Chương 83: Mộc Không Tâm Tới Tay

Nhìn bộ dạng vừa rồi, thiếu niên này rõ ràng đã tràn đầy cảnh giác với bọn họ. Hắn sẽ không đời nào hé răng nửa lời, trừ phi bị dùng thủ đoạn cứng rắn để ép hỏi. Nhưng đáng tiếc, tung tích đã bại lộ, bọn họ không còn cơ hội đánh lén nữa. Nếu thất bại, chẳng khác nào vô cớ rước thêm một kẻ địch. Huống hồ, Cao Bằng trông tuổi tác không lớn nhưng đã sở hữu tới mấy con ngự thú. Dù vừa rồi Cao Bằng đã ra lệnh cho Đại Tử âm thầm ẩn mình vào trong đám lá khô, nhưng vẫn bị gã đội trưởng đang ngầm quan sát nhìn thấy rõ ràng.

Tổng cộng là ba ngự thú. Ngay cả con sứa có chiến lực gần như bằng không kia cũng bị hắn tính là một mối uy hiếp. Tuổi còn trẻ mà đã có thể nuôi cùng lúc ba con ngự thú, hoặc là nhà có tiền, hoặc là có thực lực. Bất kể là loại nào cũng đều không dễ chọc vào. Hơn nữa, con ngự thú khoác hắc bào kia tỏa ra khí tức khiến Đồ Đồ trên vai hắn cũng cảm thấy bất an.

Kinh nghiệm nhiều năm mách bảo hắn, trừ phi có cơ hội giải quyết triệt để phiền phức, nếu không thì đừng bao giờ tùy tiện kết thù chuốc oán. Gây thù với quá nhiều người thường chỉ có hai kết cục: hoặc là mạnh đến mức tất cả kẻ địch không dám hó hé, hoặc là chết rất thảm. Nhất là trong cái thế giới chó chết này, ai mà biết được một con ngự thú kỳ lạ nào đó sẽ vô tình lấy mạng mình lúc nào không hay.

Hắn cứ như vậy cố gắng tự an ủi, ép xuống tham niệm trong lòng. Gã đội trưởng gọi Đặng Sâm và Diêu Hoan rồi quay người rời đi. Nói thật, đến giờ hắn vẫn rất hiếu kỳ... Bên trong cái cây đó rốt cuộc có thứ gì cơ chứ!

Ba người đi xa, gương mặt căng thẳng của Diêu Hoan mới giãn ra một chút. Hắn thầm thở phào nhẹ nhõm. Tuy hắn từng lăn lộn trong giới quyền anh ngầm, nhưng đó cũng là vì muốn kiếm học phí cho muội muội. Khi nàng còn rất nhỏ, cha mẹ đã không may qua đời trong một vụ tai nạn xe cộ, chỉ còn lại hai huynh muội nương tựa vào nhau mà sống. Tuy hắn đánh quyền, hút thuốc, uống rượu, xăm mình, lui tới quán bar, nhưng hắn biết, mình là một người tốt. Những chuyện phạm pháp như cướp bóc, bắt cóc, giết người, hắn chưa từng làm qua. Vừa rồi quả thực đã khiến hắn có chút căng thẳng.

Sắc mặt Đặng Sâm thì đen như đít nồi – mặc dù vốn dĩ hắn đã rất đen. Nhịn một lúc lâu, hắn rốt cục không nhịn được nữa:"Lão đại, sao vừa rồi chúng ta không động thủ? Biết đâu ngự thú của tên kia chỉ có cảm giác nhạy bén một chút, chứ đánh thật thì hắn chưa chắc đã là đối thủ của chúng ta."

Gã đội trưởng lắc đầu:"Không phải chuyện gì cũng cần phải chém chém giết giết mới giải quyết được. Lát nữa chúng ta đợi hắn đi rồi quay lại xem có tìm được manh mối gì không. Hắn có thể bẻ cây... chúng ta cũng có thể bẻ cây mà, dù sao trong rừng này cây cối nhiều như vậy."Nói đoạn, trên mặt gã đội trưởng lộ ra nụ cười cao thâm mạt trắc.

Giữa hắn và Cao Bằng cũng không có mâu thuẫn lợi ích trực tiếp. Nếu vừa rồi trong tay Cao Bằng là một món bảo vật quý hiếm khác, nói không chừng hắn cũng sẽ mạo hiểm đắc tội mà ra tay, sau đó xử lý sạch sẽ mọi dấu vết. Nói cho cùng, rất đơn giản: lợi ích có đủ lớn hay không mà thôi.

"Hiểu rồi." Đặng Sâm gật đầu.

Nhịn thêm một lúc lâu, Đặng Sâm lại yếu ớt hỏi: "Chỉ là lão đại à, ta thật sự rất tò mò bên trong cái cây đó có gì.""...Ta cũng tò mò. Thôi, đừng quên nhiệm vụ hôm nay của chúng ta. Vừa rồi đã chậm trễ không ít thời gian rồi, mau lên đường đi." Gã đội trưởng lên tiếng.

Sau khi mấy người đi xa, thần kinh căng như dây đàn của Cao Bằng mới thả lỏng được. Thật ra, hắn cũng không biết nếu bọn họ thật sự ra tay thì mình sẽ làm thế nào. Liệu mình có thẳng tay hạ sát thủ không? Cao Bằng cũng không rõ. May mà những người đó không tiếp tục gây phiền phức, như vậy đương nhiên là kết quả tốt nhất.

Sau đó, hắn lệnh cho A Ngốc tăng tốc. Cao Bằng không muốn trì hoãn quá lâu để rồi lại gặp phải người khác. Bận rộn suốt hai tiếng đồng hồ, khu vực này có bao nhiêu cây Tửu Bình Thụ gần như đều thảm tao độc thủ, chỉ để lại một bãi ngổn ngang. Mộc Không Tâm cuối cùng cũng thu thập xong, được khoảng hai cân mốt.

Nhìn những cái cây bị bẻ gãy la liệt trên đất, Cao Bằng có chút bất đắc dĩ. Hầu như cây nào cũng bị bẻ gãy ngang thân, như vậy quá rõ ràng rồi.

Lúc này trời đã dần tối, cần phải tranh thủ thời gian. Cao Bằng gọi Đại Tử tới, tìm kiếm xung quanh, rất nhanh đã tìm được một loại quả màu đen to bằng quả óc chó. Bóc lớp vỏ quả mỏng manh bên ngoài, từng sợi tơ trắng dính liền bung ra từ chỗ vỏ bị xé. Dưới lớp vỏ cứng màu đen là rất nhiều sợi lông tơ màu đỏ.

Hắn vò lỏng những sợi lông tơ này, kéo thành từng sợi một, sau đó lót một lớp lá khô bên dưới rồi ngoắc Đại Tử lại. Đại Tử ngơ ngác bò tới, Cao Bằng cầm lấy hai cái xúc tu của nó, hệt như cầm hai sợi dây điện, chập đầu dây vào nhau liền tóe ra tia lửa điện.

Ừm. Cao Bằng hài lòng gật đầu.

Tuy với thực lực hiện tại của Đại Tử, nó vẫn chưa thể phóng ra lôi điện, nhưng việc này vốn là một quá trình nước chảy thành sông, chứ không thể một bước mà thành. Có thể kích phát ra hồ quang điện là đủ rồi.

Ở trung tâm hồ quang điện là những sợi lông tơ màu đỏ. Hắn cẩn thận "châm lửa", sau mấy lần thử nghiệm liên tục, cuối cùng cũng đốt cháy được. Những sợi lông tơ màu đỏ này giống như bông gòn thời trước Đại tai biến vậy. Ngọn lửa bùng lên, bắt vào đám lá khô bên dưới và nhanh chóng lan rộng, thế lửa không ngừng lớn mạnh.

Phóng hỏa đốt rừng bị phạt bao nhiêu năm tù nhỉ? Cao Bằng thầm nghĩ. Trước Đại tai biến thì có tội danh này, nhưng sau Đại tai biến, hình phạt đó dường như đã được bãi bỏ. Một phần là vì diện tích đất đai đã mở rộng gấp nhiều lần, rừng rậm cũng tươi tốt hơn bội phần. Phần nữa là vì sức sống và sức đề kháng của các loài thực vật này còn ngoan cường hơn trong tưởng tượng. Ngọn lửa thông thường thế này hoàn toàn không thể gây ra một trận đại hỏa liệu nguyên trong rừng rậm được.

Tuy nhiên, những cây Tửu Bình Thụ đã bị bẻ gãy có sức sống suy giảm đi nhiều, đối mặt với ngọn lửa hừng hực chỉ có thể bị vô tình nuốt chửng. Ánh lửa chiếu lên khuôn mặt Cao Bằng, lúc sáng lúc tối, chập chờn biến ảo.

Tận mắt chứng kiến tất cả cây Tửu Bình Thụ bị đốt thành tro bụi, Cao Bằng mới quay người rời đi.

Đêm xuống, một nhóm ba người lại quay trở lại nơi này. Trong không khí vẫn còn thoang thoảng mùi khét, mặt đất vẫn còn thấy những đốm lửa lẻ tẻ và một lớp tro tàn dày cộp. Thế lửa chỉ thiêu rụi một khu vực xung quanh, không thể lan ra xa hơn, phảng phất như bị một tầng sức mạnh vô hình nào đó ngăn lại.

Đặng Sâm nhìn đám tro tàn đầy đất, có chút á khẩu. Đã bị đốt thành ra thế này, còn có thể sót lại cái gì chứ. Tiểu tử kia thật đúng là tặc tinh.

Khác với vẻ mặt á khẩu của Đặng Sâm, sắc mặt đội trưởng lại trở nên vô cùng ngưng trọng. Hắn nhìn đám tro tàn đầy đất, thở dài: "Thôi được rồi, coi như chuyện này chưa từng xảy ra, chúng ta trở về thôi."

"A, đội trưởng, cứ vậy mà cho qua sao?" Đặng Sâm gãi đầu.

"Cứ vậy đi, nghe ta." Gã đội trưởng tin vào mắt mình. Có lẽ ngay cả chính tiểu tử phóng hỏa kia cũng không nhận ra sự tàn nhẫn và quyết đoán ẩn sâu trong bản chất của mình.

Đề xuất Voz: Oan hồn trong xóm trọ
Quay lại truyện Thần Sủng Tiến Hóa
BÌNH LUẬN