Chương 282: Thiên Tinh Đằng

Dưới ánh mặt trời rực rỡ, những dây leo sắc thái lộng lẫy mọc lên tươi tốt.

Có dây đỏ rực như lửa, khi phiến lá lật qua lật lại, xích hà ngập trời. Có dây trắng sáng như tuyết, gió nhẹ phất động, phiến lá như hoa tuyết xoay tròn. Có dây đen nhánh, giống như Mặc Long treo ngược...

Trên không trung mỗi một tòa thành thị khá lớn đều có mười mấy dây leo, cách mặt đất từ hơn vạn mét đến vài trăm mét không giống nhau, khiến không ít người nảy sinh dục vọng muốn thăm dò.

"Đây rốt cuộc là cái gì?" Sở Phong luôn cảm thấy bất an, nhiều dây leo như vậy xuất hiện ở khắp nơi trên thế giới, thu hút ánh mắt mọi người.

Nghe nói cho đến nay ít nhất đã có hai, ba ngàn người biến mất, dọc theo dây leo leo lên, biến mất trong đám sương mù đường kính hơn hai thước.

Có kẻ là dị nhân, càng có một ít người bình thường, đánh cược một ván lớn, muốn thay đổi trạng thái bản thân trước mắt, không kịp chờ đợi xông lên trời cao.

Hoàng Ngưu hồ nghi, nhìn kỹ lại nhìn, nói: "Có chút giống Thiên Tinh Đằng."

"Đó là thực vật gì, nổi danh lắm sao?" Sở Phong hỏi.

"Ừm, phi thường nổi danh, sau khi chân chính trưởng thành, che khuất cả bầu trời, bao trùm cả tinh không." Hoàng Ngưu đáp, trên khuôn mặt nhỏ nhắn phấn nộn tràn đầy vẻ nghiêm túc.

Sở Phong kinh ngạc, có khoa trương vậy không?!

"Đây là giai đoạn nguyên thủy của Thiên Tinh Đằng, mới mọc rễ nảy mầm mà thôi, còn lâu mới tiến hóa thành thục, theo sự sinh trưởng hình thái của nó sẽ không ngừng biến hóa."

Hoàng Ngưu khuôn mặt nhỏ kéo căng, hết sức trịnh trọng, cáo tri Sở Phong rằng Thiên Tinh Đằng kinh người nhất đúng như tên gọi, cắm rễ trong tinh không, dây leo kết nối với hơn ngàn ngôi sao.

Kết nối với ngàn ngôi sao? Sở Phong trợn mắt hốc mồm, đây là thực vật sao, giống như chuyện hoang đường.

"Trưởng thành đến mức độ kia không có mấy cây đâu." Hoàng Ngưu rất nghiêm túc, bởi vì loại thực vật này ở nơi nó đến cũng không có, chỉ được ghi chép trong cổ tịch.

"Trong một ngày, đầy trời Thiên Tinh Đằng sinh trưởng, việc này biểu thị điều gì?" Sở Phong nhíu mày.

"Có thể là hạt giống từ sâu trong tinh không bay tới, nảy mầm tại mảnh đất khôi phục này, cũng có thể là do người của thế giới khác cố ý làm." Hoàng Ngưu nói.

Cho nên nó mới căn dặn Sở Phong, không nên tùy tiện xông vào trong đám sương mù, làm vậy quá mạo hiểm, phía sau có thể liên tiếp một con đường.

"Một tòa danh sơn một con đường, hiện tại cả bầu trời cũng vậy sao, sao ta cảm giác Địa Cầu thủng trăm ngàn lỗ, hoặc là nói tứ phương thông suốt vậy." Sở Phong thần sắc cổ quái.

"Nguyên bản là như vậy, nếu không ngươi cho rằng vì sao các giới đạo thống ở vực ngoại không muốn sống đều muốn chạy đến đây, chẳng phải là vì thu hoạch tạo hóa." Hoàng Ngưu trên khuôn mặt nhỏ nhắn ánh mắt phức tạp, ngước nhìn thiên khung.

"Trên Địa Cầu rất nhiều nơi đều có trận vực, đủ để chứng minh mảnh đất cổ xưa này bất phàm, từng có các loại đạo tràng." Hoàng Ngưu nhắc nhở.

Nghiên cứu trận vực, so với nắm giữ các loại truyền thừa còn phức tạp hơn gấp mười lần, ngay cả ở vực ngoại cũng ít người nguyện ý chạm đến lĩnh vực này.

Chỉ có một ít nhân tài về trận vực, phần lớn ở trong các đạo thống đỉnh cấp.

Mà trên Địa Cầu, tất cả tòa danh sơn đều được bao trùm bởi trận vực, chỉ là bây giờ còn chưa chân chính hiển sơn lộ thủy, việc này vô cùng kinh người.

"Ta nhắc lại ngươi một lần, sau khi thiên địa dị biến, tu hành ở đây một năm chống đỡ được mười năm trăm năm ở nơi khác, sợi rễ Thánh Thụ khôi phục, một vài đạo thổ mở ra, ngay cả đại giáo cấp cao nhất ở vực ngoại cũng ngồi không yên, nhưng vì một vài nguyên nhân, bọn hắn không thể chạy đến, rất khó giáng lâm."

Hoàng Ngưu nhắc lại chuyện cũ, để Sở Phong trân trọng cơ hội có thể cấp tốc tiến hóa, nếu bỏ lỡ sẽ tiếc nuối cả đời.

Cũng chính vì vậy, các cao nhân ở các giới đều sẽ nghĩ hết biện pháp, đả thông đường kết nối đến đây, đưa môn nhân đệ tử đến, mưu đồ cơ hội thành thánh làm tổ.

Lúc này, Kim Điêu Vương từ trên không rơi xuống, Đại Hắc Ngưu, Lư Vương, hổ Đông Bắc đều lại gần, sau khi nghe được liền cùng đàm luận.

Hổ Đông Bắc không tiết tháo nghiêm mặt nói: "Huynh đệ tranh thủ thời gian lĩnh hội bản Trận Vực Thiên Thư kia, chiếm tiên cơ, chiếm lấy tất cả danh sơn thiên hạ, đợi mấy Thần Nữ thiên kiêu cùng Đạo Tử Thánh Nữ kia đến, chỉ có thể ngoan ngoãn vứt mị nhãn với chúng ta, đến lúc đó ngươi đoạt một đám Thần Nữ về làm áp trại phu nhân, ta cũng bắt mấy con Bạch Hổ cái, lại thu một đám Thần Tử làm tiểu đệ, như vậy là thành thánh làm tổ!"

Hoàng Ngưu xem thường nói: "Chỉ sợ mấy người kia đến ngươi là kẻ đầu tiên làm phản, chạy đến làm tọa kỵ hoặc hung thú hộ sơn cho người ta."

"Nói bậy, ta giống loại hổ không có khí tiết vậy sao?!"

"Giống!" Đại Hắc Ngưu trịnh trọng gật đầu.

...

Ngày hôm sau, Lâm Nặc Y trở về, nàng mặc rất tùy ý, thậm chí có chút nổi loạn, trên quần bò có mấy lỗ rách, lộ ra làn da óng ánh, phối hợp với áo phông rộng rãi.

Cách ăn mặc này không tương xứng với thân phận và khí chất của nàng, nhưng nàng cứ mặc như vậy, như muốn tiếp thêm chút khí đất.

Nàng dáng người cao gầy, hai chân rất dài, cùng Sở Phong sánh vai đi cùng nhau, chẳng có mục đích đi trên đường.

Dù mặc như vậy, khí chất của nàng vẫn thiên về lạnh lùng, như đóa Tuyết Liên trên băng sơn nở rộ giữa hồng trần cuồn cuộn, mang theo khí tức lãnh liệt, còn có một vòng hương thơm.

"Thời đại chân chính sắp đến." Lâm Nặc Y nhìn lên không trung, nhìn những dây leo sắc thái lộng lẫy, trên gương mặt đẹp đẽ hoàn mỹ có vẻ lo lắng, cũng có sự mong chờ.

Tài phiệt so với người thường hiểu rõ hơn về dị biến, dù Lâm Nặc Y còn trẻ như vậy, cũng biết không ít bí văn từ trong tộc.

Thiên địa sắp tới có thể sẽ phát sinh biến hóa kịch liệt, có lẽ kẻ mạnh càng mạnh, có lẽ kẻ yếu quật khởi, các loại tình huống vượt bậc đều có thể xảy ra, tiếp theo sẽ là một trận hỗn loạn.

Thậm chí, có sinh linh dị vực muốn giáng lâm, đại thời đại sắp đến.

Lâm Nặc Y nhìn về phía Sở Phong, nghiêm túc nói cho hắn biết, trong khoảng thời gian này hắn nên thu mình lại, trong cơn đại thế sắp đến phải biết ẩn mình để tự vệ.

Sở Phong gật đầu, hiểu hảo ý của nàng, hắn tự nhiên biết kẻ ra mặt trước sẽ nát, hiện tại danh sơn tuyết bay, bầu trời rủ xuống dị đằng, rõ ràng là muốn kịch biến.

Ai có thể quật khởi, ai sẽ xuống dốc, rất khó nói rõ, cao thủ tuyệt thế hiện hữu có thể sẽ càng thêm cường đại, nhưng cũng có khả năng bị kẻ đến sau vượt qua, cách cục sẽ thay đổi.

Ngay cả tài phiệt cũng đang chờ, yên lặng chờ ngày đó đến.

Sở Phong bị người săn đuổi, nuốt không trôi cục tức này, vẫn muốn thu nốt khoản cuối cùng, sau đó ẩn mình trong bình lặng.

Sau nhiều lần khuyên bảo của Lâm Nặc Y, Sở Phong gật đầu, nói: "Tiếp theo ta sẽ tu thân dưỡng tính, chờ đợi đại biến phát sinh."

Tịch mịch đọc Nam Hoa, nhàn đến tụng Hoàng Đình, có lẽ hắn thật cần trải qua một đoạn thời gian bình lặng.

Lần trước gặp mặt Lâm Nặc Y đã thành vương, hiện tại nàng tiến thêm một bước, bắt đầu phát lực.

Sở Phong muốn biết chuyện về lão Long Vương Nam Hải, con lão giao xà kia quả thực khiến hắn có chút kiêng kỵ, hắn chờ ở đây chính là muốn thông qua Lâm Nặc Y để hiểu thêm một chút.

Bởi vì, hắn biết Thiên Thần Sinh Vật trước đó đã từng có kế hoạch ra biển, hiểu rõ rất nhiều chuyện.

"Nó khoảng 1500 tuổi, có ba đứa con, Hắc Đằng là con út của nó." Lâm Nặc Y đem tình huống mình biết kể chi tiết.

Sở Phong cảm nhận được một cỗ áp lực, từ đủ loại dấu hiệu cho thấy, con lão giao xà kia quả thực rất khủng bố.

"Trong ngắn hạn nó sẽ không lên bờ, tạo hóa trong biển không ít hơn trên lục địa, có di tích động phủ dưới nước, có truyền thuyết về sào huyệt Chân Long, quan trọng nhất là, nó đang truy tìm Hóa Long Quả, vật kia đối với nó vô cùng trọng yếu."

Lâm Nặc Y suy đoán, trong mấy tháng này lão Long Vương Nam Hải sẽ không lên bờ, hiện tại tranh đoạt Hóa Long Quả ở sâu trong đại dương vô cùng kịch liệt, bất kỳ một manh mối nào xuất hiện đều sẽ gây ra gió tanh mưa máu, mấy đại bá chủ sẽ không đi ra.

"Trong mấy tháng có thể xảy ra rất nhiều chuyện." Sở Phong mỉm cười, không có gì phải lo lắng, khi đó thiên địa đã sớm kịch biến, hắn chỉ cần nắm bắt cơ hội không ngừng tiến hóa là được.

Trong tay hắn có ba hạt giống, chỉ cần dị thổ trên danh sơn khôi phục thêm một bước, hắn có thể trồng lại.

Sau đó, Sở Phong lại hỏi về khối ngọc thạch có giấu Giao Ma Quyền, Lâm Nặc Y cho biết Tiên Tần nghiên cứu viện vẫn chưa trả lại.

Ngày hôm đó, Sở Phong rời đi, cùng Hoàng Ngưu và những người khác đến Tây Kinh, cũng chính là nơi Tiên Tần nghiên cứu viện tọa lạc.

Tây Kinh là kinh đô của 13 vương triều cổ Trung Quốc, được xưng tụng là một tòa cố đô lịch sử xa xưa.

Đồng thời, nó tiếp giáp Lăng Tần Thủy Hoàng.

Tiên Tần nghiên cứu viện tọa lạc ở đây, ban đầu bọn họ nghiên cứu về mạch lịch sử trước Tần triều, sau đó dần dần lớn mạnh, trở thành một tài phiệt.

Trong quá trình nghiên cứu lịch sử Tiên Tần, bọn họ từng thu được một vài Cổ Khí, tiếp xúc đến năng lực siêu nhiên, cho nên tập đoàn này càng có xu hướng truy cầu lực lượng thần bí.

Tây Kinh, tường thành cổ vẫn còn, pha tạp và tang thương, như một bức tranh nằm ngang giữa thiên địa, là một bộ lịch sử còn sống.

Trên bầu trời, từng gốc dây leo rủ xuống.

"Tin tức mới nhất, có người từ bình yên trở về, nói điểm cuối của những dây leo này là Thiên Cung, là Tiên Thổ, có người hái được trái cây thần bí, bây giờ đã tiến hóa đến Chuẩn Vương cảnh giới."

Khi Sở Phong và những người khác đi trên đường ở Tây Kinh, nghe được tin tức như vậy.

Ở khắp nơi trên thế giới, trên các đại thành thị đều có dây leo, rất nhanh lại có một vài tin tức truyền đến.

Có người bình thường tiến hóa thành dị nhân, có dị nhân tiến hóa thành Chuẩn Vương!

"Nếu chúng ta leo lên, có thể trực tiếp trở thành Vương giả tuyệt đỉnh không?" Đại Hắc Ngưu động lòng.

"Đừng mạo hiểm, luôn cảm thấy giống như là đang câu cá." Sở Phong cảnh cáo nó, đừng nhịn không được sự dụ hoặc.

Bọn họ đi vào Tiên Tần nghiên cứu viện, thật đáng tiếc, người đi nhà trống, trong tòa đại lâu này rất yên tĩnh, chỉ có một số ít người không quan trọng ở lại.

Có thể đoán được cục diện này, Sở Phong trong vòng một ngày đánh hạ hai đại tài phiệt, chấn động thiên hạ, các tài phiệt khác chắc chắn sẽ tỉnh táo lại, có sự chuẩn bị.

Tiên Tần nghiên cứu viện lựa chọn lùi bước, tránh né mũi nhọn, nhân vật quan trọng đều đã rút đi.

Nhưng không bao lâu, một người quen xuất hiện, chính là Tề Hoành Lâm, ban đầu đã gặp ở Thuận Thiên, hắn là nhân vật cao tầng của Tiên Tần nghiên cứu viện, người có khối ngọc thạch giấu Giao Ma Quyền, lúc trước chính hắn đã đưa cho Sở Phong để tạ tội.

"Lão hủ đến đây muốn bày tỏ thành ý, chúng ta thật sự không tham gia hành động vây giết huynh đệ Sở Phong."

Sau đó, hắn càng trực tiếp dâng lên một khối cổ ngọc, nói đây chính là khối Thiên Thần Sinh Vật cho bọn họ mượn, đã được Lâm gia đồng ý, có thể chuyển giao cho Sở Phong.

Tất cả đều vượt quá dự kiến của Sở Phong, đối phương dám lộ diện, thái độ còn thấp như vậy, trực tiếp dâng lên khối ngọc thạch hắn khẩn thiết muốn có.

Đây là nửa bộ sau của Giao Ma Quyền, lần trước lấy được không hoàn chỉnh.

Hoàng Ngưu từng kích động nói cho hắn biết, sau khi hoàn chỉnh Giao Ma Quyền cùng Ngưu Ma Quyền dung hợp, ít nhất có thể khiến chiến lực bản thân tăng gấp đôi!

Lần trước, chỉ dung nhập nửa bộ Giao Ma Quyền, quả thực hắn cảm thấy thực lực bản thân tăng lên một đoạn, nhưng vẫn chưa đủ, tăng phúc chưa đến gấp đôi.

Sở Phong dùng một ngón tay điểm vào mi tâm Tề Hoành Lâm, tiến hành thôi miên, kết quả không có bất kỳ bằng chứng nào cho thấy Tiên Tần nghiên cứu viện từng vây giết hắn, hắn có cảm giác như đấm một quyền vào không khí.

Đáng mừng là, bọn họ đã có được nửa bộ sau của Giao Ma Quyền!

"Sở Phong, chúng ta ở Đại Lâm Tự."

Cuộc trò chuyện bất ngờ khiến Sở Phong giật mình, cha mẹ hắn thế mà xuất hiện ở Tung Sơn Đại Lâm Tự.

Đề xuất Tiên Hiệp: Tâm Ma
Quay lại truyện Thánh Khư [Dịch]
BÌNH LUẬN