Chương 23: Một chải cắt hết ưu sâu, hai chải vô hỷ vô bi, ba chải bạc đầu không hối hận.
Trên phố, Lưu Vân chắp tay sau lưng, bước chân thong dong đi đến Miếu Thành Hoàng. Đến trước cửa miếu hắn đứng lại một lát. Một người liền bước đến.
“Lưu tiên sinh, ngài đến bái Thành Hoàng gia sao? Có cần mua hương không?”
“Ta đang chờ người. Không vội. Không vội. Ngươi cứ bán cho người khác trước đi.”
“Vậy lát nữa ta lại đến.”
Lưu Vân gật đầu. Người bán hương vừa quay lưng đi bán hương cho người khác, lát sau quay lại liền không thấy Lưu Vân đâu nữa.
“A. Lưu tiên sinh đi đâu mất rồi?”
Lúc này Lưu Vân đã theo vị Nhật Tuần Du đi vào trong Âm Ty huyện Hoài An. Đi đến cửa, Lưu Vân đã gặp Thưởng Thiện đã đứng ở đó từ khi nào. Y chắp tay với Lưu Vân.
“Lưu tiên sinh.”
“Thưởng Thiện đại nhân. Hôm nay ta đến là muốn xin thả cho mấy tên lang yêu bị ta bắt sống hôm đó.”
“Được được. Vậy mời tiên sinh đi theo ta.”
Thưởng Thiện dẫn Lưu Vân đi đến phòng giam. Bên trong là mấy lang yêu mà Lưu Vân bắt hôm đó. Trong người chúng không có vết thương nào, ắt hẳn là không phải chịu hình phạt gì. Lưu Vân bước vào bên trong, nói với mấy lang yêu.
“Hôm nay các ngươi có thể trở vể núi Côn Luân rồi. Mau đi đi.”
“Cái gì? Chúng ta có thể trở về?”
Lưu Vân khẽ gật đầu.
“Chuyện của các ngươi, Thanh Viễn Chân Nhân đã biết hết rồi. Tam Trưởng Lão cũng đã phải chịu trừng phạt thích đáng rồi.”
Một tên cười nhạt.
“Chịu trừng phạt thích đáng? Là đánh roi hay là phạt trượng?”
Lưu Vân híp hai mắt nhìn gã vừa lên tiếng, giọng đanh lại.
“Một kiếm chém chết. Thân tử đạo tiêu. Ngươi muốn thử không?”
Nghe vậy bọn chúng liền rùng mình. Chúng không ngờ Côn Luân cũng có thể ra tay nặng như vậy. Còn chưa hết sợ hãi đã bị Lưu Vân giục.
“Còn không mau đi.”
Cả đám nháo nhào đi ra ngoài. Bọn chúng vừa định theo Nhật Tuần Du đi ra khỏi Âm Ty thì Thưởng Thiện đã gọi lại.
“Chờ đã. Các ngươi cầm theo cái này. Sau này khi đi qua thành trấn, nếu các ngươi không làm ra việc hại người thì sẽ không bị Âm Ty nơi đó giữ lại nữa. Như vậy có thể yên tâm mà trở về núi Côn Luân.”
Thưởng Thiện đưa cho một tên một tấm lệnh bài bằng gỗ. Hắn thấy vậy có hơi do dự nhưng sau đó vẫn nhận lấy. Trước khi đi còn quay lại chắp tay với Lưu Vân và Thưởng Thiện.
“Đa tạ hai vị.”
Thưởng Thiện thấy vậy liền cười lớn.
“Không hổ là yêu vật đã được giáo hoá a.”
“Đúng vậy.”
Lưu Vân cũng không nán lại quá lâu, trò chuyện một hồi thì cũng chắp tay cáo từ rời đi. Khi trở lại dương gian, Lưu Vân liền đi về phía quán trà yêu thích mua ít điểm tâm mang về, sau đó thong thả sải bước rời khỏi huyện thành.
Đến gần trưa Lưu Vân mới về đến nhà, thấy cũng đã đông đủ. Bạch Nguyệt Quân, Linh Nhiễm và Sở Uyển Đình đang ngồi ở mái hiên chờ hắn. Sở Uyển Đình không nhịn được liền hỏi.
“Sao tiên sinh đi lâu quá vậy? Ta và sư phụ chỉ mất chưa đến một khắc là đã về tới rồi.”
“Đó là do ngươi bay. Còn ta đi bộ.”
Sở Uyển Đình không còn là công chúa nữa, vậy nên cách nói chuyện của Lưu Vân với nàng cũng không còn chút khách sáo nào. Với hắn thì lúc này Sở Uyển Đình chỉ là một nha đầu mười mấy tuổi vô cùng phiền phức mà thôi, không hơn không kém. Lưu Vân đi vào trong bếp lấy ra mấy cái đĩa bày điểm tâm ra, rồi mang ra cho Linh Nhiễm và Bạch Nguyệt Quân.
Sở Uyển Đình nghĩ tới nghĩ lui vẫn cảm thấy có điều khó hiểu, bèn hỏi.
“Tiên sinh đi bộ?”
Lưu Vân khẽ gật đầu.
“Phải.”
Sở Uyển Đình có chút kinh ngạc. Nàng cứ nghĩ Lưu Vân cũng ở một bậc gần bằng với Bạch Nguyệt Quân, chắc hẳn hắn cũng có không ít thần thông, thuật pháp như trong truyền thuyết.
“Tại sao tiên sinh lại đi bộ?”
“Ta thích.”
Lưu Vân vẫn điềm nhiên trả lời, dù trong lòng hắn đã nhớ ra lý do tránh mặt Sở Uyển Đình.
‘Chuyện rắc rối mấy hôm nay làm mình quên mất nha đầu này phiền phức đến mức nào.'
Bạch Nguyệt Quân nhận ra Lưu Vân đang khó chịu liền lên tiếng nói.
“Nói cho con biết, Lưu Vân chỉ vừa bắt đầu tu luyện từ đầu năm đến giờ thôi. Vậy nên huynh ấy không biết quá nhiều thuật pháp tiên đạo như con nghĩ đâu.”
Nàng đưa tay lấy một cái bánh cắn một cái. Sở Uyển Đình thì "à" lên một tiếng. Rồi nàng đứng dậy bật, chỉ tay vào Lưu Vân đang ăn bánh hào hứng hỏi.
“Vậy tức là con tu luyện ba tháng cũng sẽ đạt đến mức của tiên sinh hiện tại sao?”
Bạch Nguyệt Quân liền nhịn cười bước đến, đặt tay lên vai nàng nói.
“Không có chuyện đó đâu. Dù cho con có là Thái Dương Tinh hạ phàm, thiên đạo cũng sẽ áp chế một phần khả năng. Vì vậy con chỉ có thể tu luyện nhanh hơn phàm nhân bình thường một chút. Còn nếu so với Lưu Vân thì…”
Bạch Nguyệt Quân dừng ở đây không nói tiếp. Bởi nàng cũng không biết Lưu Vân hiện tại là một thiên tài xuất sắc hay là gì khác nữa, tốc độ tu luyện này của hắn quả thật quá sức nghịch thiên.
Sở Uyển Đình nhìn Bạch Nguyệt Quân, mặt xìu xuống, không còn vẻ hào hứng trước đó nữa. Lưu Vân thấy hai người có vẻ thân thiết hơn trước liền hỏi.
“Nàng ta đã chính thức bái sư chưa?”
“Chưa.”
Lưu Vân nhíu mày.
“Đã đến nhà từ lâu lại chưa bái sư, cô còn chờ gì nữa.”
Bạch Nguyệt Quân nhìn hắn mỉm cười.
“Chờ huynh chứng kiến.”
Rồi nàng quay sang nói với Sở Uyển Đình.
“Trong một số tiên môn, lễ bái sư cần đệ tử bái lạy ba lần chín chín tám mươi mốt cái. Nhưng con chỉ cần bái ba cái là được rồi. Còn nữa, sau khi bái xong dùng chiếc lược này chải tóc. Xem như là bái sư xong.”
Bạch Nguyệt Quân lấy ra một cái lược ngọc từ trong tay áo đưa cho Sở Uyển Đình. Lưu Vân nheo mắt nhìn lược ngọc, hắn liền nhận ra.
“Đây là…?”
“Phải. Là Đoạn Trần Sơ.”
Sở Uyển Đình tròn mắt nhìn lược ngọc trong tay. Lưu Vân liền lên tiếng nhắc nhở.
“Đoạn Trần Sơ này là ta đọc được trong một tạp văn. Một chải cắt hết ưu sầu, hai chải vô hỷ vô bi, ba chải bạc đầu không hối hận. Một khi ngươi đã chải tóc bằng lược này rồi tức là ngươi không còn cơ hội quay đầu trở về nhân gian làm phàm nhân nữa.”
Bạch Nguyệt Quân lộ ra vẻ mặt bất đắc dĩ, nói.
“Ta cũng không muốn dùng cách này. Nhưng vì con là người xuất thân từ hoàng thất, đã hưởng không biết bao nhiêu vinh hoa phú quý. Đi theo ta tu luyện không giống với những tiên môn lớn như Côn Luân. Tài nguyên hạn hẹp, cũng không có một đường lối tu hành rõ ràng. Nếu đạo tâm không vững sẽ rất dễ lầm đường. Cái lược này sẽ giúp con buông bỏ hết duyên phàm. Còn nếu con không muốn, ta sẽ chỉ cho con con đường tu hành, nhưng con sẽ không phải là đệ tử của ta, mà chỉ là một tán tu như Lưu Vân thôi. Con có chấp nhận không?”
Sở Uyển Đình nhìn Bạch Nguyệt Quân rồi nhìn Lưu Vân. Nàng không biết phải chọn như thế nào mới đúng. Trong lòng nàng vẫn không muốn rời xa trần phàm. Nhưng rồi nàng nhớ lại phụ vương và mẫu hậu. Nàng liền cắm chặt môi, quỳ xuống bái Bạch Nguyệt Quân ba cái, sau đó cầm lấy chiếc lược ngọc, chải mái tóc đen dài từng lược từng lược thật dứt khoát.
Một chải tóc bắt đầu nhạt, hai chải tóc bạc nửa đầu, ba chải cả đầu liền bạc trắng. Gương mặt của nàng không còn vẻ vui tươi như trước nữa, mà chỉ còn vẻ lãnh đạm, ánh mắt hờ hững nhìn quanh. Trong lòng Sở Uyển Đình lúc này không còn là một công chúa nữa, mà chỉ là một người nhập môn tu đạo. Mọi cảm xúc trước đó dường như đã theo lược ngọc kia ra ngoài hết.
Nàng cúi người chắp tay với Bạch Nguyệt Quân gọi một tiếng "sư phụ". Bạch Nguyệt Quân và Lưu Vân dù không có biểu tình gì trên mặt nhưng trong lòng thật ra vô cùng kinh ngạc, không ngờ nàng lại quyết tâm đến như vậy. Bạch Nguyệt Quân bước đến đỡ Sở Uyển Đình đứng dậy, cười gượng nói.
“Thời gian ban đầu thì có hơi vô cảm một chút. Nhưng từ từ cũng sẽ có cảm xúc trở lại thôi.”
Bạch Nguyệt Quân giúp Sở Uyển Đình búi lại tóc, nói. Sau đó cài lược ngọc lên tóc của đồ đệ mình. Cái lược lúc này không còn trong suốt nữa mà lại có một màu đen tuyền.
“Từ bây giờ nơi đây sẽ là nhà của con. Con không cần phải lo sợ gì nữa.”
“Vâng. Sư phụ.”
Thấy Sở Uyển Đình vô cảm đáp, Bạch Nguyệt Quân nói khẽ với Lưu Vân.
“Ta bắt đầu cảm thấy hối hận khi mang cái lược này ra dùng rồi.”
Lưu Vân cười khẽ nói.
“Nhưng ta thấy con bé đâu có hối hận. Phải không Uyển Đình?”
Sở Uyển Đình gật đầu. Linh Nhiễm thấy mái tóc bạc trắng của nàng liền chạy đến nói muốn sờ thử. Nàng liền ngồi xuống cho con bé có thể với tới. Vẻ mặt Linh Nhiễm rất thích thú. Cây đào trong sân cũng phát ra mấy thanh âm xào xạc như thể đang chào đón thành viên mới trong nhà.
Từ lúc đó lại có thêm một thành viên trong nhà. Lưu Vân cũng phải nuôi thêm một miệng ăn. Hắn cứ tưởng sau khi dùng Đoạn Trần Sơ, Sở Uyển Đình sẽ bớt phiền phức hơn. Nhưng nàng vẫn như vậy chỉ là vô cảm thôi. Nàng nhiều lần hỏi Lưu Vân tới tấp, hoặc là đi theo hắn khắp nơi. Khiến hắn phải tìm cách trốn xuống Âm Ty để có vài khắc yên ổn.
Khi được Bạch Nguyệt Quân hỏi thì nàng lạnh nhạt trả lời.
“Con muốn biết tiên sinh tu hành như thế nào.”
Vậy nên Bạch Nguyệt Quân đã phải giữ Sở Uyển Đình bên cạnh mình suốt để Lưu Vân có thời gian làm việc khác. Dù có phiền phức là vậy, nhưng Sở Uyển Đình cũng có giúp Lưu Vân đôi chút trong việc tìm miếng ăn nuôi cả nhà. Thi thoảng bắt gặp Lưu Vân ngồi câu cá, nàng sẽ cùng ngồi im lặng quan sát không quấy rầy hắn. Vậy nên hắn đã làm thêm một cái cần câu cho Sở Uyển Đình câu cá cùng. Hoặc khi hắn vào huyện viết chữ, nàng cũng sẽ đi theo mài mực, có lúc viết thay hắn lúc hắn không có ở đó nữa.
Trong chuyện tu hành, Sở Uyển Đình có cách nhập môn giống với Lưu Vân. Chính là dung nạp linh khí vào đan điền, Tẩy Tuỷ Hoán Cốt rồi mới bắt đầu luyện những công pháp khác. Dù có nhanh hơn người thường là vậy, nhưng Sở Uyển Đình phải mất đến hơn nửa năm để hoàn thành quá trình nhập môn này.
Có lần, Sở Uyển Đình hỏi Bạch Nguyệt Quân.
“Sư phụ, tại sao người lại chấp nhận nhận con làm đệ tử của người?”
Bạch Nguyệt Quân có hơi bất ngờ, nhưng sau đó liền đưa tay vuốt mái tóc bạc của đồ đệ, mỉm cười dịu dàng nói.
“Hôm ta đưa con đi ta có nói rồi đấy. Ta và con có duyên sư đồ. Đây là do Tứ Trưởng Lão của Côn Luân vô tình bói được. Ban đầu ta cũng không quá để tâm đâu. Nhưng mà con đã làm ta đổi ý.”
“Vậy nếu không có quẻ bói đó, người có nhận con làm đệ tử không?”
“Đương nhiên là ta vẫn sẽ nhận con làm đệ tử.”
“Vậy nếu người nhận con làm đệ tử là tiên sinh chứ không phải người thì sao?”
Sở Uyển Đình chỉ tay về phía Lưu Vân đang ngồi đọc sách. Nghe vậy hắn liền cầm quyển sách đi chỗ khác, còn để lại câu nói với ngữ điệu bực bội.
“Thôi dẹp đi.”
Đề xuất Khoa Kỹ: Tận Thế: Ta Chế Tạo Vô Hạn Đoàn Tàu
[Trúc Cơ]
Cầu bình luận, cầu đánh giá để cải thiện chất lượng truyện.
[Trúc Cơ]
Truyện này bạn sáng tác thì nên chuyển sang mục Truyện Voz để hiển thị ngoài trang chủ, sẽ có nhiều người đọc và biết tới hơn.
[Trúc Cơ]
Trả lờiChời ơi, Tiên Đế ghé thăm. Vinh hạnh, vinh hạnh.