Chương 8: Triệu Mẫn Quận Chúa

Chu Chỉ Nhược sâu kín thở dài: "Vô Kỵ ca ca, bây giờ ta đã là Tống phu nhân. Nếu huynh thật lòng với ta, chỉ cần huynh đồng ý cưới ta, dù phải gánh chịu sự chế giễu của thiên hạ, ta cũng sẽ rời bỏ trượng phu hiện tại để kết hôn cùng huynh. Đêm động phòng hoa chúc ngày sau, huynh... huynh muốn đối xử với ta thế nào, ta đều nghe theo." Nói xong câu này, mặt Chu Chỉ Nhược đỏ bừng như bị lửa thiêu.

Trương Vô Kỵ tâm thần khuấy động, đứng dậy định nắm lấy tay nàng: "Chỉ Nhược, ta nhất định sẽ cưới nàng làm vợ!"

Chu Chỉ Nhược theo bản năng lùi lại một bước, giữ chặt cổ áo nói: "Ta đã nói là sau khi kết hôn mới có thể mặc cho huynh... không phải là hiện tại. Ta hiện tại vẫn là Tống phu nhân, mong rằng Trương giáo chủ tự trọng."

"Vâng vâng vâng, là ta đường đột." Trương Vô Kỵ vội vàng gật đầu nói.

"Vô Kỵ ca ca, huynh thật sự đồng ý cưới ta sao?" Chu Chỉ Nhược vui sướng trong lòng, ngượng ngùng hỏi lại.

"Đương nhiên! Ta đồng ý cưới nàng làm vợ." Trương Vô Kỵ đi tới bên cạnh nàng, thâm tình nhìn nàng.

Chu Chỉ Nhược khẽ thở dài: "Vô Kỵ ca ca, huynh khiến ta khó xử quá..." Trong khoảnh khắc ấm áp này, hai người không hẹn mà cùng theo bản năng tránh nhắc đến Triệu Mẫn.

Hai người lẳng lặng ở bên nhau một lát, Chu Chỉ Nhược đột nhiên nhìn thấy Tống Thanh Thư nằm trên giường đối diện, nghĩ đến thân phận Tống phu nhân hiện tại của mình, trong lòng đau xót, thăm thẳm than thở: "Ta có lỗi với Thanh Thư."

Trương Vô Kỵ khuyên lơn: "Chỉ Nhược, chúng ta vốn dĩ mới là một đôi, nàng xưa nay chưa từng yêu hắn, thì có gì mà có lỗi với hắn."

"Nhưng chúng ta không thể cứ lén lút như vậy mãi." Chu Chỉ Nhược mắt hơi chuyển động, nhìn Tống Thanh Thư với sắc mặt lạnh đi, "Hay là ta giết hắn đi, huynh trở về giết Triệu Mẫn, như vậy sau này sẽ không còn ai có thể cản trở chúng ta ngày ngày hẹn hò."

"Sao có thể như vậy?" Trương Vô Kỵ bị dọa nhảy dựng. Hắn tuy rằng yêu thích Chu Chỉ Nhược, nhưng muốn hắn vứt bỏ Triệu Mẫn, đó là điều vạn vạn không làm được.

"Vô Kỵ ca ca, ta cố ý thử huynh thôi." Chu Chỉ Nhược cười giả dối, "Ta đã rất có lỗi với trượng phu rồi, nếu còn hại mạng hắn, thì khác gì những nữ nhân độc ác trong lịch sử? Nếu huynh vừa nãy thật sự đồng ý, ta cũng không dám qua lại với huynh nữa. Huynh muốn làm Tây Môn Khánh, ta cũng không muốn làm Phan Kim Liên."

Trương Vô Kỵ ngạc nhiên qua đi, mặt giãn ra cười nói: "Tiểu Chỉ Nhược của ta quả nhiên hiền lành nhất..."

Ngày hôm sau, ánh mặt trời chiếu rọi vào trong phòng, Tống Thanh Thư tỉnh dậy, phát hiện trong phòng không một bóng người, chiếc giường đối diện cũng sạch sẽ lạ thường, hoàn toàn không để lại dấu vết gì. Hắn thở phào nhẹ nhõm, trong lòng thầm nghĩ: "Chẳng lẽ tối qua chỉ là một giấc mơ?"

Đột nhiên Tống Thanh Thư sầm mặt lại, hắn chú ý thấy ga trải giường đối diện đã bị thay đổi. Tuy rằng khác biệt không lớn, nhưng Tống Thanh Thư rõ ràng nhớ kỹ đây không phải cái chăn của ngày hôm qua. Tại sao lại đổi ga trải giường? Tống Thanh Thư ngẩng đầu nhìn trời, quay về không khí lẩm bẩm: "Nếu ngươi ở trên trời có linh, hãy biết rằng không phải ca ca đây không cố gắng, mà là bà xã ngươi quá lầy lội, dám cùng Trương Vô Kỵ lăn lộn trên ga trải giường."

Tống Thanh Thư nào có biết, kỳ thực là tối qua ga trải giường này bị nước trà làm ướt, Chu Chỉ Nhược cố ý thay một cái sạch sẽ mà thôi.

"Thanh Thư, chàng tỉnh rồi?" Chu Chỉ Nhược bưng một chậu nước nóng đi vào, thấy Tống Thanh Thư tỉnh dậy, nàng vắt khô khăn mặt rồi đưa tới.

Tống Thanh Thư có chút chán ghét nhìn nàng một cái, thầm nghĩ nữ nhân này tối qua làm chuyện có lỗi với trượng phu, hiện tại xuất phát từ tâm lý hổ thẹn, mới biểu hiện ra sự ôn nhu săn sóc chưa từng có.

"Ga trải giường tại sao lại thay đổi?" Tống Thanh Thư không chút biến sắc tiếp nhận khăn mặt, biết mà vẫn hỏi.

Chu Chỉ Nhược chột dạ nhìn ra phía sau một chút, ấp úng nói: "Không cẩn thận làm bẩn, nên ta thay rồi."

"Ồ." Tống Thanh Thư không truy hỏi nữa, hắn cũng không dám làm cho quá gấp.

Lúc Chu Chỉ Nhược đi ra ngoài rót nước, không biết có phải là tâm lý ám thị hay không, Tống Thanh Thư nhìn dáng vẻ duyên dáng khi nàng bước đi, trên mặt nàng dường như đã thoát khỏi sự ngây ngô của thiếu nữ, lần đầu tiên xuất hiện vẻ quyến rũ của thiếu phụ, trong lòng hắn bỗng nhiên dâng lên một trận buồn bực vô cớ.

"Tên đen đủi kia, ca ca ta nhất định sẽ báo thù cho ngươi." Sự việc đã xảy ra, vậy thì phải đối mặt. Tống Thanh Thư xưa nay không phải là một người trốn tránh, có điều cân nhắc đến hiện tại hắn ngay cả một đệ tử dưới trướng Chu Chỉ Nhược cũng đánh không lại, càng không cần nói đến Trương Vô Kỵ võ công cái thế. Hơn nữa, trong nguyên tác, ẩn dưới vẻ ngoài ôn nhu của Chu Chỉ Nhược không phải là một trái tim nhu nhược thiện lương. Nếu không cẩn thận, thù chưa báo được, trái lại còn mất mạng nhỏ.

Đang trầm tư, một tiếng cười sang sảng truyền vào: "Tống sư huynh bây giờ khí sắc hồng hào, xem ra thương thế đã gần như khỏi hẳn."

Tống Thanh Thư ngẩng đầu, phát hiện Trương Vô Kỵ dĩ nhiên trực tiếp đi vào. Mạch máu nơi khóe mắt hắn không nhịn được giật lên, lạnh lùng nói: "Ngươi tới làm cái gì."

Những người ở đây đều biết Tống Thanh Thư và Trương Vô Kỵ vốn có hiềm khích, cũng không kỳ quái ngữ khí của hắn. Trương Vô Kỵ đối với thái độ của hắn cũng không để ý chút nào, trái lại đôn hậu cười nói: "Tại hạ nghe nói Tống sư huynh đang phiền muộn vì kinh mạch của mình, nên tới xem xem có thể tận một chút sức mọn hay không."

"Vô Kỵ ca ca, xem ra có người cũng không cảm kích nha." Lúc này một giọng nữ vừa ngọt vừa lanh lảnh truyền đến. Tống Thanh Thư vừa nãy đầu óc bị lửa giận lấp đầy, không chú ý đến người đi theo Trương Vô Kỵ. Giờ đây, hắn mới phát hiện cô gái vừa lên tiếng có đôi mắt long lanh như nước, khuôn mặt trắng mịn như ngọc, trên má ửng hồng như ráng chiều, đẹp đẽ diễm lệ như đóa hoa mới nở, khiến người ta không khỏi sinh ra cảm giác tự ti, không dám nhìn gần.

Hóa ra là Triệu Mẫn không cam lòng người yêu bị Tống Thanh Thư nói châm chọc, mở miệng giải vây. Tống Thanh Thư trừng Triệu Mẫn một cái. Mặc dù nàng mang theo quý khí trời sinh của người có thân phận cao quý, dễ khiến người đối diện tự ti mặc cảm, nhưng Tống Thanh Thư là một người "xuyên việt", lại thêm mối thù với Trương Vô Kỵ trong lòng, đương nhiên không hề có chút áp lực tâm lý nào. Hắn đánh giá xong xuôi liền thu hồi ánh mắt, lúc này không cần thiết tranh giành nhất thời khí phách. Trương Vô Kỵ quả thật diễm phúc không cạn, sở hữu cả hai mỹ nhân diễm lệ tuyệt luân như vậy. Nhưng nghĩ đến hắn đã có quận chúa xinh đẹp như thế, còn dám trêu chọc cả Chu Chỉ Nhược, Tống Thanh Thư càng thêm tức giận.

Triệu Mẫn bị hắn nhìn lướt qua, cảm giác như bị nhìn thấu không mặc quần áo, vô cùng không dễ chịu, vội vàng nép sau lưng Trương Vô Kỵ, trong lòng đối với Tống Thanh Thư ấn tượng đại xấu.

"Thanh Thư, hôm qua ta nghe chàng nhắc tới thiên hạ Tứ Đại Thần Y có lẽ có thể trị liệu kinh mạch của chàng, ta nghĩ đến Trương giáo chủ được chân truyền của Hồ Thanh Ngưu, cố ý mời hắn tới xem xem có khả năng nối lại kinh mạch cho chàng không." Lúc Chu Chỉ Nhược nói chuyện cũng không thèm nhìn Trương Vô Kỵ một chút, trong lời nói nhắc tới tên hắn cũng cực kỳ lạnh nhạt. Triệu Mẫn cùng mọi người đều cho rằng Chu Chỉ Nhược trong lòng vẫn còn oán hận với hắn, chỉ có Tống Thanh Thư âm thầm cười gằn.

"Lần trước hắn không phải nói không có cách nào trị sao." Tống Thanh Thư khinh thường nhìn hai người một chút.

"Tống sư huynh, lần trước tại hạ trong lúc nhất thời xác thực không có biện pháp gì, sau đó trở lại lật xem hết các đời sách thuốc, mới tìm được một phương pháp có lẽ có thể thử một lần." Trương Vô Kỵ không hề nổi giận, phong thái quý phái khiến người xem trong lòng đều giơ ngón cái lên, quả là một quân tử khiêm tốn.

"Ồ?" Tống Thanh Thư có chút ý động. Từ khi xác định đây là thế giới võ hiệp của Kim Dung, hắn trong lúc nhất thời có chút thỏa thuê mãn nguyện. Hắn biết rõ nội dung vở kịch, nhiều tài bảo và bí tịch võ lâm như vậy đối với hắn mà nói đều như dễ như trở bàn tay. Có điều, kinh mạch tận phế, tất cả những thứ này chẳng qua là hoa trong gương, trăng trong nước. Trong thời loạn lạc bây giờ, tìm được tài bảo ngươi cũng không giữ được, đạt được bí tịch ngươi cũng không luyện được. Bây giờ nghe Trương Vô Kỵ có biện pháp chữa khỏi cho mình, ngay khoảnh khắc đó, Tống Thanh Thư thậm chí cảm thấy, chỉ cần hắn chữa khỏi cho mình, chuyện hắn và Chu Chỉ Nhược mình cũng có thể bỏ qua. Dù sao, người chịu thiệt là tên đen đủi kia, chứ không phải là mình.

Đề xuất Voz: Người con gái áo trắng trên quán bar
Quay lại truyện Thâu Hương Cao Thủ
BÌNH LUẬN