Chương 2388: Tinh thần tỉnh táo, không để lại hối tiếc

Lục Hàn Sinh phát hiện tung tích của bọn người Diệp Lưu Quân đã không còn cách nào bắt giữ được nữa, trong lòng như treo một tảng đá lớn, cục diện cực kỳ nghiêm trọng, cảm giác hít thở không thông ập đến trước mặt.

“Vào cuộc!”

Hiện tại mà xem, chỉ còn con đường này có thể đi.

Chư Đế vì Trường Sinh tạo hóa mà đến, vốn không có quyền lựa chọn. Sâu trong thâm tâm bọn họ vốn đã khát vọng đạt được vô thượng cơ duyên, nếu không phải như thế, những quy tắc âm ba vô hình này sao có thể xuyên thấu tâm hồn.

“Vào cuộc?”

Thẩm Vô Vân nhíu chặt lông mày, lo lắng khôn nguôi.

“Ngươi cảm thấy chúng ta có thể đứng ngoài cuộc sao?”

Dứt lời, Lục Hàn Sinh không còn dốc toàn lực chống lại luồng âm thanh cổ hoặc này nữa, hướng về phía ngọn nguồn thanh âm mà đi. Hắn để bản thân duy trì trạng thái tỉnh táo, nhưng bước chân lại không hề dừng lại.

Nhìn bóng lưng Lục Hàn Sinh càng đi càng xa, Thẩm Vô Vân nghiến răng một cái, liền bước theo sau.

Cùng lúc đó, tại Hỗn Loạn Giới Hải thần bí không rõ, các ngõ ngách bên trong kinh khởi một trận phong bạo quy tắc, dị thường khủng khiếp.

Những tồn tại đỉnh tiêm đến từ các đại trụ vực nghe được tiên âm càng thêm mãnh liệt, ánh mắt nóng rực, tranh nhau chen lấn. Bọn họ đều cho rằng bản thân nhận được thiên địa quyến luyến, nếu không sao có thể chạm tới Trường Sinh cơ duyên.

Bất luận phía trước có hung hiểm thế nào, cũng không ngăn cản được bước chân của chư Đế các giới.

Có người ở sâu trong Giới Hải cuồng vũ, tận tình phóng thích đạo uy của bản thân, khí thôn hoàn vũ, cao giọng hô lớn: “Vô thượng Đại Đạo, duy ngã độc tôn!”

Có người khóa định phương vị của Thần Châu, vô cùng hưng phấn: “Trường Sinh mà vô số tiền hiền truy cầu, đã gần ngay trước mắt.”

Có người tự tin bùng nổ: “Ta nhất định có thể đi tới đỉnh phong, tiếu ngạo vạn cổ.”

Những hình ảnh tương tự diễn ra tại nhiều vị trí trong Giới Hải, những tồn tại đỉnh tiêm này tuy đến từ các Đại Thiên Thế Giới khác nhau, nhưng mục tiêu lại nhất trí, đều là Thần Châu.

Có lẽ là tư chất nghịch thiên của Trần Thanh Nguyên đã tạo cho Mục Thương Nhạn một mức độ áp lực tâm lý nhất định, cho nên mới đẩy nhanh tiến trình bố cục. Cũng có lẽ Mục Thương Nhạn đã chuẩn bị xong xuôi, không muốn trì hoãn thời gian, đem đạo vận của Trường Sinh cơ duyên đề cao thêm vài phần, dẫn dụ chí tôn các giới ong bò vẽ tới.

Tóm lại, khoảng cách đến ngày khai mạc Cực Đạo Thịnh Yến đã không còn xa nữa.

Đế Châu, Thượng Lâm Tinh Hệ.

Quỷ Dị Hắc Vụ, bên trong hiện tại chỉ có một người.

Thân hình khôi ngô của Phạm Thần đang đứng trên Đạo Đài, phiêu động trong sương mù, hành tung bất định.

Bên ngoài sương mù, Trần Thanh Nguyên khoanh chân ngộ đạo, vạn ngàn phù văn như dòng suối nhỏ vây quanh thân thể, Cửu Tiêu Thần Quang tựa thiên mạc thác nước trút xuống, bên trong Hỗn Độn Minh Uyên dập dềnh Thời Gian Trường Hà, Đại Đạo Thanh Liên sinh ra quanh thân không ngừng nở rộ rồi lại héo tàn.

Mỗi một lần hắn thổ nạp, trên bề mặt cơ thể liền có huyền quang hiện lên.

Mỗi một sợi tóc của hắn đều ẩn chứa vĩ lực có thể trảm lạc tinh thần.

Hắn như một tôn Thần Ma trường tồn vĩnh cửu, dưới thân là Minh Uyên, phía trên có Thần Văn. Cả hai cùng ở trong mảnh tinh không này, vậy mà không hề bài xích lẫn nhau, lấy một loại phương thức rất quỷ dị đạt đến cân bằng.

Điểm cân bằng này, chính là Trần Thanh Nguyên!

Âm dương luân chuyển, thủy hỏa tương dung.

Vạn đạo quy tắc, tùy tâm mà động.

Trần Thanh Nguyên khoanh chân ngồi ngoài đại vụ, lại khiến người ta có một loại ảo giác như đang đứng cao tận Đệ Tam Thập Tam Trọng Thiên.

Mạnh như một đám Cổ Đế cũng không khỏi sinh lòng ngưỡng vọng, tâm tình phức tạp, khó có thể dùng dăm ba câu mà nói rõ.

Trường Sinh Diệu Âm đột nhiên gia tăng cường độ, ảnh hưởng đến vô số cường giả.

Cố Không và Cơ Phất Sương ở ngay gần đó chịu ảnh hưởng nặng nề nhất.

Điều quỷ dị là An Hề Nhược lại có thể duy trì tỉnh táo, đạo tâm kiên định, không hề sinh ra một tia dao động. Nàng chân đạp Hồng Liên, dị cảnh đạo trường của Cấm Khu thoắt ẩn thoắt hiện sau lưng.

An Hề Nhược ổn định bản thân, định ra tay ngăn cản Cố Không và Cơ Phất Sương, đáng tiếc là thất bại, thầm mắng một câu: “Không ổn.”

Bọn người Vương Đào Hoa và Tư Đồ Lâm đứng đây xem náo nhiệt, bởi vì không phải là Chứng Đạo Chi Quân, cho nên cường độ bị can nhiễu cực nhỏ.

Nói trắng ra, Vương Đào Hoa hiện tại ngay cả Đế Quân cũng không phải, căn bản không có tư cách chạm vào cảnh giới cao hơn.

Tư Đồ Lâm thì khác, hắn đã đạt tới cảnh giới siêu thoát của suy diễn chi đạo, du ly giữa hư ảo và hiện thực, ánh mắt thanh triệt, từ đầu đến cuối đều không bị ảnh hưởng.

Nam Cung Ca tuy chưa chạm tới siêu thoát, nhưng đã vô hạn tiếp cận, cộng thêm tu vi bản thân khá thảm hại, vừa vặn bước vào Thần Kiều, không tồn tại chuyện lấy thân nhập cục.

Khoảnh khắc Trường Sinh chi âm truyền đến, Tư Đồ Lâm vốn định điều động lực lượng Thiên Thư bố trí ra một mặt Giới Vực đặc thù. Nhưng chuyển niệm nghĩ lại, cách này trị ngọn không trị gốc, không trì hoãn được bao lâu thời gian, ý nghĩa không lớn.

“Có hắn ở đây, chắc là không sao.”

Tư Đồ Lâm nhìn Trần Thanh Nguyên đang được hư ảnh Thần Ma vây quanh, lẩm bẩm tự nói.

Chỉ trong mười mấy nhịp thở ngắn ngủi, Cố Không và Cơ Phất Sương như bị ma xui quỷ khiến đi tới gần Quỷ Dị Hắc Vụ.

Nếu như Cơ Phất Sương ở vào thời kỳ đỉnh cao, ngược lại có thể chống lại đợt sóng âm quy tắc này. Ngặt nỗi thời đại thuộc về nàng đã trôi qua, chỉ có thể chấp nhận hiện thực. Nàng không có dã tâm gì quá lớn, chỉ hy vọng có thể trở thành người chứng kiến thịnh thế cực hạn này.

Boong! Ong ——

Đúng lúc hai người định tiến thêm bước nữa, một tòa Cổ Chung Dị Tượng bên cạnh Trần Thanh Nguyên khẽ rung lên, phát ra một tiếng vang trầm hùng, dư âm lượn lờ, hồi lâu không dứt.

Tức thì, cảnh tượng vô thượng đại đạo trước mắt Cố Không và Cơ Phất Sương vỡ vụn, cả hai bừng tỉnh trở lại.

Nhìn thấy nơi mình đang đứng, hai người hơi sững sờ, sau đó liền hiểu rõ tình hình.

“Đa tạ đạo hữu tương trợ.”

Cơ Phất Sương hướng về phía Trần Thanh Nguyên hành lễ, bày tỏ sự cảm ơn. Nàng nợ Trần Thanh Nguyên rất nhiều nhân tình, nợ nhiều không lo, trong lòng cũng không có dao động gì lớn, sau này có thể trả thì tốt nhất, không trả được cũng chẳng sao.

Cố Không nhìn sâu vào Trần Thanh Nguyên một cái, tâm tình hơi phức tạp.

Nhớ lại lúc mới gặp, hắn chỉ cần một ngón tay là có thể bóp chết Trần Thanh Nguyên, chớp mắt một cái, Trần Thanh Nguyên đã đứng ở đỉnh phong đại thế, chỉ một đợt dao động của quy tắc dị cảnh đã có thể khiến bản thân thoát khỏi nguy hiểm, dễ như trở bàn tay, không tốn chút sức lực nào.

Càng nghĩ nhiều, cảm khái càng sâu.

Cố Không trong lòng thở dài một tiếng, vừa là khâm phục thiên tư của Trần Thanh Nguyên, lại vừa cảm thấy bất lực trước việc thực lực của bản thân nhiều năm qua khó lòng tinh tiến.

“Tiền lộ nguy hiểm, hai vị đạo hữu nghĩ kỹ rồi hãy quyết định.”

Trần Thanh Nguyên sẽ không cố ý ngăn cản đạo của người khác, chỉ là để hai vị bằng hữu đưa ra lựa chọn trong trạng thái tỉnh táo.

Như thế, bất luận kết quả cuối cùng ra sao, ít nhất cũng là lựa chọn của chính mình, sẽ không hối hận, không để lại tiếc nuối.

“Cực Đạo Thịnh Yến, lẽ nào lại không vào.”

Cơ Phất Sương trầm tư một lát, giọng điệu bình thản nhưng thấu ra ý chí kiên định, không thể lay chuyển. Nếu như nàng không có lấy một tia niệm đầu, cũng không thể nào bị cổ hoặc.

Đây là một trận dương mưu bao trùm vạn giới vũ trụ, một thịnh yến chưa từng có trong lịch sử!

Sau khi nhập cục, có thể nhìn thấy Bổn Nguyên Đạo Vận của các chí tôn khác, chỉ cần ngộ tính đủ cao, tất có thể trong thời gian ngắn đạt được thu hoạch khổng lồ.

Cho dù thực lực bản thân không đủ, trở thành đá kê chân cho người khác, thì đó cũng coi như là người tham gia suy diễn vô thượng đại đạo, vinh dự vô cùng.

“Dù có trở thành một quân cờ, cũng còn tốt hơn là sống một cách mơ hồ.”

Cố Không ngay từ đầu đã nghĩ kỹ rồi, sẽ không trốn tránh.

Sở dĩ vẫn luôn không tiến vào, là bởi vì thịnh yến vẫn chưa thực sự bắt đầu, không cần thiết phải nhập cục sớm như vậy, chẳng thà quan sát thêm một thời gian.

Đề xuất Voz: Cuộc chiến giữa Nhíp xinh và Quần đùi hoa
Quay lại truyện Thiên Uyên
BÌNH LUẬN