Quy mô của thành Tinh Nguyệt còn rộng hơn cả thành Mộng Hoa. Lúc này, trên đường cái có thể nhìn thấy một lượng lớn Nhân Tộc. Chỉ là, những Nhân Tộc đó đều là nô lệ của tộc Đầu Hổ.
Nhưng giữa nô lệ và nô lệ cũng có chút khác biệt: một số đã hoàn toàn bị nô lệ hóa, trở thành chó săn đồng lõa với người của tộc Đầu Hổ, là phản đồ của Nhân Tộc.
Vừa đến trên đường, Ngô Bình lập tức nhìn thấy một nô lệ tay cầm roi, đang ra sức đánh lên lưng một nô lệ khác đang vác nặng. Hắn lớn giọng quát mắng: “Nhanh lên một chút! Nếu lát nữa mà muộn thì chủ tử sẽ lột da các ngươi!”
Vài người nô lệ ở phía trước dù giận vẫn không dám nói gì, chỉ có thể cắn răng đi tiếp. Những thứ họ vác vô cùng nặng, căn bản không thể nào đi nhanh được.
Ngô Bình tức giận, cố ý đụng vào tên nô lệ cầm roi kia, hất hắn ra xa mấy thước. Cú va chạm này khiến gân cốt toàn thân hắn gãy hết một nửa, phát ra tiếng kêu thảm thiết thê lương.
Ngô Bình cả giận nói: “Cẩu nô, dám chắn đường của đại gia!”. Cậu đi lên phía trước, một chân đạp vỡ xương chậu của tên kia. Đau đến mức tên phản đồ này hôn mê. Loại nô lệ này không còn giá trị gì nữa, kết cục chỉ có chờ chết.
Nô lệ nhân loại nhìn thấy cảnh tượng đó cũng không hề phản ứng gì cả, vẫn làm gì thì cứ làm.
Sau khi đi một vòng, Ngô Bình mới phát hiện, bên trong tộc Đầu Hổ cũng có thể mua bán nô lệ. Nô lệ Nhân Tộc bình thường có thể bán một trăm nghìn linh thù một người. Sức khỏe tốt một chút có thể bán mấy trăm nghìn, thậm chí là trên triệu linh thù.
Rất nhanh cậu đã đến một chợ nô lệ. Ít thì mười mấy nô lệ, nhiều thì trên một trăm nô lệ được đặt chung với nhau. Các nô lệ được niêm yết giá rõ ràng. Tất cả bọn họ đều quỳ trên mặt đất, chấp nhận số mệnh bị buôn đi bán lại.
Mấy ngày nay, cậu đã giết không ít tên tộc Đầu Hổ, lấy được tiền trên người bọn họ. Lúc này lại vừa cần để mua nô lệ Nhân Tộc. Toàn bộ chợ nô lệ có một trăm mấy chục nghìn nô lệ bị bán. Cậu mua một lúc hơn năm mươi nghìn nô lệ, đưa họ vào bên trong nô giới do tộc Đầu Hổ chế tạo. Không gian bên trong nô giới rất lớn, có thể giam giữ đồng thời vận chuyển một lượng lớn vật sống.
Năm chục nghìn nô lệ, mất vài tỷ linh thù. Nhưng chút tiền ấy cũng không là gì đối với Ngô Bình. Cậu biết không thể mua quá nhiều, nếu không, một khi bên trong thành thiếu nô lệ, tộc Đầu Hổ sẽ tiếp tục ra ngoài bắt Nhân Tộc làm nô lệ.
Hơn năm chục nghìn người cần đồ ăn thức uống và quần áo mặc. Ngô Bình không có cách nào để luôn giữ họ ở bên mình. Cho nên cậu đưa những người này đến ngoại ô cách nơi đây vạn dặm. Bên trong tòa thành này có Nhân Vương tọa trấn. Những người này có thể sinh hoạt ở gần đó, ít nhất cũng có thể sống sót.
Thế nhưng, những người này không một xu dính túi. Ngô Bình lại phát cho mỗi người một trăm nghìn linh thù dùng để mua nhà mua đất, bắt đầu cuộc sống một lần nữa. May là có Thanh Ngưu và Liễu Mị trợ giúp, nếu không chỉ có một mình cậu lo liệu thì không thể nào làm được nhiều việc.
Ngày hôm sau, Ngô Bình đi vào thành Tinh Nguyệt một lần nữa. Vừa mới bước vào thành, đã có khí tức cường đại khóa chặt cậu. Cậu dùng bước, ngẩng đầu lên nhìn, chỉ thấy có ba tên cao thủ tộc Đầu Hổ bay từ trên trời xuống, vây cậu ở chính giữa.
“Ranh con nhân loại! Lá gan của ngươi không nhỏ, dám giả mạo tộc nhân của ta! Người đã giết hại tộc nhân của ta trong hơn một tháng nay chính là ngươi đúng không?”. Một kẻ tộc Đầu Hổ lông vàng kim lạnh giọng hỏi.
Ngô Bình biết đối phương sớm muộn gì cũng sẽ phát hiện ra tung tích của mình. Cậu cũng không hoảng loạn, lạnh nhạt nói: “Các ngươi quá ngu xuẩn. Ta đã giết cả trăm nghìn tộc Đầu Hổ, các ngươi mới tìm được ta. Ta thật sự rất thất vọng”.
Một tên tộc Đầu Hổ lông xanh khác giận dữ nói: “Ngươi sẽ chết thật thảm!”
“Ầm!”
Không gian xung quanh Ngô Bình trở nên vặn vẹo. Có hơn một ngàn bóng của mãnh hổ xuất hiện, đồng thời phát ra tiếng hổ gầm. Mỗi một cái miệng của từng con hổ đều phóng ra một tia sáng, tập trung bắn về phía Ngô Bình.
Ngô Bình cười lạnh, kích hoạt Cấm Hoàn. Bên ngoài cơ thể cũng xuất hiện mãnh hổ. Mãnh hổ gào thét điên cuồng một tiếng, bên ngoài cơ thể Ngô Bình hình thành một cái chuông vàng thật lớn, giữ cậu ở bên trong đó! Bên ngoài chuông vàng hiện ra Phù Văn Cấm Kỵ. Phù văn và chuông vàng xoay tròn. Chuông vàng xoay tròn thì Cấm Thần của Ngô Bình đang ngồi xếp bằng phát ra thần quang sáng rực rỡ!
“Ầm!”
Chuông vàng ngân lên, cùng với tiếng mãnh hổ gào thét điên cuồng, toàn bộ ánh sáng vàng của tộc Đầu Hổ phát ra vặn vẹo, sụp đổ. Sau đó bị Cấm Thần hấp thu, luyện hóa!