Chương 932: Đó là gia gia của ta
Ban đầu, chỉ là một vòng ánh sáng chói lọi, xé tan màn đêm vũ trụ, tiếp đó là một tiếng nổ lớn, tựa như vũ trụ đi đến điểm tận cùng, ngày tận thế giáng lâm.
Nguồn năng lượng mênh mông, ánh sáng nóng bỏng, lập tức chấn kinh toàn bộ Âm gian vũ trụ!
Có thể thấy rõ Hỗn Độn sụp đổ ở biên giới vũ trụ, tựa như một lần nữa mở trời, lại một lần tích địa, khai phá thế giới kỷ nguyên mới!
Thân thể tất cả mọi người đều rét lạnh, chuyện gì đã xảy ra vậy? Dù không cần phát sóng trực tiếp, các cường giả cũng đều cảm ứng được dị tượng kinh người ở biên giới vũ trụ.
Đại vũ trụ bị đánh xuyên, bị đánh nát!
Tiên Thiên chi vật nổ tung, đó là cỡ nào vĩ lực? Nhất là Thanh Bì Hồ Lô này, vốn sinh ra trong Hỗn Độn Lôi Đình Hải, được chí cường quy tắc tẩm bổ, dù chưa thành thục, cũng đủ để chấn thế.
Khi Sở Phong đạt được nó, toàn thân nó đầy những vết rách, là vết thương do cối xay bằng đá ở dị vực biên giới nghiền ép mà thành, nếu không, ngoại lực khó làm tổn thương.
Cũng chính bởi vì vậy, nó luôn có thể giải thể bất cứ lúc nào, hôm nay mới dẫn bạo, bằng không, dù là cao thủ Ánh Chiếu cảnh cũng không thể phá hủy một cái Tiên Thiên Hồ Lô dù chưa thành thục.
Đây tựa như một vụ nổ diệt thế, Thanh Bì Hồ Lô giải thể, ẩn chứa lôi đình quy tắc xen lẫn, còn đáng sợ hơn cả đại thiên kiếp của Ánh Chiếu cảnh.
"A..."
Trong ánh sáng hừng hực, ngay cả Bán Thần cũng kêu thảm, gào thét, giãy dụa.
Triển Không sắc mặt tái nhợt, khóe miệng rỉ máu, hắn đang đốt cháy bản thân, ngưng tụ lại năng lượng, nhìn chằm chằm vào biển ánh sáng đáng sợ kia, tùy thời chuẩn bị xông lên giết địch.
Giờ phút này, thứ đáng sợ nhất không phải Thanh Bì Hồ Lô giải thể, mà là vật chất màu xám quỷ dị đổ xuống, không chút giữ lại, như đám mây hình nấm màu xám dâng lên, bao phủ nơi đó!
Trong khoảnh khắc, vùng đất này xích hà khuấy động, đó là máu của Bán Thần, đó là tiến hóa giả Ánh Chiếu cảnh đang mất mạng.
Đồng thời còn có thải quang lộng lẫy, là thần hồn đang giải thể, đang thiêu đốt, tiếng kêu rên liên miên vang lên.
Người trên thuyền lớn không hề ít, lúc khởi đầu đã có hai mươi mấy người Ánh Chiếu cảnh, bị giết một ít, vẫn còn hơn mười người, thêm những người khác, đều là cường giả, quỷ khóc thần hào.
Khắp nơi trong Âm gian vũ trụ, cả thế gian đều chú ý, tất cả mọi người ngẩn người, thời khắc cuối cùng lại có thể nghịch chuyển?
"Ha ha..."
Lôi Công đang cười, trên thân thể nhỏ gầy đầy vết rách, nhưng hắn lại vô cùng thoải mái.
Trong vụ nổ lớn đáng sợ vừa rồi, tuy hắn trốn thoát, nhưng dư ba mãnh liệt kia suýt nữa đánh tan nhục thân hắn, một đôi đại chùy cũng bị ném đi.
Thiên Đao Ngô Hưng Khôn cũng rất thảm, trường đao sáng như tuyết của hắn đã gãy mất, tự thân tóc tai bù xù, máu tươi chảy cuồn cuộn, toàn thân đầy vết thương, sâu đến tận xương.
Về phần Bỉ Ngạn Hoa, bị đánh về nguyên hình, uể oải suy sụp, nhưng cũng đang cười lớn, phun ra một ngụm ác khí trong lòng, hắn vô cùng khoái ý.
Ở khu vực trung tâm nhất, sáu bảy vị tiến hóa giả Ánh Chiếu cảnh giải thể, chết thảm triệt để, còn một vị Bán Thần sau khi chết thì phục sinh, nhưng dù có Thế Tử Phù trên người, cũng vô ích, hắn bị diệt mấy lần, cuối cùng vẫn là hình thần câu diệt.
Thế Tử Phù là tử vật, để hắn phục sinh tại chỗ, không kịp đào vong, lại ở ngay tâm địa mang nguy hiểm nhất, năng lượng Tiên Thiên tàn phá bừa bãi, vật chất quỷ dị hiển linh, tiếng thét dài thê lương!
Một vị Bán Thần bị giết sạch!
"A..."
Dù ở khu vực biên giới thuyền lớn, có Ánh Chiếu Giả không ở trung tâm vòng xoáy, thân thể cũng nổ nát vụn, thân thể tàn phế quấn theo hồn quang trốn tới, nhưng cuối cùng cũng chết thảm.
Vật chất màu xám dữ tợn cười, phát ra tiếng cười chân thật, hóa thành một đầu Lệ Quỷ, đánh giết tới, bao phủ hắn ở nơi đó.
"Không, cứu ta..."
Có người sợ hãi kêu to, giờ khắc này họ thà chết ngay còn hơn phải chịu đựng sự giày vò này, hồn quang từng bước bị xâm chiếm, bị vật chất màu xám kia ăn hết, vĩnh viễn không được siêu sinh!
Thuyền lớn đến từ Dương gian tan rã, nổ lớn, đến cuối cùng tất cả đều chia năm xẻ bảy, khác nhau là có người gây dựng lại, có người chết thảm.
"Thật sự có người trốn thoát." Triển Không tự nói, thấy một tôn Bán Thần vô cùng thê thảm, liên tục bị giết chết mấy lần, cuối cùng kéo theo nửa thân thể tàn tạ xông ra.
Không nghi ngờ gì nữa, hắn ở quá gần trung tâm, ngay cả Thế Tử Phù cuối cùng cũng không dùng được, bị tiêu hao, nhanh chóng chạy ra.
Bất quá, tình trạng của hắn tương đối tệ, bị vật chất màu xám dây dưa kéo lại, sắc mặt u ám, nhục thân khô cạn, hắn rống giận, giãy giụa.
"Quỷ dị, Vạn Ác Chi Nguyên, dám dùng loại vật này, Thiên Tôn chung tru, thiên hạ công phạt, vùng vũ trụ này sẽ bị mai táng!" Hắn tức giận mắng.
Bởi vì, hắn cảm thấy mình sống không quá hai năm, dù là Bán Thần, được Thế Tử Phù bảo vệ mà chỉ nhiễm phải một chút, chứ không bị dìm ngập, nhưng hắn cũng biết, khó giải!
Bây giờ chạy về tìm Thiên Tôn cứu chữa đã muộn!
"Vậy thì tốt, trước khi ta chết, ta sẽ giết sạch ức vạn sinh linh ở vùng vũ trụ này, các tộc đạo thống, đều bị ta diệt sạch!"
Đây là sự điên cuồng trước khi chết, hắn muốn kéo theo vô số người chôn cùng, quá không cam tâm, bị vật chất màu xám dây dưa, đó chính là tin dữ, hẳn phải chết không nghi ngờ.
Oanh!
Hắn hóa thành một vệt sáng lao ra, muốn thẳng hướng chỗ sâu của Âm gian vũ trụ.
"A a..."
Ở phía sau hắn, khu vực biên giới thuyền lớn cũng có hai người xông ra, đều là Ánh Chiếu cảnh, còn chưa chết, cũng muốn nổi điên, đi huyết tẩy các hành tinh sự sống.
"Chết hết cho ta!"
Triển Không động thủ, hắn không hề e ngại, ngược lại mang nụ cười, như trút được gánh nặng, cuối cùng cũng đợi được, thời gian cuối cùng của sinh mệnh hắn không phải kéo dài vô ích, mà có thể phát huy nhiệt lượng thừa cuối cùng.
Oanh!
Nhục thân hắn giải thể, hóa thành năng lượng nguyên, Thần Diễm ngập trời, còn có hồn quang kia cũng tan rã, hòa nhập vào, trở thành vô tận quang diễm, cùng Chư Thiên chung đốt!
Triển Không, sư phụ của đoàn trưởng Tây Lâm Quân, ôm lòng quyết tử, hắn không có tội, nhưng lại muốn chuộc tội, không muốn sống thêm nữa, từ rất nhiều năm trước đã tâm chết, lúc này, hắn được giải thoát rồi!
Trong hỏa diễm, khuôn mặt hắn chiếu rọi, vẫn trẻ trung như cũ, ở bên trong còn có bạn cũ Thượng Cổ ngày xưa, có cả nữ tử hắn yêu, đó là những suy tư trong lòng hắn, đó là quốc gia lý tưởng của hắn, hắn muốn trở về quá khứ, muốn lâm vào Thượng Cổ, thay đổi thảm kịch năm xưa.
"Ngươi tên điên này!" Vị Bán Thần kia kinh sợ, phía sau là vật chất quỷ dị, như sóng lớn đánh tới, người này lại ngăn cản hắn như vậy, ngọc thạch câu phần, chặn đường đi.
Hắn sợ hãi, sắc mặt trắng bệch, gầm thét: "Cút ngay, ngươi biết mình đang làm gì không? Bị vật chất màu xám dây dưa, thì không có kiếp sau, vĩnh viễn không được siêu sinh, sẽ chết rất thê thảm!"
"Ta không cầu kiếp sau, không hỏi kiếp sau, còn gì phải sợ, Bán Thần Dương gian tự cho là đúng, ta tiễn ngươi lên đường!"
Trong quang diễm, Triển Không bình tĩnh nhìn hắn, thời khắc sinh tử, hắn lại ung dung, trở lại bình thường, được giải thoát, vô cùng yên tĩnh và trấn định.
"Người ta yêu đều ở Thượng Cổ, bạn bè của ta, hồng nhan tri kỷ của ta, ta mắc nợ các ngươi, ta đến đây, năm đó ta có lỗi với các ngươi, một mình lên đường, quay đầu lại, không có gì, cái gì cũng không còn, bây giờ ta đến rồi!"
Trên khuôn mặt anh tuấn của Triển Không lộ ra nụ cười, đã bao nhiêu năm, hắn luôn ốm yếu, tâm tịch như chết, cuối cùng hắn cũng hô hào lớn tiếng như vậy, mang theo nụ cười trong ánh lửa, chấm dứt cả đời này.
"Oanh!"
Hắn cùng Bán Thần đụng vào nhau, đây là một kích mạnh nhất đời này của tiến hóa giả Ánh Chiếu cảnh, không hề giữ lại, nhục thân và hồn quang cùng đốt, đốt xuyên vũ trụ.
"A..."
Vị Bán Thần kia kêu thê lương, hắn vốn là tàn thể, bị thương nặng, toàn thân đều là vết rách, đầy những vết máu, hiện tại làm sao tiếp nhận được?
Hắn giải thể, hóa thành một mảnh huyết vũ, còn có hồn quang vỡ vụn, về phần hai vị Ánh Chiếu Giả xông tới theo hắn thì chết thảm ngay lập tức, hình thần câu diệt.
"Không!"
Vị Bán Thần này gầm thét, hắn mạnh mẽ tụ hồn quang, nhưng cũng vô dụng, bị vật chất màu xám đuổi kịp, che khuất, sau đó phát ra tiếng kêu thảm tuyệt vọng cuối cùng, kết thúc tính mệnh như vậy.
Triển Không đã chết, trong lần va chạm cuối cùng, hóa thành ánh sáng, đốt cháy đến cùng, quy về bóng đêm vĩnh hằng!
Ở phương xa, trên một hành tinh, Hoàng Ngưu khóc, nước mắt trong veo không ngừng lăn xuống, khóc không thành tiếng: "Hắn là người dẫn đường của ta, là ông của ta, không có quan hệ máu mủ, nhưng còn hơn cả người thân sinh..."
Hoàng Ngưu khóc lớn, vô cùng bi ai.
Đại Hắc Ngưu và những người khác trong lòng cũng không dễ chịu, lặng lẽ nhìn chăm chú.
Ở một tinh vực khác, Sở Phong trong lòng cũng mỏi nhừ, mỹ nam tử tuổi già này, đây là tự tìm kiếm sự giải thoát cho mình, có lẽ chỉ có như vậy, Triển Không mới có thể thoải mái, mới có thể quên đi tất cả.
Thuyền lớn bạo tạc vẫn đang tiếp diễn, gần như cùng lúc đó, một vệt sáng khác xông ra từ một hướng khác, bỏ chạy vào Hỗn Độn, kèm theo tiếng kêu thảm thiết: "Chi chi!"
Hoàng Thần Sư bị đánh về nguyên hình, lại vứt bỏ nửa thân thể, nhưng vẫn thành công bỏ chạy.
Mọi người kinh ngạc, nó có bản lĩnh lớn như vậy sao? Sau đó suy đoán, có lẽ nó có thần phù đáng sợ, che chở nó trốn xa!
Cùng lúc đó, Hoàng Thần Sư phát ra ánh sáng mang theo cả Lão Thiên Cẩu và Hắc Ô Nha ra ngoài, thoát khỏi vụ nổ lớn, Lão Thiên Cẩu rất thảm, chỉ còn lại từ bộ ngực trở lên, Thế Tử Phù của nó đã sớm không dùng được.
Còn Hắc Ô Nha cũng tiêu tốn cơ hội sống sót cuối cùng, máu me khắp người, cùng Lão Thiên Cẩu ngã xuống ở biên giới Hỗn Độn, không thể đi theo chùm sáng của Hoàng Thần Sư biến mất hoàn toàn.
Trốn!
Hai kẻ này vội vã như chó nhà có tang, hoảng sợ như cá lọt lưới, bò lên, bắt đầu liều mạng trốn.
"Lão cẩu, ngươi chạy đi đâu, để lại đầu chó cho ta!"
Bỉ Ngạn Hoa, Thiên Đao Ngô Hưng Khôn quát, vẫn đang ngó chừng tâm của vụ nổ lớn, thấy con chồn già bỏ chạy thì giận dữ, truy kích xuống tới, vừa vặn chặn đứng một chim một chó.
"Rống!" Lão Thiên Cẩu gầm thét, dù trong lòng hoảng hốt, nhưng cũng liều mạng, la lên: "Âm gian các ngươi sắp bị diệt, còn dùng vật chất màu xám, đây là muốn chết, Thiên Tôn sẽ chung tru, phạm phải đại kỵ!"
Hiển nhiên, nó ngoài mạnh trong yếu.
"Cút mẹ mày đi Thiên Tôn, cả nhà ta đều có thù với Thiên Tôn sau lưng các ngươi, ta sớm muộn gì cũng giết hắn!" Bỉ Ngạn Hoa quát.
Phốc!
Rất nhiều dây leo màu lam xuất hiện, xuyên thủng Lão Thiên Cẩu, khiến nó kêu thê lương thảm thiết, lúc này Lão Thiên Cẩu đã không còn ở trạng thái đỉnh phong.
Thêm vào đó không có Thế Tử Phù để dùng, nửa thân thể còn lại của nó đang run rẩy, nội tâm sợ hãi, khí thế trời sinh yếu đi, thực lực giảm mạnh, bởi vậy bị xé rách thân thể ngay lập tức.
Phốc!
Một viên đầu chó bị dây leo cắt đứt, rơi thẳng xuống, sau đó lại bị xuyên thủng mi tâm, hồn quang tan rã, chết oan chết uổng.
Lão Thiên Cẩu phát ra tiếng chó sủa suy yếu cuối cùng, triệt để kết thúc cả đời này, quá không cam tâm, nhưng cũng không thay đổi được gì.
"Ha ha... Ông Bỉ Ngạn nhà ngươi rốt cục giết được một Bán Thần, chết cũng đáng!" Bỉ Ngạn Hoa cười ha ha.
Ở một bên, Thiên Đao Ngô Hưng Khôn càng trực tiếp hơn, hóa thành một cây đao, chém thẳng vào Lão Ô Nha, hắn rống giận, kêu gọi tên Quỳ Ngưu.
Không lâu trước đó, Quỳ Ngưu chính là đối mặt Lão Ô Nha mà tự bạo, bi tráng vẫn lạc ở đây.
"Oa!" Lão Ô Nha sợ hãi giận minh, nhưng cũng vô lực tránh thoát, bị đánh chết ở đây, triệt để tiêu vong.
Thế nhưng, dù là Bỉ Ngạn Hoa hay Thiên Đao Ngô Hưng Khôn tự thân đều suy yếu đến cực điểm, không còn chút sức lực, giết đến bước này, liều mạng với nhiều vị Bán Thần, đối phương đều có Thế Tử Phù, làm sao cũng giết không chết, tiêu hao bọn họ thật đáng sợ.
Cách đó không xa, Lôi Công gầm thét, bộc phát lôi đình vô tận.
Thuyền lớn giải thể, sau bạo tạc dần dần bình tĩnh lại, nhưng ba vị Bán Thần cuối cùng kia không chết, mang theo giận oán vô biên, xông ra, thẳng hướng Lôi Công.
Ba người này không ở khu vực trung tâm nhất, dù chết không chỉ một lần, nhưng cuối cùng cũng chịu đựng được, máu me khắp người, rống giận xông ra, muốn huyết tẩy bọn họ.
"Giết!"
Không còn gì để nói, Bỉ Ngạn Hoa, Thiên Đao Ngô Hưng Khôn kéo theo thân thể mệt mỏi, dù tự thân đầy vết thương, đã muốn giải thể, cũng không chút do dự lao xuống, vồ giết tới, tìm cách cứu viện Lôi Công.
Trong một trận chém giết, Bỉ Ngạn Hoa bị xé nát, chất lỏng màu lam văng khắp nơi.
Thiên Đao Ngô Hưng Khôn hét giận dữ, tự thân hóa thành một cây đao, bổ trúng đối thủ, chém đối phương thành hai đoạn, nhưng tự thân hóa thành đao cũng đứt gãy, thân thể tàn phế hiển hóa ra ngoài.
Thế nhưng, hai tên Bán Thần kia lại gian nan phục sinh, vẫn không chết, tình cảnh mà Lôi Công phải đối mặt cũng không khá hơn là bao.
"Được rồi, Thế Tử Phù của các ngươi vô dụng, dù chúng ta cũng là nỏ mạnh hết đà, mất đi chiến lực, nhưng lão tử tin chắc, có thể kéo các ngươi cùng chết!"
Bỉ Ngạn Hoa kêu to, mảy may không sợ, giờ khắc này, thân thể bị xé nát của hắn không gây dựng lại, mà là bốc cháy, gầm thét, toàn diện dữ dằn, hóa thành quang diễm, vọt lên ngợp trời, quét sạch về phía trước.
Oanh!
Hắn bao phủ một người, Bán Thần kia hoảng sợ, phát ra tiếng thét dài thê lương: "Thả ta ra, ta rút lui, ta thừa nhận không địch lại, ngọc thạch câu phần như vậy, ngươi và ta đều sẽ vĩnh tịch, nhân gian sẽ không bao giờ còn có thể gặp!"
"Mẹ nhà mày!" Bỉ Ngạn Hoa đáp lại như vậy.
Oanh!
Hắn triệt để nổ tung, lôi kéo Bán Thần này cùng nhau lên đường, cả hai hồn quang đốt cháy Chư Thiên, sau đó ảm đạm, quy về tĩnh mịch.
"Cái này..." Hai tên Bán Thần còn lại kinh dị.
Người Âm gian vũ trụ thất thanh, đây chính là kết cục mà Bỉ Ngạn Hoa lựa chọn? Khiến trong lòng người hơi đau.
"Hắc!"
Trong chớp mắt, trong bóng tối xuất hiện một chút lam quang, chỉ bằng nắm đấm một đoàn nhỏ, Chân Linh của Bỉ Ngạn Hoa tái hiện, nói: "Ta là tiễn ngươi lên đường, bản thân ta còn chưa sống đủ, đương nhiên, một đời này kết thúc, lão tử lần này đi đầu thai, đến Dương gian, cùng các ngươi ăn thua đủ, không dứt!"
Sưu!
Trong một sát na, hắn biến mất, phóng tới một nơi khác trong vũ trụ.
"Chạy đi đâu!" Một vị Bán Thần muốn chặn lại, nhưng Lôi Công và Thiên Đao cùng nhau ngăn cản!
"Muốn ngăn ta? Nằm mơ đi, đây chỉ là một phần Chân Linh của ta, ta còn để lại một chút ở Luyện Ngục chi môn, dù thế nào cũng sẽ đi chuyển thế. Trận chiến này chỉ là cáo biệt chiến, ông Bỉ Ngạn nhà ngươi quanh quẩn ở hành tinh Luyện Ngục lâu như vậy là vì cái gì? Chính là đang chuẩn bị chuyển thế đầu thai đấy, chúng ta gặp nhau ở Dương gian, có một ngày ta quật khởi, nhất định chém Thiên Tôn!"
Bỉ Ngạn Hoa tương đối quả quyết, kiên cường lên đường.
Cuối cùng, hắn lại hét lớn một tiếng, nói: "Tiểu tử, ta lúc đầu nói rồi, khi đối mặt với ngươi, tiện tay hạ một bước nhàn kỳ, ta chém giết như vậy, xứng đáng ngươi, ngày khác ngươi mà tiến Dương gian, nếu phát hiện một gốc Bỉ Ngạn Hoa kỳ dị, đến độ ta, ngươi nhất định nhận ra ta!"
Sâu trong vũ trụ, Sở Phong chấn động trong lòng, hắn biết, Bỉ Ngạn Hoa đang nói chuyện với hắn.
Trong trận đại quyết chiến cuối cùng, Thiên Đao Ngô Hưng Khôn lấy thân hóa đao, kết quả lại vỡ thành bao nhiêu mảnh, nhưng hắn vẫn đang chém giết, cuối cùng cũng tự bạo.
Hắn trọng thương hai vị Bán Thần, cơ hồ chết thảm.
Lấy thân hóa đao, Thiên Đao nát, máu nhuộm tinh không, hắn vẫn lạc như vậy.
Lôi Công gầm thét, thân thể gầy nhỏ kia phát sáng, cháy hừng hực, muốn thiêu tẫn Chư Thiên, hắn lập tức đỉnh thiên lập địa, như muốn nứt vỡ vũ trụ.
Giờ khắc này, tất cả mọi người trong Âm gian nhìn thấy, thân ảnh hắn chiếu rọi ở khắp nơi trong Tinh Hải, như một đầu nộ sư đang chiến!
Phốc!
Hắn đánh nổ một tên Bán Thần, nắm đấm như hồng, xuyên qua đầu của Bán Thần kia, đánh giết trong tinh không.
"Nhìn thấy không, đó là ông của ta!" Sâu trong tinh không, trên một hành tinh sự sống bình thường, một đứa bé trai ngửa đầu, nhìn thân ảnh chiếu rọi trên thương vũ, kích động và kiêu ngạo hô hào.
Chiếu rọi Chư Thiên, Lôi Công lúc này, thật sự chiếu rọi trong vũ trụ, khắp nơi đều có thể thấy!
Bé trai không biết trạng thái của ông mình, không biết lão nhân sắp chết.
"Nhìn, ông của ta lợi hại biết bao, ông ấy đang đánh người xấu!" Nó rất tự hào, cũng rất kiêu ngạo tán thưởng.
"Đúng vậy, đó là ông, đang đánh người xấu!" Tỷ tỷ của bé trai, thiếu nữ mặc áo trắng khóc nói, nàng biết đây là lần cuối cùng bọn họ nhìn thấy ông mình.
Bên cạnh, đôi vợ chồng thợ săn trung niên kia mắt đỏ bừng, lặng lẽ rơi lệ.
Oanh!
Trong một kích cuối cùng, Lôi Công cương mãnh vô cùng, oanh bạo tên Bán Thần sau cùng, bản thân hắn cũng đổ xuống, hóa thành mưa máu, hóa thành ánh sáng, hóa thành năng lượng, tiêu tán như vậy.
"Đó là ông của ta!" Thanh âm non nớt của bé trai đang vang vọng.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Chu Tiên Lại