Chương 1109: Kinh Cung Chi Thần

Chung Tú đâu? Sở Phong lòng đầy nghi hoặc, tìm nửa ngày cũng không phát hiện hắn, ngược lại phát hiện địa cung trống không.

Đây là sớm xuất sư sao?

Sở Phong ấn tượng sâu sắc với Chung Tú, cho rằng hắn so Trác Hồng cùng Minh Ngọc đều mạnh hơn, không phải kẻ đơn giản, rất muốn đem hắn ngăn ở trong địa cung "kiểm nghiệm" tự thân tu hành thành quả.

Chung Tú, có Hỗn Độn Thần Ma huyết mạch, lưng đeo một đôi cánh chim màu vàng, trên trán mọc ra một chiếc mắt nằm dọc, thực lực cường hoành phi thường!

"Khá là đáng tiếc, còn muốn toàn diệt các ngươi, sao lại sớm rời đi?" Sở Phong thật đáng tiếc, hắn tìm thấy một chút sách, giấy viết thư các loại trong một tòa địa cung trống rỗng, vững tin là nơi Chung Tú tọa quan, phát hiện hắn đã đi, sớm xuất quan ma luyện.

Sở Phong lẻ loi một mình đánh chết Minh Ngọc cùng Trác Hồng, ngoài ra giết chết hai tên đệ tử hạch tâm nhất mạch sư tỷ Thái Võ Thiên Tôn, thực hiện bốn liên sát, chiến quả có thể nói phong phú cực kỳ.

Nếu việc này truyền đi, nhất định sẽ dẫn phát sóng to gió lớn, chấn động Dương gian.

Qua nhiều năm như vậy, mặc kệ bên ngoài loạn đến đâu, xưa nay chưa từng có ai dám không chút kiêng kỵ tới cửa diệt đệ tử hạch tâm của một giáo cấm địa.

Thật quá điên cuồng!

Nếu cứ trả thù lẫn nhau như thế, Thiên Tôn cấp tự mình hạ trận, Dương gian chẳng phải hỗn loạn tưng bừng? Đến hoàn cảnh cực hạn thảm liệt kia, bỏ Thiên Tôn bên ngoài, ai dám cam đoan chính mình còn sống?

Đến hoàn cảnh kia, Dương gian khẳng định phát sinh đại loạn hắc ám và huyết tinh nhất sử thượng, các giáo cũng không thể tự vệ, sẽ bị quét sạch.

Khi đó, trên đại địa Dương gian nhất định thi cốt như núi, máu chảy thành sông, thậm chí đạo thống bị diệt hơn chín thành!

Trước kia không phải chưa từng phát sinh, có giáo huấn tàn khốc mà đẫm máu, khiến đại năng đều phải tránh họa, đi xa Tiểu Âm Gian!

Có thể lường trước, sau khi sự kiện này được công khai, các đại báo chí Dương gian sẽ trở thành hàng bán chạy, có dư thừa đầu đề nội dung, sẽ dẫn bạo thiên hạ.

Nhưng mà, chính chủ Sở Phong cũng rất không hài lòng, cho rằng giết chưa đủ, còn tưởng không ngừng cố gắng.

Đáng tiếc, các địa cung tương ứng đều trống, không có mục tiêu.

Cuối cùng, hắn để mắt tới một tòa mật thổ huyết khí rất cường thịnh, một hồi do dự, đến cùng có nên hạ thủ với người nọ hay không? Bây giờ không có đối tượng phù hợp để hạ độc thủ.

Đây là nơi Long Vũ bế quan.

Trong địa cung, thanh niên trai tráng cao hai mét, mặt mũi tràn đầy râu quai nón, kim quang lập loè, tướng mạo thô kệch, như một đầu Thần Sư Tử Vương uy mãnh.

Hắn đang ngồi quan, sau khi thảm bại trong quyết đấu với truyền nhân Đại Nghệ cung, cơ hồ bị bắn giết, nhục thân tổn thương sớm lành, nhưng thương tích trong tâm hồn đến nay khó lành.

Hắn qua không được cửa ải trong lòng, nghiêm túc suy nghĩ, luôn cảm thấy lần sau gặp lại vị Thần Xạ kia, vẫn sẽ bị mũi tên xuyên thủng, thậm chí bị bắn giết.

Chiến dịch kia, hắn đã sinh ra bóng ma tâm lý!

Trước đó, hắn quét ngang đối thủ trên chiến trường, đánh đâu thắng đó, đánh bại nhiều kỳ tài, thậm chí giết chết cao thủ Thần Bảng Top 100, lòng tin phóng đại!

Nhưng tất cả đều bị chi thần tiễn kia giết xuyên, rõ ràng nhìn thấy đối phương giương đại cung, nhắm chuẩn hắn, nhưng kết quả vẫn không tránh được.

Đến nay nghĩ đến Thần Xạ Thủ mặc hoàng kim thần y, cầm hoàng kim đại cung, lòng hắn tràn ngập khói mù, không thể bước ra, thần thái tỉnh táo, chuyên chú mà lãnh khốc kia của đối phương, đến nay còn in sâu trong lòng hắn.

Mỗi khi hồi tưởng, thân thể hắn lại kéo căng, không nhịn được muốn xông ra địa cung.

Nhất là khi rơi vào giấc ngủ sâu, hắn thường xuyên bừng tỉnh, đầy người mồ hôi lạnh, lồng ngực trúng tên ẩn ẩn bị đau, phảng phất lại đẫm máu, thân thể bị chấn băng liệt.

"Rống..."

Long Vũ gầm nhẹ một tiếng, giống như thú bị nhốt, một cỗ khí tức bạo ngược lan tràn ra trong địa cung, hắn phẫn nộ, hận mình không bước ra được khỏi bóng ma kia.

Có lẽ, không phải phẫn nộ, mà là lo nghĩ bất đắc dĩ, một loại ý sợ hãi từ đáy lòng, bởi vì hắn tin, dù lần nữa gặp đối phương, hắn vẫn sẽ bị tiễn xuyên thủng nhục thân, vẫn không né được mũi tên kia.

"Làm sao phá giải, Đại Nghệ Thần Xạ chẳng lẽ khó giải vậy sao, sẽ là khắc tinh đời ta?!"

Lồng ngực hắn chập trùng, ngẫm nghĩ thật lâu, hắn tìm không thấy biện pháp khả thi, làm sao hóa giải phong hoa của mũi tên kia?

Hắn đằng một tiếng đứng lên, đi tới đi lui, càng phát nôn nóng, mũi tên kia bắn thủng không chỉ nhục thể và hồn quang, còn có niềm kiêu hãnh và tự tin của hắn.

"Đều nói Đại Nghệ cung là tổ địa Thần Xạ thiên hạ, cơ hồ lịch đại đệ nhất Thần Xạ, Thiên Xạ đều xuất từ nơi đó, đã gần đến khó giải, chẳng lẽ ta gặp nữ Thần Xạ kia, có khả năng sẽ trở thành sinh linh đệ nhất Thần Xạ thiên hạ?!"

Nữ nhân kia đến cùng bộ dáng gì, hắn thế mà không có ấn tượng rõ ràng, chỉ nhớ rõ một thân hoàng kim thần y, cầm hoàng kim đại cung, ngoài ra còn có đôi con ngươi cực kỳ mỹ lệ và thâm thúy, về phần gương mặt lại không có ký ức gì, lúc ấy thần kinh hắn kéo căng, bị mũi tên kia khóa chặt, đâu còn chú ý được gì khác?

"Nàng tuổi không lớn, đã dựa vào Thần Xạ chi năng bài vị trong Thần Linh Top 50, nếu cho nàng thêm thời gian, chẳng phải muốn xông vào mạnh 20, thậm chí mười vị trí đầu?"

Long Vũ sắc mặt âm trầm, càng cảm thấy đây trở thành tâm ma của mình, nếu không nghĩ ra biện pháp phá giải Đại Nghệ Thần Xạ, cái này sẽ khiến hắn đứng ngồi không yên.

Lịch đại đệ nhất Thần Xạ thiên hạ, cơ hồ đều bài vị ở mười vị trí đầu cao thủ thiên hạ!

"Ta muốn tăng vọt trong Thần Bảng, nhất định phải qua cửa ải này, nhưng làm sao đối phó nàng? Xạ thuật Đại Nghệ cung cử thế vô song!"

Long Vũ càng phát bực bội, hắn dưỡng thương và lĩnh hội thật lâu, cộng lại hơn nửa năm, nhưng vẫn phiền muộn như vậy.

Thương thương thương!

Một chút hoàng kim áo giáp bao trùm lên người hắn, đồng thời tay hắn cầm đại cung màu vàng, bắt chước hình bắn giết của nữ Thần Xạ kia, giương cung cài tên, tự mình trải nghiệm.

Cuối cùng, hắn vứt bỏ cung giáp, đến trước bàn ngọc thạch, nghiên cứu sách cổ và bản chép tay.

"Ngay cả Thái Võ tổ sư đều từng bị tay Thiên Xạ Đại Nghệ cung bắn bị thương, ta làm sao hóa giải?"

Hắn phịch một tiếng, đánh rớt tất cả bản chép tay tiền nhân, các loại cổ tịch nhằm vào Thần Xạ xuống đất, lần nữa đi đến nơi xa, bắt đầu tọa quan.

Sở Phong lộ vẻ khác thường, thấy rõ tất cả, hắn có chút hứng thú, triệt để tinh thần tỉnh táo.

Lúc này hắn ở dưới đất, cách mấy tầng trận vực quan sát bằng Hỏa Nhãn Kim Tinh, đồng thời trốn trong lọ đá, không sợ đối phương cảm ứng, bắt đầu mưu đồ.

Hắn muốn đồ thần!

Dù biết độ khó rất lớn, đây không phải Thần Linh bình thường, mà lại là ở sân nhà đối phương, nhưng hắn vẫn muốn thử một chút.

Lần này, hắn không thể quyết nhất tử chiến, kịch đấu công khai, mà phải giống thích khách trốn trong hắc ám, nổi lên vào thời khắc mấu chốt.

"Nếu có thể cho hắn một kích trí mạng thì tốt."

Sở Phong quan sát, hai mắt lấp lánh quang mang khiến người khiếp sợ.

Sau đó, Sở Phong phát hiện, Long Vũ tọa quan càng ngày càng táo bạo, thỉnh thoảng xông lên, đi tới đi lui, còn phát ra tiếng gầm.

"Đây là muốn tẩu hỏa nhập ma!"

Sở Phong mỉm cười, tiếp tục như vậy, Long Vũ tất nhiên sẽ lâm vào tình trạng hỏng bét hơn, mê loạn tâm trí cũng có thể.

"Ta chờ ngươi tự loạn!"

Sở Phong kiên nhẫn chờ đợi và quan sát, cuối cùng hắn rút lui.

"Ừm, trước tiên cần phải móc lão Cổ từ trong mộ tổ Thái Võ ra, bằng không, động tĩnh ở đây quá lớn, có khả năng sẽ kinh động Thái Võ xuất quan."

Sở Phong suy nghĩ, chuyện ở đây có thể dẫn phát sóng to gió lớn, Cổ Trần Hải trốn trong đại mộ kia sẽ mười phần nguy hiểm.

Bởi vì, hắn không chắc chắn có thể chém giết Long Vũ, nếu để hắn chạy, nơi đây không thể giữ yên tĩnh, tất nhiên sẽ bị công khai ngay lập tức.

Lúc đó, hắn chỉ có chạy trốn, trốn càng xa càng tốt, không để ý tới gì cả.

Hôm đó, Sở Phong rời đi, vận dụng truyền tống trận vực cỡ lớn, trực tiếp chạy về U sơn.

U sơn, tiếp giáp cổ chiến trường, bản thân lại là một tòa Âm phủ tiền sử bị vứt bỏ, hắc vụ ngập trời, âm khí mênh mông, giống như đi vào thế giới tử vong.

"Lão Cổ, ngươi trộm xong người chưa? Đừng nói cho hài tử đều có, ngươi lão âm hàng này, già không xấu hổ, Thái Võ tìm ngươi thanh toán đến rồi!" Lư Tinh quả thực là cái hí tinh, xông tới liền gọi, còn bày ra dáng vẻ muốn tróc gian.

Cổ Trần Hải tức đến muốn ăn nó đi, muốn làm thành tương thịt lừa!

"Sao các ngươi lại nhanh vậy, ta vẫn chưa xong việc đâu!" Một cỗ quan tài đá quấn theo âm khí nồng nặc, bay ra, thực lực rõ ràng bạo tăng.

"Lão Cổ, ngươi thật không biết xấu hổ, loại lời này cũng nói ra miệng được, vẫn chưa xong việc?" Lục Tinh hắc hắc cười không ngừng.

Tiếp đó nó lại nghĩa chính ngôn từ: "Lão Cổ, ngươi sẽ không phải sinh ra một Tiểu Cổ đấy chứ? Tới một đoạn Thi Quỷ không được tình? Hôm nay chúng ta chạy tới là khuyên ngươi cải tà quy chính, tránh cho ngươi tiếp tục đi trên đường rẽ!"

"Tránh qua một bên đi, lão phu thật muốn ăn hết ngươi!"

Cổ Trần Hải hơi chấn động, hất Lư Tinh bay đi.

Sở Phong lộ vẻ kinh sợ, lão Cổ đây là thực lực đại tiến không ít, hắn mở miệng nói: "Rời khỏi đây trước, tiếp theo nhất mạch Thái Võ có thể nổi điên, ta sợ để ngươi ở lại đây sẽ xảy ra chuyện."

Cổ Trần Hải nghe liền biết tiểu tử này gây tai họa, mà lại là đại họa kinh thiên, xem ra ít nhất muốn chấn động Thập Châu Dương gian.

Nó không nói hai lời, hô: "Vậy còn chờ gì? Chạy trốn thôi! Ta tính nhận rõ bản chất ngươi rồi, lông còn chưa mọc đủ, đã cùng đại ca ta năm đó một dạng có thể giày vò, không phải chuốc họa thì đang trên đường chuốc họa, người như các ngươi, ta hiểu rõ!"

Nó như lửa thiêu mông, so Sở Phong còn gấp hơn, la hét lập tức chạy trốn, không muốn dừng lại dù chỉ một khắc, sợ uổng mạng ở đây.

Chạy!

Đề xuất Voz: Magic The Gathering: Từ Rút Đến Tarmogoyf Bắt Đầu
Quay lại truyện Thánh Khư [Dịch]
BÌNH LUẬN