Chương 88: Quả Kỳ

Cốc cốc.

– Mời vào.

Hiệu trưởng đặt chiếc khăn lau lên bàn rồi đeo lại cặp kính lão.

Một người bước vào, hạ giọng nói:– Thưa hiệu trưởng, người của cục cảnh sát đến rồi ạ.

– Ừm. – Hiệu trưởng gật đầu, đứng dậy đi tới bên bệ cửa sổ. Qua khung cửa, có thể thấy xe cảnh sát đang đỗ dưới lầu.

Lão nhân thở dài, không nói thêm gì, chỉ quay người ngồi lại vào ghế. Đã có lỗi thì phải nhận, bị phạt thì phải chịu. Tuy đây là trường học, nhưng cũng không thể bao che cho hung thủ. Hắn chỉ không mong chuyện tương tự lại xảy ra. Việc này chẳng tốt cho bất kỳ ai, trường học vốn nên là nơi để yên tĩnh học hành…

***

Buổi sáng tan học, Cao Bằng rời khỏi lớp để ra ngoài trường ăn cơm.

Tới cổng, hắn thấy một đám người đang tụ tập đông nghịt, trong tay giương cao những tấm biểu ngữ nền trắng chữ đỏ.

“Nghiêm trị hung thủ!”“Công lý ở đâu?”

Họ còn dùng hơn chục chiếc xe chặn kín cổng chính, không cho bất kỳ ai ra vào. Bất kể bác bảo vệ khuyên giải thế nào, đám người này vẫn dửng dưng. Lại gần hơn, Cao Bằng còn thấy một gã đàn ông cao lớn thô lỗ đẩy mạnh bác bảo vệ ra, gầm lên:– Cút ngay cho lão tử! Đồ già này, còn không biết điều thì lão tử giết chết ngươi!

Bác bảo vệ tức đến toàn thân run rẩy, cả đời ông chưa từng gặp ai vô lý như vậy, nhưng vẫn cố nén giận, lớn tiếng nói:– Đây là trường học! Các người muốn gây sự thì đến cục cảnh sát mà náo, học sinh phạm tội đã bị đưa đến đó rồi! Trong trường toàn là học sinh vô tội, các người đến đây gây rối có đúng không?

Gã đàn ông sững người, rồi lập tức thẹn quá hóa giận. Nếu hắn có gan đến cục cảnh sát thì còn đứng đây làm gì?– Làm gì có chuyện vô tội hay không vô tội! Tại sao giáo viên và các học sinh khác không ngăn cản hung thủ ngay từ đầu?

Gặp phải loại phụ huynh này, bác bảo vệ cũng chỉ biết ngao ngán. Cổng trường bị chặn, người ngoài không vào được, người trong cũng chẳng ra được.

Cao Bằng thở dài, hắn thật sự không muốn ăn cơm ở nhà ăn của trường. Nhà ăn trường học khủng bố đến mức nào, ai ăn rồi sẽ biết, nhất là nhà ăn của trường cấp ba. Cao Bằng không muốn ăn cơm cứng như gạch và canh có tóc. Dù hắn biết đó là “tình yêu” của các cô các dì nhà bếp, nhưng thứ tình yêu này thật quá nặng nề.

Thật ra, chuyện này còn một tình tiết không được công khai, chỉ bí mật lưu truyền trong giới học sinh. Người học sinh sai ngự thú tấn công người khác vốn có tính cách yếu đuối, thường xuyên bị bạn học bắt nạt. Mà kẻ bị đưa vào bệnh viện lại chính là đứa bắt nạt hắn hăng hái nhất.

Người hiền lành một khi đã nổi giận mới là đáng sợ nhất.

Cao Bằng nhún vai, giờ hắn chỉ muốn ra khỏi trường ăn một bữa cơm cho xong.

Lượng học sinh bị kẹt lại trước cổng trường ngày một đông, đám người gây rối bên ngoài lại càng thêm ngang ngược. Đúng lúc này, tiếng phanh xe ken két vang lên từ phía sau họ. Mấy chiếc xe tải quân dụng mui trần dừng sát bên lề đường. Một sĩ quan nhảy xuống.

– Có chuyện gì vậy? Sao lại tụ tập chặn cổng trường? – Viên sĩ quan bước tới.

Thấy sĩ quan mặc quân phục, đám người đang vây cổng có chút chột dạ, vội vàng lái xe tránh ra.– Con chúng tôi bị học sinh trong trường đánh bị thương, chúng tôi đến đòi nhà trường một lời giải thích.

Viên sĩ quan nhíu mày:– Vậy thì các người đến đồn công an đi, đây là trường học.

Trong lúc viên sĩ quan đang nói chuyện với vị phụ huynh kia, Cao Bằng thừa cơ chuồn khỏi trường.

Đến khi hắn ăn trưa xong quay lại, đám người vây cổng đã biến mất, không biết đã đi đâu.

***

Tại quân khu, Trần tổng huấn luyện viên đang đứng trước một chiếc bàn, báo cáo lại ý kiến của hiệu trưởng trường Tam Trung cho vị thủ trưởng trước mặt.

– Đúng vậy, trường học quả thực chỉ nên là nơi để học hành. – Vị thủ trưởng gật đầu.

Rồi ông chuyển chủ đề:– Nhưng đó là chuyện của trước kia. Thời kỳ đặc thù phải dùng biện pháp đặc thù. Học sinh kia xử lý thế nào cứ theo đúng pháp luật mà làm. Ngươi có biết không, chỉ trong tháng trước, thành phố Trường An đã xảy ra hơn ba trăm vụ ngự thú tấn công người. Hơn nữa, vì sức sát thương của ngự thú không hề tầm thường nên đại đa số đều là những vụ án nghiêm trọng.

Vị thủ trưởng nheo mắt lại:– Đây mới chỉ là số vụ án ở Trường An, nếu nhìn ra cả nước, cả thế giới… – Ông lắc đầu. – Tỷ lệ tội phạm ở Hoa Hạ chúng ta đã là thấp nhất rồi. Mấy quốc gia phương Tây còn thảm hơn, cảnh sát bên đó bận đến không xuể, thậm chí phải dựa vào một vài cường giả trong dân gian để duy trì ổn định.

– Nhưng chính phủ liên minh chắc chắn sẽ không ngồi yên nhìn tình hình xấu đi, chẳng bao lâu nữa sẽ có hành động lớn.

Trần tổng huấn luyện viên im lặng không nói.

***

Buổi chiều huấn luyện, Trương giáo quan nhìn đám học sinh, khẽ gật đầu:– Không tồi, các ngươi cũng học được bản lĩnh rồi đấy nhỉ. Quái vật chưa giết được hai con đã quay sang bắt nạt bạn học. Bắt đầu từ ngày mai, ngự thú của tất cả các ngươi không được phép bước vào trường một bước! Chúng ta sẽ xây một cổng riêng ở sân huấn luyện này, các ngươi phải đưa toàn bộ ngự thú đến sân huấn luyện! Rõ chưa!

Trong buổi huấn luyện chiều, Cao Bằng cảm thấy mình ngày càng bị chú ý. Mấy cậu nhóc ở khu huấn luyện bên cạnh cứ lén lút liếc nhìn hắn bằng ánh mắt kỳ quái.

Cao Bằng lặng lẽ gỡ A Xuẩn đang đội trên đầu mình xuống. A Xuẩn không ngừng giãy giụa, từng chiếc xúc tu bám chặt vào tóc Cao Bằng, bị kéo dài ra như những sợi mì.

– Phốc kỷ, phốc kỷ. – A Xuẩn phát ra âm thanh khe khẽ, sống chết không chịu rời khỏi đầu Cao Bằng.

– Nghe nói canh sứa kỷ tử uống ngon lắm. – Cao Bằng lẩm bẩm một mình.

A Xuẩn nghe vậy, lập tức ngoan ngoãn bay xuống, rồi lượn lờ quanh chủ nhân không ngừng. Thấy chủ nhân không phản ứng, nó thận trọng giơ một chiếc xúc tu ra, nhẹ nhàng chọc vào cánh tay hắn.

Thấy chủ nhân vẫn không để ý tới mình, A Xuẩn luống cuống. Nó dùng xúc tu thò vào trong người móc móc, sau đó lấy ra một ly nước trái cây, lưu luyến đưa cho chủ nhân.

– Uống, uống, quả kỷ. – A Xuẩn tỏ vẻ tiếc nuối.

Cao Bằng buồn cười nhìn nó rồi giật lấy ly nước.

– Chít chít?! – A Xuẩn hoảng hốt, sao ngươi lại cầm thật thế?

Cao Bằng uống một hơi cạn sạch, xong còn chép chép miệng.

A Xuẩn tức muốn hộc máu, nó dùng xúc tu quấn lấy cổ Cao Bằng, rồi cả cơ thể mềm oặt phủ lên, che kín cả đầu hắn.– Nôn, nôn, nôn!

***

Trong buổi huấn luyện chiều, kẻ địch là một con châu chấu khổng lồ màu nâu xám, đang lặng lẽ bám trên mép lồng sắt.

Là Khô Diệp Hoàng, Cao Bằng nhận ra con quái vật này.

Khi chiến cuộc dần ổn định, bầy Khô Diệp Hoàng ở ngoài phòng tuyến phía bắc cuối cùng cũng bị đánh tan, Khô Diệp Hoàng Vương cũng bị ngự thú đỉnh cấp của quân đội chém giết. Nghe nói thi thể của Khô Diệp Hoàng Vương đã được chế tác thành tiêu bản, đặt trong viện bảo tàng của quân đội để triển lãm. Hôm qua trên ti vi có chiếu hình ảnh thi thể của nó, dài khoảng mười ba mét, cao năm mét, đôi cánh bán trong suốt có rìa sắc như dao, tỏa ra hàn quang. Thi thể được bảo quản rất hoàn hảo, không rõ vết thương chí mạng nằm ở đâu.

Sau khi quân đội đánh tan bầy Khô Diệp Hoàng, họ cũng tiện tay bắt giữ một lượng lớn tù binh. Nghe Trương giáo quan nói, quái vật mà họ phải đối đầu trong tuần tới đều sẽ là Khô Diệp Hoàng.

Khô Diệp Hoàng không được coi là quái vật bay hoàn toàn, vì chúng không thể ở trên trời quá lâu, tầm bay cũng không cao, chỉ có thể coi là loài có khả năng lơ lửng.

Đại Tử chưa từng đối đầu với đối thủ biết bay. Con Khô Diệp Hoàng trong lồng này đẳng cấp không cao, chỉ có cấp 12, phẩm chất cũng là phổ thông.

Vừa hay có thể dùng để luyện tập.

Đề xuất Huyền Huyễn: Tuyệt Đối Vận Mệnh Trò Chơi
Quay lại truyện Thần Sủng Tiến Hóa
BÌNH LUẬN