vào để bảo vệ tạng phủ. Sau đó, trong các phụ liệu của Hồng Diện Ma Quỷ Ớt, ta thêm vào một vị Tước Tiêu Mộc. Mộc sinh Hỏa, Hỏa sinh Thổ.

Trần hội trưởng vẻ mặt điềm tĩnh gật đầu. Những lời tương tự như vậy lão đã nghe cả chục lần trong buổi chiều nay, tất cả đều lợi dụng các thuộc tính tương sinh tương khắc. Chỉ là vật liệu thuộc tính Hỏa, Mộc, Thổ nhiều như vậy, để phối hợp được vài loại vừa vặn với nhau tuyệt đối không phải chuyện dễ. Mỗi khi thêm một loại thuộc tính, độ khó lại tăng lên theo cấp số nhân.

— Cứ thử xem sao. — Trần hội trưởng gật đầu.

Vật liệu nhanh chóng được chuẩn bị xong, lần thử nghiệm tiếp theo nhanh chóng bắt đầu. Mặc dù kết quả thí nghiệm vẫn là thất bại, nhưng đã có hỏa nguyên tố dung nhập thành công vào trong huyết nhục, hơn nữa phân lượng cũng không ít!

Con đường này có thể thực hiện được!

Trần hội trưởng tinh thần phấn chấn.

Tiếp tục tinh chỉnh phân lượng, điều chỉnh dược tính cho ôn hòa hơn, thay đổi chủng loại dược liệu, lựa chọn các vật liệu tương tự.

Mấy canh giờ trôi qua, màu sắc của khối huyết nhục nằm trên dụng cụ thí nghiệm đã biến đổi, từ màu vàng sẫm đặc chuyển sang màu đỏ tươi rực rỡ, cuối cùng hóa thành một màu đỏ sậm bắt mắt. Ít nhất, nó không còn nổ tung nữa.

Thế mà đã tiến hành được đến bước này!

Mấy nghiên cứu viên kia tròng mắt thiếu chút nữa thì lồi cả ra ngoài, trong lòng thầm kêu không thể tin nổi. Đến lúc này, bọn họ mới thật sự hiểu ra khoảng cách giữa mình và Cao Bằng.

Đối với mấy kẻ tép riu này, Cao Bằng từ đầu đến cuối chưa từng để vào mắt. Lòng dạ hẹp hòi, tầm mắt nông cạn. Trước đó bản thân chưa hề có bất kỳ mâu thuẫn nào với họ, vậy mà họ đã tràn đầy ganh ghét, căn bản không phải người cùng một đường.

Cao Bằng nói với Trần hội trưởng:

— Hay là chúng ta trực tiếp tiến hành thí nghiệm trên cơ thể sống? Bởi vì có mấy loại vật liệu phải nuốt sống vào mới biết được hiệu quả, chỉ thí nghiệm trên huyết nhục đã cắt ra thì không được.

Rốt cuộc cũng muốn vươn ma trảo đến Không Phúc Kim Thiềm vô tội rồi sao?!

Tiểu Trịnh và mấy nghiên cứu viên khác thầm mặc niệm cho Không Phúc Kim Thiềm vài giây, trong lòng thì cười lạnh, có chút mong chờ Cao Bằng bẽ mặt.

Trần hội trưởng không lập tức đồng ý. Quân đội có cho lão một chỉ tiêu tử vong nhất định trong nghiên cứu, nhưng thân là một Dục Thú Sư, lão phải có trách nhiệm với sinh mệnh của ngự thú.

— Được! Bắt đầu thí nghiệm trên cơ thể sống đi. — Trần hội trưởng hít một hơi thật sâu.

Lão lấy ra một thùng chứa chịu nhiệt độ cao, đặt Không Phúc Kim Thiềm vào bên trong. Có lẽ vì đây là ngự thú của quân đội, nên con Không Phúc Kim Thiềm này tỏ ra đặc biệt ngoan ngoãn khi phối hợp nghiên cứu. Đối với một yêu thú mà nói, điều này là cực kỳ hiếm thấy.

Vật liệu được cho vào thùng chứa theo đúng tỷ lệ và thứ tự, chế thành một thứ nước màu đỏ sôi sùng sục. Mùi vị hăng nồng lan tỏa trong không khí, dù mấy người đã đeo khẩu trang vẫn cảm thấy có chút khó chịu.

— Khụ khụ khụ…

Có người ho khan, mắt bị hun đến đỏ bừng.

Đề xuất Voz: Yêu xa trong chờ đợi!
Quay lại truyện Thần Sủng Tiến Hóa
BÌNH LUẬN