Chương 40: Chưởng Môn Nga Mi Bị Hai Nhóc Tí Lừa Gạt
"Trương giáo chủ với thân Kiền Khôn Đại Na Di thần công thần diệu vô biên, năm đó trên Quang Minh Đỉnh một mình độc chiến cao thủ sáu đại phái, công tử đây võ công e rằng vẫn còn kém một chút." Khô Vinh thiền sư suy nghĩ một lát rồi đưa ra nhận định của mình.
"Vậy bây giờ đại sư đã biết vì sao ta vẫn mơ tưởng đến Lục Mạch Thần Kiếm của quý phái chưa?" Tống Thanh Thư cười khổ nói. Lời này vừa thốt ra, hắn biết Lục Mạch Thần Kiếm đã không còn duyên với mình nữa. Nhưng hắn là người như vậy, tuy đôi lúc hành sự có phần bỉ ổi, nhưng luôn có khí khái và sự ngạo nghễ của riêng mình. Có những lúc hắn không muốn quá hèn mọn, thậm chí xem thường việc nói dối.
Quả nhiên nghe hắn nói vậy, Khô Vinh khẽ niệm một câu phật hiệu: "Công tử thẳng thắn như vậy, đủ thấy các hạ là một người quang minh chính đại. Chỉ là Lục Mạch Thần Kiếm của bản phái từ trước đến nay không truyền cho người ngoài, bần tăng cũng không muốn trở thành tội nhân của họ Đoàn mấy trăm năm qua, mong công tử thứ lỗi."
"Tại hạ hiểu rồi, đêm nay đã quấy rầy thanh tu của các vị đại sư, mong được thứ tội." Nói xong, Tống Thanh Thư cười dài một tiếng rồi xoay người rời đi.
Chúng tăng cũng không ngăn cản, nhìn bóng lưng Tống Thanh Thư khuất dần, Bản Trần thầm nghĩ: Võ lâm từ nay e rằng sẽ lắm chuyện đây...
Rời khỏi Thiên Long Tự, Tống Thanh Thư trong lòng cũng âm thầm hối hận, khó khăn lắm mới nói mấy lão hòa thượng kia động lòng, mình cần gì phải làm màu làm gì chứ... Nhưng ý nghĩ đó chỉ thoáng qua rồi biến mất, tư tưởng không thông suốt thì có lấy được Lục Mạch Thần Kiếm cũng vô dụng. Hắn thầm an ủi mình vài câu, dù sao thiên hạ vẫn còn bao nhiêu võ học kỳ diệu, việc gì phải tương tư một đóa hoa chứ?
Nghĩ đến đây, tâm trạng Tống Thanh Thư lại vui vẻ trở lại, lập tức hứng khởi bước tiếp trên con đường tìm kiếm bí kíp võ lâm.
Bắc Minh Thần Công, Lăng Ba Vi Bộ, và cả Lục Mạch Thần Kiếm chết tiệt kia xem ra là hết hy vọng rồi. Những kho tàng võ học còn lại phải suy nghĩ cho kỹ mới được. Cửu Dương Chân Kinh ẩn sâu trong rặng Côn Lôn, tìm kiếm tuyệt đối không phải chuyện dễ dàng, hơn nữa mình thân đã có Thần Chiếu Kinh và Cửu Âm Chân Kinh, Cửu Dương thần công cũng chẳng giúp ích được gì nhiều. Lại nói, đó là võ công của Trương Vô Kỵ, nghĩ tới là thấy buồn nôn rồi. Tống Thanh Thư nhanh chóng gạt bỏ ý định đến Côn Lôn.
Thái Huyền Kinh ở đảo Hiệp Khách quá xa xôi mờ mịt, biển cả mênh mông, e rằng mình chưa tìm được đảo đã táng thân trong bụng cá rồi. Hắn lắc đầu, gạt luôn phương án này.
Tịch Tà Kiếm Phổ... Hừm, cái kế tiếp!
Trong Lang Hoàn phúc địa ở Mạn Đà Sơn Trang hình như có Tiểu Vô Tương Công, nhưng Cửu Dương Chân Kinh còn chẳng giúp được gì nhiều, một bộ Tiểu Vô Tương Công thì có là gì? Hắn lại nhanh chóng phủ định.
Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp của phái Cổ Mộ thì mình lại không học được, tay trái vẽ hình tròn, tay phải vẽ hình vuông ư? Tống Thanh Thư thử mấy lần, nhìn hai hình thù không tròn không vuông trên mặt cát mà oán thầm không thôi. Mình thông minh lanh lợi thế này mà thuật tả hữu hỗ bác chắc chắn không học nổi, vậy thì Ngọc Nữ Tố Tâm Kiếm Pháp cũng luyện không xong. Lại nói, cái thứ kiếm pháp õng ẹo này cũng không hợp với khí chất phong độ ngời ngời của mình...
Áo trắng như tuyết, một kiếm tây lai, thiên ngoại phi tiên, đó mới là phong thái anh hùng mà mọi nam nhân đều ao ước chứ!
Xem ra mục tiêu bây giờ chỉ còn lại di khắc của Độc Cô Cầu Bại trong Thần Điêu Cốc và Độc Cô Cửu Kiếm trên Hoa Sơn. Nghĩ đến kiếm pháp thông thần trong truyền thuyết, Tống Thanh Thư lòng nóng như lửa đốt, suốt đêm lên đường.
Tại một thung lũng sâu nào đó ngoại thành Tương Dương, Hồ Bắc, Tống Thanh Thư mặt mày xanh mét nhìn đống phân chim hôi thối vừa vô ý giẫm phải, bực bội nhổ một bãi nước bọt: "Con đại điêu ngốc đó ị bậy kinh thật!"
Có vật tham chiếu này, Tống Thanh Thư nhanh chóng tìm được nơi chôn xương của Độc Cô Cầu Bại. Nhìn một đống đá vụn cùng mấy dòng chữ ngang tàng, phóng khoáng trên vách đá, Tống Thanh Thư trầm mặc hồi lâu, cuối cùng không nhịn được chửi ầm lên: "Mẹ kiếp! Sống ảo thì có ích gì, sao không để lại cuốn bí kíp nào đi chứ!"
Tại sao Dương Quá chỉ dựa vào một thanh Huyền Thiết trọng kiếm mà từ một kẻ võ công quèn mấy tháng trước, vừa tái xuất đã có thể giết trong nháy mắt Doãn Khắc Tây, Tiêu Tương Tử, rồi đối đầu với cả Kim Luân Pháp Vương? Lật tung cả mộ kiếm cũng không tìm thấy bí kíp thần công nào, Tống Thanh Thư nhất thời có cảm giác trí thông minh của mình bị sỉ nhục.
"Đã làm cướp thì không về tay không, không thì lần sau xui xẻo lại phiền lắm," Tống Thanh Thư nhặt thanh kiếm gỗ của Độc Cô Cầu Bại đeo lên người, rồi đột nhiên nhận ra điều gì đó, liền nhổ toẹt hai bãi nước bọt, "Xem ra là do tên Đoàn Dự hôm đó đã cướp mất vận may của mình rồi. Sau chuyến đi Vô Lượng Ngọc Động, mình toàn gặp xui!"
"Ta không tin chuyến đi Tư Quá Nhai trên Hoa Sơn cũng công cốc!" Tống Thanh Thư thầm hạ quyết tâm, lại ngày đêm lên đường tới Hoa Sơn.
Lại nói, tại Dược Vương Trang bên chùa Bạch Mã cạnh hồ Động Đình xa ngàn dặm, Hồ Phỉ và Trình Linh Tố mắt tròn mắt dẹt nhìn nữ nhân xinh đẹp trước mặt: "Vị a di xinh đẹp này, người thật sự là thê tử của Tống đại ca sao?"
Da mặt Chu Chỉ Nhược co giật một hồi, đành phải nặn ra một nụ cười: "Đúng vậy, tiểu đệ đệ, Thanh Thư đúng là phu quân của a di. Chàng vì bị thương nặng, không muốn liên lụy ta nên đã một mình phiêu bạt thiên hạ tìm cách chữa trị. A di đã đi thăm Tiết thần y ở Tụ Hiền Trang và Bình Nhất Chỉ ở Khai Phong, mấy hôm trước nghe tin Thanh Thư xuất hiện gần Dược Vương Trang này, a di vất vả lắm mới tìm tới đây. Tiểu đệ đệ, tiểu muội muội, nói cho a di biết chàng đã đi đâu rồi, được không?"
Nguyên lai Chu Chỉ Nhược tìm Tống Thanh Thư khắp nơi không được, cuối cùng mới tìm đến Dược Vương Trang. Nhưng nàng vô cùng kiêng dè danh tiếng của Độc Thủ Dược Vương nên không dám dùng vũ lực, đành dùng lời lẽ khôn khéo để lừa gạt.
"Hừ, ta còn tưởng Tống đại ca là chính nhân quân tử gì, hóa ra trong nhà đã có thê thất. Vậy tại sao còn trêu chọc mẹ ta!" Tiểu Hồ Phỉ hừ lạnh một tiếng.
"Đúng đó đúng đó, lúc trước ta vừa thấy ánh mắt hắn nhìn ta đảo như rang lạc là biết hắn chẳng phải thứ tốt đẹp gì rồi." Trình Linh Tố đứng bên cạnh vỗ tay phụ họa.
"Vậy các ngươi có thể nói cho a di biết hắn đi đâu không?" Chẳng hiểu sao, nghe hai đứa trẻ hết lời chửi bới Tống Thanh Thư, trong lòng Chu Chỉ Nhược lại dâng lên một cảm giác khoái trá.
"Hắn ấy à, nghe sư phụ nói nhân sâm ngàn năm có thể cải tử hoàn sinh, mọc lại xương da, liền ngu ngơ chạy đến núi Trường Bạch đào nhân sâm rồi." Hồ Phỉ cười hì hì nói.
Trình Linh Tố mắt sáng lên, cũng phối hợp nói: "Sư phụ ta lúc đó còn bảo nhân sâm ngàn năm chỉ có trong truyền thuyết, khuyên hắn đừng quá trông mong. Ai ngờ hắn nghe xong liền tức tốc chạy về hướng đông bắc ngay trong đêm."
Dò hỏi được hướng đi của Tống Thanh Thư, Chu Chỉ Nhược mừng rỡ trong lòng, vội vàng cảm ơn hai đứa trẻ rồi nhảy lên con tuấn mã bên cạnh, vội vã phi về hướng đông bắc, trong lòng thầm nghĩ sau khi tìm được Tống Thanh Thư nhất định phải hành hạ hắn sống không bằng chết.
Thấy Chu Chỉ Nhược đã đi xa, Trình Linh Tố tủm tỉm cười quay lại nhìn Hồ Phỉ: "Hồ Phỉ ca ca, sao huynh lại lừa người phụ nữ đó?"
Tiểu Hồ Phỉ khoanh tay, ra vẻ ông cụ non: "Nàng ta tưởng chúng ta là trẻ con dễ lừa. Tuy miệng thì nói là vợ của Tống đại ca, nhưng sát khí ngập trời đó không lừa được mắt ta đâu. Ta nào dám nói thật hướng đi của Tống đại ca cho nàng ta biết."
Xuất phát từ lòng đồng cảm của phụ nữ, Trình Linh Tố cau mày hỏi: "Nhỡ đâu nàng ta nói thật thì sao? Nếu là Tống thúc thúc bội tình bạc nghĩa, nàng ta chỉ muốn báo thù thì làm thế nào?"
Hồ Phỉ ngượng ngùng cười: "Ai bảo Tống đại ca đang ở cùng mẹ ta chứ. Vạn nhất người phụ nữ này thật sự có ý đồ xấu, mẹ ta không rõ sự tình nhất định sẽ bảo vệ Tống đại ca, lỡ đánh nhau làm mẹ ta bị thương thì sao? Thêm một chuyện không bằng bớt một chuyện, ta thà lừa nàng ta đến hướng đông bắc hoàn toàn trái ngược cho xong, khà khà..."
"Hồ Phỉ ca ca, huynh học thói xấu rồi." Trình Linh Tố cười khúc khích nói.
"Haizz, còn không phải học từ muội sao..."
Chưởng môn phái Nga Mi đáng thương của chúng ta cứ thế bị hai đứa nhóc lừa đến vùng Đông Bắc tuyết phủ trắng trời...
Đề xuất Voz: Tán gái Tây trên Meowchat