Chương 2148: Thành chủ bia
Trường kiếm xuất hiện trong lòng bàn tay, khí thế trên người Trương Huyền lập tức thay đổi. Theo trước lạnh lùng, trở nên bình tĩnh như nước, không mang theo mảy may tình cảm.
Mính Lai Hương bước tới trước, lòng bàn tay xuất hiện một chiếc roi dài. Lay động một chút, nàng đánh tới.
Phần phật!
Không khí bị xé ra.
Cùng Tề Linh Nhi lo lắng, vị này Mính Lai Hương thoạt nhìn chỉ là hạ phẩm Thiên Thần, nhưng lực lượng không tầm thường, so với trung phẩm Thiên Thần bình thường không hề yếu. Roi cũng dùng cực kỳ kỹ xảo, vừa ra tay, liền hiện ra võ kỹ lợi hại.
Trương Huyền không đón đỡ mà lùi về sau một bước, tránh thoát lần công kích đầu tiên. Trường kiếm đâm ra, chiêu số không nhanh.
Roi là mềm vũ khí, rất ít người sử dụng. Trương Huyền lần đầu gặp, trong đầu suy tư những thư tịch đã đọc, vừa ngăn cản vừa tìm hiểu học tập về loại binh khí này.
Rầm rầm!
Liên tục mấy chiêu đánh không trúng, vẻ mặt Mính Lai Hương càng ngưng trọng. Roi không ngừng vung vẩy như giông tố.
Trương Huyền không hoảng hốt, một kiếm tiếp nối một kiếm, liên miên bất tận nhưng không có chỗ nào là sát chiêu.
"Hắn đang... thí nghiệm kiếm pháp?"
Nhìn động tác của đối phương, Tề Linh Nhi nhịn không được cau mày.
Mặc dù Trương Huyền và đối thủ có chênh lệch thực lực lớn, nhưng mỗi lần đều như có thể biết trước, tránh né công kích kịp thời. Roi với đường đi quỷ dị lại không ảnh hưởng đến hắn.
Có thể làm được vậy, khả năng chiến thắng sẽ lớn hơn nhiều. Nhưng mỗi kiếm tấn công của đối phương đều điểm đến là dừng, như sợ làm đối thủ bị thương.
Quan trọng nhất, chiêu số không ngừng thay đổi.
Trừ thí nghiệm kiếm pháp, thật không nghĩ ra chuyện gì khác đang xảy ra!
Tỷ thí với người có cảnh giới cao hơn, còn có tâm tư thí nghiệm kiếm pháp... Ngươi nghiêm túc ư?
Trương Giáp cũng nhìn ra, hai mắt trợn tròn xoe.
Vị chủ nhân này đúng là "đủ hố", mỗi lần không làm ra chuyện gì khiến người ta trợn mắt hốc mồm thì không chịu dừng. Cái này lẽ nào là khiêm tốn mà hắn nói sao?
"Hừ!"
Cảm nhận được ý đồ của đối phương, Mính Lai Hương sắc mặt tái xanh.
Là người cạnh tranh mạnh mẽ nhất chức thành chủ, nàng đã chiến đấu suốt nửa năm qua. Đây là lần đầu tiên bị xem thường đến vậy.
"Đây là chiêu mạnh nhất của ta. Lâm Tạ và Ngọ Dương không dám khiêu chiến ta vì không nắm chắc đỡ được. Muốn hoàn toàn vượt qua ta, xem ngươi có ngăn được không!"
Hừ lạnh một tiếng, Mính Lai Hương cổ tay khẽ lật, roi dài lập tức hóa thành một luồng lưu tinh, bắn thẳng vào cổ Trương Huyền.
Tốc độ nhanh hơn trước gấp đôi, thoáng cái đã xuất hiện ngay trước mặt.
Thấy tốc độ roi nhanh hơn cả kiếm pháp của mình, mắt Trương Huyền sáng rực.
Đúng như mọi người nhìn, hắn thật sự đang thí luyện kiếm pháp.
Trước đó suy tính một hồi, không tìm được kiếm thuật phù hợp, biết cần tìm kiếm trong chiến đấu.
Lúc này, thực lực của vị này có thể tạo áp lực cho hắn. Hắn không tìm kiếm thiếu sót trong chiêu thức mà mượn công kích để cảm ngộ chiêu thức mới.
Thời gian chiến đấu không lâu, nhưng đã tích lũy không ít kinh nghiệm. Kiếm pháp trước đó không có đầu mối, tích góp đến cực điểm, bất cứ lúc nào cũng sẽ đột phá.
Lúc này nhìn thấy tốc độ công kích của đối phương nhanh như vậy, biết là thật sự thi triển toàn bộ lực lượng, vẻ mặt nghiêm túc. Bàn tay vẫy vẫy xoay một cái, trường kiếm đột nhiên nhảy ra, thẳng tắp hướng roi tìm tới.
Vù!
Một lưới kiếm khí hình lưới cá xuất hiện trước mặt.
Tâm Tự Song Ti Võng, Trung Hữu Thiên Thiên Kết!
Chiêu này của đối phương sắc bén vô song, không cách nào giấu được.
"Này!"
Thấy hắn thi triển chiêu này, Mính Lai Hương không ngạc nhiên mà nhẹ nhàng cười một tiếng, tinh thần khẽ động.
Hô!
Roi vốn đâm thẳng vào cổ hắn, từ đó gập lại, đổi hướng tấn công vào lồng ngực và bụng dưới.
Lần biến chiêu này vừa nhanh vừa độc, hoàn toàn ngoài ý muốn. Một khi trúng đòn, dù phòng ngự cực mạnh, chắc chắn cũng trọng thương.
"Thoạt nhìn tấn công cổ, thực tế mục tiêu là lồng ngực, bụng dưới, nơi chứa gan ruột..."
Trong chớp mắt, Trương Huyền đã hiểu.
Đối phương biến chiêu quá nhanh, hắn không kịp phòng bị. Lúc này muốn ngăn cản đã không kịp.
Đùng!
Một tiếng vang giòn.
Tề Linh Nhi vội vàng nhìn lại, muốn xem Trương thiếu này có bị trọng thương không, cả người đột nhiên ngẩn ngơ.
Chỉ thấy vị Trương thiếu mang Đế Quân huyết mạch này không những không bị tổn thương chút nào, ngược lại còn mang nụ cười trên mặt.
Nhìn sang đối diện, Mính Lai Hương ôm ngực, khóe miệng tràn máu tươi, mồ hôi lạnh ứa ra trên đầu.
"Chuyện gì xảy ra?"
Trận chiến vừa rồi kết thúc quá nhanh, nàng hoàn toàn không hiểu chuyện gì đã xảy ra.
"Thiếu gia lúc cuối cùng đã lĩnh ngộ được kiếm chiêu mới, một lần đã phản công lại roi của đối phương, hơn nữa còn khiến hắn bị trọng thương!" Trương Giáp nói.
Nó là hạ phẩm Thiên Thần cảnh cường giả, tuy tốc độ chiến đấu vừa rồi rất nhanh nhưng vẫn nhìn rõ.
Ban đầu thiếu gia đã không thể ngăn cản, ngay lúc sắp bị thương, ai biết trong chớp mắt, kiếm khí tung hoành, không chỉ ngăn cản công kích mà còn phản công lại, khiến đối thủ bị thiệt lớn.
Tề Linh Nhi bối rối.
Gan thật lớn, quả thực không muốn sống nữa!
Phải biết, một khi không lĩnh ngộ ra, cả người đều có thể "báo hỏng"!
Ngực là vị trí của trái tim, bụng dưới là nơi chứa đan điền. Bị công kích mạnh, chân khí khuấy động, không cẩn thận tu vi đều có thể bị phế.
"Thì ra là thế!"
Bên này kinh ngạc, phía trước Trương Huyền thì cười to một tiếng.
Kiếm chiêu tốt hơn vẫn chưa nghĩ ra, lúc này đột nhiên sáng tỏ. Những nghi hoặc và ràng buộc trước đó, toàn bộ đã dung hội quán thông.
"Di Di Huynh Đệ Tình, Vỉ Vỉ Phó Ngự Lực. Khởi Vi Sá Du Quan, Can Tràng Hiếu Tư Kích... Nguyên lai kiếm chiêu ẩn chứa trong công pháp!"
Mắt Trương Huyền sáng lên.
Lĩnh ngộ bộ công pháp này là do tiểu hoàng kê bị giết. Là huynh đệ, thú sủng, đối phương chưa từng phụ lòng mình. Kiếm pháp tự nhiên cũng tuân thủ quy luật này.
Xa cách chi tình, ruột gan đứt đoạn.
Trong nước tồn tri kỷ, chân trời như tiếp cận!
Roi dài của đối phương tấn công vào ngực và bụng dưới, khiến hắn đau đớn. Lúc đó, linh quang lóe lên, kiếm pháp đã dung hội quán thông.
Một chiêu đâm ra, không chỉ ngăn chặn công kích của đối phương mà còn đánh hắn bị thương.
"Ta thua..." Mính Lai Hương cắn răng.
Không muốn nhận cũng không được. Kiếm thuật vừa rồi của đối phương như từ trên trời giáng xuống, không có dấu vết tìm kiếm. Ngay cả lúc toàn thịnh nàng cũng không ngăn cản nổi. Lúc này trọng thương, muốn ngăn cản đã vô ích.
"Đi tìm Lâm Tạ!"
Trương Huyền thản nhiên nói.
Vị này nhận thua, vậy thì tiếp tục khiêu chiến những người còn lại. Hai người thôi, không tốn quá nhiều công phu.
"Đừng vội!" Thấy hắn định rời đi, Mính Lai Hương giãy giụa đứng dậy: "Ngươi có thể thắng ta, khẳng định cũng có thể vượt qua Lâm Tạ và Ngọ Dương. Chẳng qua... Ba chúng ta giằng co, không thể xác định ai là thành chủ Dạ Huy thành, không phải do thực lực mà là... Đều không thể luyện hóa bia thành chủ, vật đại biểu thân phận thành chủ! Ngươi chỉ cần thành công, tin rằng không cần tỷ thí, bọn họ cũng sẽ chủ động nhận thua!"
"Bia thành chủ?" Trương Huyền nhìn sang.
Nếu không cần khiêu chiến hai người kia mà vẫn thành công, tự nhiên không cần đi qua.
"Ta dẫn ngươi đi! Bất quá, muốn được công nhận rất khó..." Mính Lai Hương lắc đầu.
Vị này trước mắt, dựa vào cảnh giới thượng phẩm Thần Linh đã đánh bại nàng. Bất luận sức chiến đấu hay thiên phú đều mạnh mẽ kinh người. Thế nhưng... muốn được đối phương công nhận, vẫn không dễ dàng như vậy.
Vì... Luyện hóa bia thành chủ không liên quan đến tu vi, mà là có thể nhận được sự công nhận của thành chủ tiền nhiệm.
Đối phương đã chết gần mười năm. Rốt cuộc điều gì mới có thể khiến ông công nhận, những năm này vô số cao thủ đã thử nhưng chưa ai thành công.
Vị này trước mắt, có lẽ cũng giống như các nàng, không ngoại lệ.
Rời khỏi sân nhỏ, đoàn người tiến lên. Một giờ sau, đi đến trung tâm nội thành.
Ở giữa quảng trường, sừng sững một bia đá to lớn, bên trên khắc không ít quy tắc và quy định của Dạ Huy thành.
Bia đá cao hơn mười mét, toàn thân chảy xuôi hào quang màu xanh đen, vừa nhìn đã biết chất liệu không đơn giản.
"Đây là bia thành chủ!"
Mính Lai Hương nói.
Không nói chuyện, Trương Huyền bước tới trước bia đá, ngón tay nhẹ nhàng vỗ vào.
Một quyển sách xuất hiện trong óc.
"Khắc từ thanh ám ngọc thạch, trấn áp số mệnh của thành này, ẩn chứa một phần ý niệm của Dạ Vũ Thiên Thần. Khuyết điểm:..."
Sách ghi chép tỉ mỉ cấu tạo, lai lịch và thiếu sót của bia đá, nhưng không nói rõ cách luyện hóa.
"Những quy củ trên bia đá, chúng ta đều tuân thủ, không thay đổi gì, cũng tôn trọng ý niệm của đối phương. Đáng tiếc, vẫn không cách nào để ông công nhận..."
Mính Lai Hương nói.
Trương Huyền gật đầu, lần nữa đi đến trước bia đá, Minh Lý Chi Nhãn chiếu tới.
Rõ ràng có thể cảm nhận được bên trong bia đá, dường như có một luồng ý niệm bất khuất, đang sôi trào, gào thét.
Nhíu mày, tinh thần khẽ động, một giọt huyết dịch ẩn chứa ý niệm bay tới.
Phần phật!
Ý niệm vừa tiếp xúc với bia đá, lập tức cảm thấy một luồng lực lượng cường đại lao tới, như muốn thôn phệ sạch sẽ linh hồn.
"Quả nhiên có chút cổ quái..." Trương Huyền sững sờ.
Vũ khí loại hình bình thường, nếu không thể luyện hóa, tinh huyết ẩn chứa ý niệm sẽ bị bài xích.
Thứ này trước mắt không muốn cho luyện hóa, lại không bài xích, ngược lại thôn phệ hấp thu, hoàn toàn khác biệt với những thứ trước đó.
Tuy nhiên, đối với hắn mà nói, không là gì cả.
Nhẹ nhàng cười một tiếng, đang định dùng Thiên đạo chi khí phá hủy ý niệm bên trong, khai linh lại, đột nhiên nhíu mày.
Linh tính trong bia đá, dường như biết mưu đồ của hắn, hoàn mỹ dung hợp với thanh ám ngọc trước mắt, không còn phân hai.
Chỉ cần phá hoại linh tính, bia đá sẽ mất đi chống đỡ, từ đó vỡ vụn.
Luyện hóa thứ này mới có thể trở thành thành chủ. Chưa luyện hóa đã đập bể... Nếu làm vậy, chắc chắn sẽ bị mọi người phỉ nhổ. Không nói Mính Lai Hương và những người khác không phục, toàn bộ bách tính nội thành cũng sẽ sinh ra cảm xúc chống đối. Còn muốn trở thành thành chủ, tuyệt đối không thể!
Cứng không được, mềm không mò ra đối phương tính toán gì.
Nên làm gì đây?
Nhíu mày, vẻ mặt Trương Huyền âm u.
Đề xuất Tiên Hiệp: Nghịch Thiên Chí Tôn