Chương 873: Ai phách lối

Sắc mặt Sở Phong rất lạnh, phù hiệu màu vàng óng trong đôi mắt hắn hiển hiện, lạnh lẽo theo dõi La Ung, cũng dạo bước trong hư không, ép tới phía trước.

Hắn tự nhiên cảm nhận được sự cường đại của người này, hơn xa đối thủ dĩ vãng, trong lòng hắn hôm nay có tức giận, đồng thời, huyết dịch hiếu chiến cũng kích động trong mơ hồ.

Gần đây, hắn nghiền ép đối thủ liên tục, rất ít gặp được người cùng thế hệ có khả năng cùng hắn một trận chiến, hiện tại chính là cơ hội.

"Tiểu Thánh Hỗn Độn vũ trụ, người mạnh nhất của một tộc, ta ngược lại thật sự chờ mong!"

Khí tức Sở Phong tăng vọt, hắn muốn thông qua việc ước lượng Tiểu Thánh trong một vùng vũ trụ khác, để giải mã sự đáng sợ của cường giả thanh niên cấp cao nhất bên ngoài vũ trụ.

Trong lòng hắn có suy nghĩ, Âm gian vũ trụ cuối cùng phải rời đi, hắn muốn đi Dương gian, tự nhiên muốn biết tiêu chuẩn của thanh niên tuyệt đỉnh lợi hại ở vũ trụ khác.

Cho nên, hắn không vận dụng trận vực trước tiên, có một số đối thủ, có một số người, nhất định phải kinh qua, thật sự tìm hiểu.

Thời khắc này, Sở Phong giống như La Ung, khắp người đều là phù văn, năng lượng tăng lên điên cuồng, hai người càng đi càng gần, trên bầu trời chỉ cách nhau mấy chục trượng.

Đối với loại nhân vật này, khoảng cách ngắn như vậy không khác gì đứng trong vài thước!

"Oanh!"

Cuối cùng, hai người bộc phát, cùng xông về một phía, toàn lực ứng phó xuất thủ, La Ung đi lên liền dùng một chiêu Thiên Thần Chưởng, bàn tay vàng óng lớn như ky hốt rác, đây là nhục thân, không phải năng lượng biến thành, đơn giản muốn đập nát thiên địa!

"Ta sát!"

Âu Dương Phong gần đó thất kinh, huyết khí của cái gọi là Tiểu Thánh này quá cường đại, hắn cảm giác được khí cơ bức nhân của Á Thánh.

Những người khác càng sợ hãi, rất nhiều tân khách lùi lại, nhưng vẫn bị huyết khí ngập trời kia trùng kích lảo đảo, một số người ngã sấp xuống.

Sở Phong vận dụng Đại Nhật Như Lai Quyền, vận chuyển Đại Lôi Âm hô hấp pháp, loại quyền pháp và hô hấp pháp này quá phù hợp, vốn có thế đồng nguyên.

Toàn thân hắn phát sáng, như một vị thần trẻ tuổi, trạng thái bộc phát đến cực hạn, va chạm với Thiên Thần Chưởng của đối phương.

Phanh phanh phanh!

Trong chớp mắt đó, hai người như hai tia chớp dây dưa, nhanh đến mức khó tin, như muốn đánh bạo hư không, không khí sớm đã nổ lớn, khí lưu trắng như tiên vụ kịch liệt khuấy động!

Dòng năng lượng cao tốc xông ra quét sạch khắp nơi, một số đỉnh núi phía dưới trực tiếp run rẩy, rạn nứt, thậm chí nổ tung.

Nếu không có trận vực cường đại chôn trong ngọn núi, dù là linh sơn cũng sụp đổ, dù vậy, đỉnh núi vẫn bị hao tổn, có thể thấy giao thủ kịch liệt đến dường nào.

Hai người như hai đạo thiểm điện màu vàng, động tác nhanh chóng giữa không trung, dây dưa, bộc phát sát cơ, va chạm không ngừng, hết lần này đến lần khác bộc phát ra chùm sáng chói mắt, như vụ nổ hạt nhân!

Sưu!

Sở Phong và Tiểu Thánh La Ung đều bay ra, ánh mắt hai người sáng chói, lạnh lùng nhìn chằm chằm đối phương, đều cảm thấy đối thủ bất phàm.

Nhưng mọi người phát giác được, hai tay Sở Phong đang chảy máu, gan bàn tay hắn rách, giữa các ngón tay cũng có vết rách, máu chảy ồ ạt.

So sánh, hai tay Tiểu Thánh La Ung tốt hơn nhiều, không đổ máu, ôn nhuận như ngọc.

Giờ khắc này, Đại Mộng tịnh thổ yên tĩnh, tân khách tứ phương đều im ắng, vô cùng rung động, trưởng lão Đạo tộc, Thi tộc, Phật tộc đều động dung, giật mình.

Bởi vì, trong ấn tượng của mọi người, Sở Phong vô địch, hiện tại, ngoại trừ Ngô Luân Hồi, hắn gần như áp chế được người cùng thế hệ.

Vậy mà, lại có người đối đầu hắn, thậm chí hơi chiếm thế thượng phong, khiến hổ khẩu Sở Phong xé rách, hai tay chảy máu, đây là năng lượng cường đại và đáng sợ đến cỡ nào?

Khắp vũ trụ, đám người nghẹn ngào, Sở Phong đại ma đầu cũng có lúc rơi vào hạ phong? Từ khi xuất thế đến nay vẫn trấn áp Thánh Tử, Thần Nữ các tộc, hôm nay có thể lật thuyền!

"Nhục thân Á Thánh..." Sở Phong theo dõi La Ung, trong lòng ngưng trọng, thanh niên dung mạo phổ thông này, nhục thân quá cứng cỏi.

Hắn Hỏa Nhãn Kim Tinh thấy rõ, nhục thân kia ẩn chứa huyết khí bàng bạc, dù không tính nhục thân cấp Á Thánh, cũng không sai biệt nhiều!

Đây là luyện thế nào thành? Khiến hắn giật mình, phải biết đối phương còn trẻ, đã đi đến bước này, nhục thân sắp thành Á Thánh?

"Ngươi rất mạnh, hồn quang cô đọng như cầu vồng, không phải người bình thường có thể tu thành, nhưng nhục thân quá kém cỏi, không cân đối với hồn quang, ngươi không tệ, nhưng chưa đủ để ta giết."

La Ung nhàn nhạt lời bình, lưng đeo một tay, đi về phía trước, sau đó oanh một tiếng, hắn luân động tay kia, bá đạo và mãnh liệt hơn vừa rồi.

Bàn tay kia hóa thành to bằng cái thớt, toàn thân màu vàng, khắc họa phù văn, như đúc bằng vàng ròng, năng lượng tỏa ra khiến người ta tim đập nhanh.

Khí tức Á Thánh càng nồng nặc, như một tôn Á Thánh vận dụng nhục thân, áp chế tứ phương địch!

Thực tế, nếu đổi lại người bình thường đã sớm không chịu được, khí tức Á Thánh một khi tiết lộ, người không cùng giai trực tiếp run rẩy, tê liệt trên mặt đất.

Dính chữ 'Thánh', liền hoàn toàn khác biệt, cách nhau một trời một vực!

Cũng may Sở Phong đủ cường đại, hồn quang của hắn đạt đến Kim Thân cuối cùng, hơi chạm tới lĩnh vực Á Thánh, nên mới có chiến lực mạnh mẽ, đối đầu La Ung.

Bằng không, hắn thật sự không chịu nổi, không sử dụng trận vực, không có cường giả cấp Kim Thân nào có thể ngăn cản huyết khí khủng bố của nhục thân cấp Á Thánh.

Giờ phút này, thiên địa oanh minh, bàn tay màu vàng óng to bằng cái thớt kia nện xuống, hư không nổ đùng, phù văn hiển hóa, bao phủ toàn thân Sở Phong.

Xoẹt!

Sở Phong không lựa chọn, trực tiếp vận dụng Âm Dương Chi Quang, thi triển thần thuật và đại thần thông sánh ngang Ngũ Sắc Thần Quang, không gì không phá!

Bằng không, nhục thân đối kháng người này xác thực phải chịu thiệt!

Hắn từng tiến vào dị vực, tu luyện hồn quang đến cảnh giới cao thâm nhất của Kim Thân, nhưng nhục thân lưu lại Âm gian vũ trụ, dù sau khi trở về có thần dược tẩy lễ, vẫn thiếu lắng đọng, có tỳ vết, chưa đủ viên mãn.

Đây là thiếu hụt của Sở Phong trước mắt, cần thời gian tôi luyện, bằng không, nếu nhục thân và hồn quang đều chí cường, hắn đã sớm trùng kích cảnh giới Á Thánh!

Ông!

Trong hư không, Âm Dương Chi Quang lưu chuyển, quấn quanh hắc bạch nhị khí, thần quang kinh không, khiến các phương nhân mã đều bị chấn động mạnh, kinh hãi.

Theo một tiếng oanh minh, trong hư không nổ lớn, hai người tách ra, Âm Dương Chi Quang ngăn trở Thiên Thần Chưởng của đối phương, lần này cân sức ngang tài.

"Đường huynh, không cần mèo vờn chuột, tranh thủ thời gian giết hắn, ngươi là Tiểu Thánh của vùng vũ trụ kia, trong Âm gian vũ trụ nhỏ bé này, cần gì ma luyện tự thân, trực tiếp chém giết hắn, ai có khả năng tranh phong với ngươi?!"

Dù ở Hỗn Độn vũ trụ, đạt danh hiệu Tiểu Thánh cũng chỉ có chín người, đều là người mạnh nhất thế hệ, một người có thể nghiền ép một mảnh cường giả cùng giai, đủ để quét ngang, cùng thế hệ khó tìm được đối thủ.

Đương nhiên, điều kiện tiên quyết là chín vị Tiểu Thánh không gặp nhau, không phát sinh đại chiến giữa chín người.

"A, Sở Phong, Sở ma đầu, bằng ngươi cũng xứng xưng ma, bằng ngươi cũng xứng xưng Thần Vương, thật là trò cười, một khi đi ra vũ trụ bên ngoài, ngươi mới cảm nhận được sự nhỏ bé của bản thân!"

Ven bờ hồ, một người khác mang theo hận ý nói, chết mất hai đường đệ, lòng hắn oán giận vô cùng.

Nhưng lời nói đó khiến Sở Phong phản cảm và chán ghét!

"Đường huynh, tranh thủ một quyền oanh bạo hắn, sau đó sớm nhập động phòng. Ha ha, Sở Phong, ngươi còn không biết sao, ngươi không có cơ hội làm tân lang, hôm nay để đường huynh ta thay vào đó, ngươi lăn trên mặt đất thần phục đi, chờ bị giết! Ha ha..."

Lời này vừa thốt ra, hiện trường xôn xao, bộc phát tạp âm trùng thiên.

Trong vũ trụ, các tộc đều chấn kinh, mấy người kia lá gan quá lớn, đến hôn lễ bắt đi tân nương? Khó trách Sở Phong đại ma đầu tức giận như vậy.

Đổi lại ai cũng không chịu được, tất nhiên không chết không ngớt, tử chiến đến cùng.

Một đám lão quái vật Đại Mộng tịnh thổ vừa kinh vừa sợ, nguyên bản bọn hắn không định nói, dù sao chuyện này nói ít thì tốt hơn, sẽ càng tô càng đen, nhưng bây giờ không thể khắc chế.

Đồng thời, bọn hắn may mắn, Sở Phong sớm cứu Tần Lạc Âm, lát nữa mời Thánh Nữ, có thể giáng trả đối phương.

Lúc này, vũ trụ như muốn nổ tung, rất nhiều tu sĩ chấn kinh, sôi nổi rung trời.

"Các ngươi đều đáng chết!" Sở Phong lạnh giọng nói.

"Đáng chết là ngươi, giết đường đệ ta, tội không thể xá!" La Ung cười lạnh, một bước phóng ra mười dặm, sát na đến gần Sở Phong, nâng quyền oanh sát, ánh sáng năng lượng ngập trời chấn động khắp nơi, khiến mọi tiến hóa giả run rẩy.

Mọi người ý thức được, Sở Phong có địch, người này thật đáng sợ, một thân thực lực kinh thế hãi tục!

"Giết đường đệ ngươi, ta đường đường chính chính, không chỉ vậy, ta còn muốn giết bọn chúng ngay trước mặt ngươi, cuối cùng giết ngươi!" Sở Phong lạnh lẽo nói.

Bởi vì, hắn cực kỳ chán ghét ba người bên hồ, những lời kia quá phận.

Sở Phong thấy tân khách lùi đủ xa, quả quyết kích hoạt trận vực ven hồ, trong lúc va chạm kịch liệt với La Ung, cũng hạ tử thủ với mấy vị đường đệ của hắn.

"Ừm? Không tốt!" Một người bên hồ kinh dị kêu to, là tộc đệ của La Ung, hắn bị linh lô do ký hiệu hóa thành bao phủ, ra sức giãy dụa, nhưng trên bầu trời, Sở Phong hét lớn: "Giết!"

Kết quả, hắn phịch một tiếng hóa thành huyết vụ, nổ tung trong lò.

"A..." Một người khác kêu to, bị đỉnh do phù văn trận vực hóa thành thu vào, vô dụng dù chống cự thế nào, phịch một tiếng, cũng giải thể ở đó, huyết dịch văng khắp nơi.

"Ngươi dám!" La Ung tức giận, không phải đau lòng đường đệ chết thảm, hắn rất tuyệt tình, cũng rất lạnh lùng, mà vì bọn hắn chết trước mắt hắn, khiến hắn mất mặt, cảm giác tức giận.

Oanh!

Hắn ném ra một cây cờ lớn, sát na bay ra, cắm bên hồ, bay phất phới, là Thần Từ Kỳ, định trụ mặt đất, bảo vệ đường đệ cuối cùng.

"Thế nào, giết tộc đệ ngươi ngay trước mặt ngươi!" Sở Phong lãnh khốc nói, rõ ràng đối chọi gay gắt, không phải so hung ác, so phách lối sao? Ai sợ ai!

Cùng lúc đó, Tần Lạc Âm đi tới, lượn lờ mềm mại, phong thái tuyệt thế, nhưng trên gương mặt xinh đẹp tràn đầy sát khí, cừu thị vực ngoại người La gia.

Mọi người xôn xao, Tần Lạc Âm không bị bắt đi?

Khắp vũ trụ, người thấy cảnh này đều thở dài, người ủng hộ Tần Lạc Âm yên tâm.

"Người Hỗn Độn Thiên Thần cung rất vô sỉ!" Giờ khắc này, các lão quái vật Đại Mộng tịnh thổ bộc phát, công bố người La gia ti tiện giết người trong hôn lễ, ngay cả thị nữ cũng không tha, muốn cướp tân nương, nói ra đến tột cùng.

Việc này dẫn phát động đất, rất nhiều tân khách phản cảm, chán ghét người Hỗn Độn Thiên Thần cung, cảm thấy bọn hắn bỉ ổi và ác độc.

"Thật vô sỉ, tâm tư âm hiểm, muốn thay thế tân lang, nhục nhã, quá ác độc!" Rất nhiều người mắng to.

Khắp vũ trụ, vô số người nguyền rủa, cảm thấy mấy người kia quá không biết xấu hổ và độc ác, đáng chém!

"Không thể nào, mấy vị đường huynh đệ của ta đâu?!" Người kia bên hồ, được đại kỳ giữ mạng, kinh sợ, la lớn.

"Ba vị tộc đệ của ta đâu?!" Trên bầu trời, La Ung cũng sắc mặt băng hàn.

"Đều bị ta làm thịt, không một ai sống sót!" Sở Phong bình thản nói, lại bổ sung: "Sắp nổ tung!"

Đề xuất Linh Dị: Âm Phủ Thần Thám
Quay lại truyện Thánh Khư [Dịch]
BÌNH LUẬN